Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 50: CHƯƠNG 48: MẸ KẾ?

- Đồ ta đã tặng thì không bao giờ lấy lại. Không muốn luyện thì xóa hay vứt đi tùy cậu.

An Tĩnh vừa lái xe vừa nói, mắt cũng không thèm liếc sang một cái.

Nghe vậy, Chu Văn liền nhét chiếc USB lại vào túi. Một cái USB cũng chẳng đáng bao tiền, không nhất thiết phải trả lại cho An Tĩnh. Dù không biết Xạ Nhật Quyết bên trong là thật hay giả, nhưng như An Tĩnh đã nói, cứ xóa đi là được.

Suốt quãng đường không ai nói thêm lời nào, An Tĩnh lái xe đưa Chu Văn đến một nơi.

Chu Văn vốn đã nghĩ biệt thự của Lý Huyền đã là khoa trương lắm rồi, nhưng khi nhìn thấy nơi này, cậu mới biết thế nào mới thực sự là thổ hào. Nơi này e là còn lớn hơn cả một công viên.

An Tĩnh lái xe vào trong, giữa khu vườn tao nhã là không ít những tòa kiến trúc hiện đại, nhưng tất cả lại hòa quyện vào nhau một cách tinh tế, hiển nhiên là tác phẩm của một kiến trúc sư danh tiếng đã tỉ mỉ thiết kế.

An Tĩnh dừng xe trước một tòa nhà ba tầng rồi dẫn Chu Văn vào nhà.

Vừa bước vào phòng khách, cậu đã thấy một người phụ nữ trung niên thanh lịch, tao nhã đang ngồi cùng Chu Lăng Phong.

Chu Văn đánh giá người phụ nữ kia, thấy bà rất giống với bức ảnh mà Chu Lăng Phong đã gửi, hẳn là Âu Dương Lam. Có điều, ngoài đời trông bà còn có khí chất hơn hẳn, nhìn qua chỉ trạc ba mươi tuổi.

- Cháu chào dì.

Chu Văn chủ động chào hỏi, một là không muốn để Chu Lăng Phong khó xử, hai là muốn tỏ rõ thái độ rằng cậu không có ý định nhận Âu Dương Lam làm mẹ.

- Tiểu Văn đến rồi à, ngoài đời cháu đẹp trai hơn trong ảnh nhiều. Nhưng sắc mặt trông không tốt lắm, lát nữa có canh sâm, nhớ uống nhiều một chút nhé.

Âu Dương Lam đứng dậy, kéo tay Chu Văn đến ngồi xuống ghế.

- Cháu cảm ơn dì.

Dù chỉ số EQ không cao, nhưng Chu Văn cũng không đến mức từ chối thẳng thừng lòng tốt của Âu Dương Lam, ít nhất cũng phải giữ chút thể diện. Cậu chỉ muốn ăn xong bữa cơm này một cách yên ổn rồi nhanh chóng về phòng chơi game, thử xem có thể giết được con Kiến Bay Cánh Bạc kia không.

Âu Dương Lam rất thân thiện, dù mới gặp lần đầu nhưng đã khiến Chu Văn không cảm thấy xa lạ, cứ như thể đã thân quen từ lâu.

Chu Văn vốn nghĩ Chu Lăng Phong đã là người khéo ăn nói lắm rồi, nhưng khi ở cạnh Âu Dương Lam, ông lại trở nên có phần chất phác. Điều này thực sự khiến Chu Văn rất ngạc nhiên.

- Vừa hay có ít hồng mới. Chẳng phải Tiểu Tĩnh rất thích ăn món này sao, thử một quả xem, ngọt lắm đấy.

Thấy An Tĩnh lạnh lùng ngồi một bên, Âu Dương Lam liền tự tay cầm một quả hồng đỏ mọng đưa cho cô.

An Tĩnh nhận lấy quả hồng, bóc vỏ ăn một miếng, đúng là rất ngọt.

- Nào nào, ăn thêm quả nữa đi.

Thấy An Tĩnh ăn xong, Âu Dương Lam lại đưa thêm một quả.

An Tĩnh nhận quả hồng, cố ý liếc mắt nhìn Chu Văn. Dù cô không nói gì, nhưng Chu Văn vẫn hiểu được ý của cô.

*“Đúng là mẹ ruột có khác.”*

An Tĩnh dường như đang muốn nói như vậy, bởi vì Âu Dương Lam không hề đưa quả hồng nào cho Chu Văn.

Chu Văn cũng chẳng bận tâm. Âu Dương Lam vốn là mẹ ruột của An Tĩnh, yêu thương con gái mình là chuyện hết sức bình thường, cậu cũng chẳng việc gì phải ghen tị. Hơn nữa, cậu cũng không có ý định hòa nhập vào gia đình này, nên tự nhiên càng không có lý do gì để để ý.

- Phu nhân, cơm đã chuẩn bị xong rồi ạ.

Khi Chu Văn đang trò chuyện phiếm với Âu Dương Lam, một người trông như quản gia bước đến nói.

- Đợi lâu thế này, chắc cháu đói lắm rồi nhỉ. Lát nữa nhớ ăn nhiều một chút nhé.

Âu Dương Lam kéo tay Chu Văn sang phòng ăn, còn để cậu ngồi ngay cạnh bà. Ngược lại, An Tĩnh lại phải ngồi ở một vị trí xa hơn.

Chu Văn nhìn bàn ăn đầy ắp món ngon, sắc hương vị đều hội tụ đủ cả, rất nhiều món cậu còn chưa từng thấy qua. Trong đó có một đĩa tôm hùm mà Chu Văn liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Kể từ khi Bão Thứ Nguyên ập xuống, các vùng biển về cơ bản đã trở thành lãnh địa dị thứ nguyên, sinh vật biển phần lớn đều đã biến dị. Bây giờ muốn ăn hải sản khó hơn trước rất nhiều.

Tôm hùm, Chu Văn cũng chỉ mới thấy qua sách lịch sử và trên mạng, chứ chưa bao giờ thấy ngoài đời thực, huống chi là được ăn. Đặc biệt là ở một nơi sâu trong lục địa như phủ Quy Đức, hải sản gần như là thứ xa xỉ, nói gì đến một con tôm hùm to như thế này.

- Con tôm hùm này sáng nay mới được chuyển đến, chính tay ta làm đấy. Tiểu Tĩnh rất thích ăn loại tôm hùm này.

Âu Dương Lam nói.

Vì chỉ có một con tôm hùm, nên khi Âu Dương Lam nói vậy, Chu Văn liền cho rằng bà đang ngầm nhắc cậu nên biết điều một chút, lúc ăn đừng tranh tôm hùm với An Tĩnh.

Nghe vậy, An Tĩnh cũng có chút cảm động, gương mặt lạnh lùng cuối cùng cũng nở một nụ cười, cô còn khiêu khích liếc mắt nhìn Chu Văn.

Thế nhưng Âu Dương Lam lại nói với vẻ tiếc nuối:

- Có điều tôm hùm là hải sản, không thể ăn chung với hồng, nếu không sẽ bị tiêu chảy, nghiêm trọng còn có thể ngộ độc thực phẩm. An Tĩnh vừa ăn hồng xong, nên con tôm hùm này để Tiểu Văn ăn đi, thử xem tay nghề của ta thế nào.

Nói xong, Âu Dương Lam liền gắp cả con tôm hùm đặt vào đĩa của Chu Văn.

Trong tích tắc, An Tĩnh đang hớn hở chuẩn bị gắp tôm hùm lập tức đơ người tại chỗ. Chu Văn cũng kinh ngạc không kém.

*“Cố ý, tuyệt đối là cố ý…”* Chu Văn nhìn thế nào cũng thấy Âu Dương Lam cố tình cho An Tĩnh ăn hồng, rõ ràng là đã tính toán từ trước.

Thảo nào lúc nãy cậu đã thấy có gì đó là lạ. Một người thân thiện như Âu Dương Lam, trong đĩa có mấy quả hồng, một mình An Tĩnh ăn không hết, vậy mà bà cũng không thuận tay đưa cho Chu Văn một quả.

*“Đây thực sự là mẹ ruột của An Tĩnh sao?”* Chu Văn nhìn gương mặt mắt ngọc mày ngài của Âu Dương Lam, trong lòng đầy nghi hoặc.

Dù sao đi nữa, Âu Dương Lam đối xử với Chu Văn thực sự rất tốt. Nếu người không biết chuyện nhìn vào, có khi còn tưởng Chu Văn mới là con cưng của bà, còn An Tĩnh chỉ là đứa con ghẻ thừa thãi.

Sắc mặt An Tĩnh có chút khó coi, nhưng có thể thấy gia giáo nhà cô rất tốt. Dù trong lòng đầy ấm ức, cô cũng không tức giận bỏ đi giữa bữa, vẫn ngồi lại cho đến khi bữa ăn kết thúc.

Chẳng qua là tâm trạng của cô không tốt lắm, chỉ khẩy khẩy vài miếng cho có lệ.

Cái gọi là “cứ tự nhiên như ở nhà”, cái gọi là “ấm áp như gió xuân”, cái gọi là “cảm giác gia đình”, hôm nay Chu Văn cuối cùng cũng đã cảm nhận được.

Ngay cả một người có chỉ số EQ thấp đến mức không thể thấp hơn như Chu Văn cũng phải thừa nhận, Âu Dương Lam thực sự là một người khiến người khác không thể nào nảy sinh ác cảm, thậm chí còn rất muốn được thân thiết với bà.

- Tiểu Văn, nghe nói cháu thi đỗ vào Học viện Tịch Dương, chắc hẳn đã vất vả không ít nhỉ? Học sinh ở nơi khác muốn thi vào Học viện Tịch Dương không hề dễ dàng. Ta cũng không có thứ gì tốt để cho cháu, cái này coi như là quà gặp mặt nhé.

Cơm nước xong xuôi, khi Chu Văn chuẩn bị cáo từ, Âu Dương Lam liền đưa cho cậu một tấm thẻ.

Chu Văn vốn tưởng là thẻ ngân hàng, đang định từ chối thì nghe Âu Dương Lam nói tiếp:

- Đây là thẻ ký túc xá của Học viện Tịch Dương, là phòng đơn. Ta nghe Lăng Phong nói cháu thích yên tĩnh, nên đã nhờ viện trưởng sắp xếp cho cháu một phòng riêng. Sau khi nhập học, cháu cứ theo số thẻ này mà tìm ký túc xá là được. Món quà nhỏ này cháu nhất định phải nhận, đừng để ta phải áy náy vì món quà này quá sơ sài nhé?

- Cháu cảm ơn dì, cháu rất thích nó.

Chu Văn suy nghĩ một lát rồi vẫn nhận lấy món quà. Âu Dương Lam đã thể hiện thiện ý, cậu cũng không muốn làm người xấu. Một tấm thẻ ký túc xá cũng không phải là thứ gì quá to tát, hơn nữa, một phòng đơn lại cực kỳ hữu ích đối với cậu.

Món quà này của Âu Dương Lam khiến hảo cảm của Chu Văn dành cho bà lại tăng thêm một chút. Ngay cả việc tặng quà cũng khiến người ta cảm thấy dễ chịu, Âu Dương Lam quả thực là một người có tâm tư tinh tế.

- À đúng rồi, sau này đừng gọi ta là dì nữa, ta có già đến thế sao? Cứ gọi ta là chị Lam là được rồi.

Âu Dương Lam cười như không cười nói.

Chu Văn có thể cảm nhận được, khi bà nói chữ “dì”, giọng điệu rõ ràng nhấn mạnh hơn hẳn, xem ra bà thực sự rất để ý đến cách xưng hô này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!