Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 502: CHƯƠNG 499: KHÔNG CÙNG CẤP BẬC

Hoa cũng như đời người, hoa mai thì ngông nghênh, hoa cúc lại hào hiệp, chúng nở rộ khi những loài hoa khác đã úa tàn, vì vậy ấn tượng đầu tiên luôn khiến người ta cảm thấy chúng thật khác biệt. Thế nhưng mẫu đơn thì khác, thời điểm nó khoe sắc cũng chẳng có gì đặc biệt, cũng nở vào lúc trăm hoa đua nở, vậy mà giữa muôn vàn hương sắc ấy, nó vẫn kiều diễm át cả quần phương, đó mới là khí chất.

Người đàn ông trung niên nói.

Thiếu niên nghe xong vẫn không hiểu, ngẩng đầu nhìn những đóa mẫu đơn ngoài thạch đình. Mẫu đơn rất đẹp, nhưng nhìn nhiều cũng thấy nhàm, một vẻ đẹp khiến người ta mệt mỏi.

Suy nghĩ một lát, thiếu niên nói:

- Con vẫn thích hoa anh đào ở quê hương chúng ta hơn, không cần diễm lệ đến thế, nhưng vẫn rất đẹp. Thời điểm đẹp nhất của nó là lúc tàn phai, không giống loài hoa này, cứ héo dần héo mòn, mang lại cho người ta cảm giác tàn úa.

- Khoảng thời gian hoa nở là đẹp nhất, nhưng đời người đâu chỉ có thế. Hoa anh đào cũng đâu phải chỉ nở một năm.

Thiếu niên vội vàng rót thêm một chén trà cho người đàn ông trung niên. Ông uống xong lại nói:

- Hương vị trà hôm nay vẫn còn kém một chút hỏa hầu.

- Lão sư, con theo ngài lâu như vậy rồi, ngài cứ bắt con pha trà mãi, đến bao giờ ngài mới chịu dạy con Kiếm đạo?

Thiếu niên không nhịn được hỏi.

Người đàn ông trung niên mỉm cười:

- Từ lúc lên đường đến nay, ngươi đã theo ta mười bảy ngày, có thể nhịn đến bây giờ mới hỏi, chứng tỏ phụ thân ngươi đã dạy dỗ ngươi rất tốt.

- Xin lão sư chỉ giáo.

Thiếu niên cúi người hành lễ.

- Kiếm đạo của ta có chút khác biệt với nhà ngươi, chú trọng một chữ “Ngộ”. Ta đã dạy ngươi mười bảy ngày rồi mà ngươi vẫn chưa có nửa điểm lĩnh ngộ. Chờ đến khi ngươi lĩnh ngộ được, đó sẽ là lúc ta dạy ngươi chiêu thức.

Người đàn ông trung niên nói.

- Ngài đã dạy con mười bảy ngày?

Thiếu niên ngẩn ra, nghi hoặc nhìn người đàn ông trung niên:

- Nhưng mười bảy ngày qua, chúng ta chỉ đi ngao du sơn thủy, ngài toàn bắt con làm việc vặt, như pha trà chẳng hạn, chứ có dạy con điều gì đâu?

- Cho nên mới nói ngươi vẫn chưa ngộ ra.

Người đàn ông trung niên mỉm cười đáp.

Thiếu niên dù sao cũng chỉ là một thiếu niên, mười bảy ngày dường như đã bào mòn hết sự kiên nhẫn của cậu, cậu không nhịn được phản bác:

- Nếu con đã ngộ ra, thì phụ thân đã chẳng cần mời ngài làm thầy của con.

Nói xong, thiếu niên lại cúi đầu lạy người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên khẽ lắc đầu:

- Cảnh giới của ngươi vẫn chưa đủ.

Thiếu niên có chút không phục, nói:

- Năm nay con mới mười hai tuổi mà đã tấn thăng cấp Truyền Kỳ, từng lọt vào top 10 thiên tài Kiếm đạo của Đông học viện. Con đã đánh khắp Đông học viện không đối thủ, nếu nói cảnh giới của con không đủ, vậy thì còn ai đủ nữa?

- Luận bàn suy cho cùng cũng chỉ là luận bàn, không nói lên được điều gì. Hơn nữa, thế giới này rộng lớn lắm, Đông học viện không phải là cả thế giới.

Người đàn ông trung niên thản nhiên nói.

Thiếu niên thấy mình nói thế nào cũng không lay chuyển được người đàn ông trung niên, trong lòng không khỏi nóng nảy, nhưng danh tiếng của lão sư quá lớn, gia giáo lại không cho phép cậu cãi lời thầy.

Trong lòng uất ức không có chỗ giải tỏa, đúng lúc thiếu niên đang khó chịu thì chợt để ý đến người thiếu niên khác đang ngồi cạnh thạch đình, bèn bước tới trước mặt Chu Văn, hơi cúi đầu hỏi:

- Xin hỏi, anh là người ở đây sao?

- Không phải, tôi chỉ đến đây học thôi.

Chu Văn trả lời.

Thiếu niên nghe vậy, đánh giá Chu Văn một lượt rồi hỏi tiếp:

- Anh là sinh viên của học viện nào?

- Học viện Tịch Dương.

Chu Văn thấy cậu ta lễ phép nên cũng đáp lại.

- Tôi từng nghe nói về học viện Tịch Dương, là một trong mười học viện hàng đầu Liên bang, hẳn là học viện tốt nhất ở đây rồi nhỉ?

Đôi mắt thiếu niên sáng lên.

- Chắc vậy.

Chu Văn nói.

Thiếu niên nghe xong, quay sang người đàn ông trung niên hỏi:

- Lão sư, học viện Tịch Dương là một trong mười học viện hàng đầu Liên bang, xếp hạng còn cao hơn cả Đông học viện. Nếu con có thể đánh bại sinh viên giỏi nhất của học viện Tịch Dương, ngài sẽ dạy Kiếm đạo cho con chứ ạ?

Người đàn ông trung niên chỉ mỉm cười không đáp, nâng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Thấy lão sư không trả lời, thiếu niên lại quay sang Chu Văn, cúi người thi lễ:

- Xin hỏi, sinh viên mạnh nhất của học viện Tịch Dương là ai?

- Mạnh nhất à?

Chu Văn suy nghĩ một chút rồi đáp:

- Người đứng đầu chắc là hội trưởng hội sinh viên.

- Anh ta tên gì?

Thiếu niên hỏi.

- Vi Qua.

Chu Văn đáp.

- Vi Qua sao?

Thiếu niên lẩm nhẩm cái tên vài lần, sau đó bước đến trước mặt người đàn ông trung niên, hành lễ nói:

- Lão sư, con sẽ đến học viện Tịch Dương khiêu chiến sinh viên mạnh nhất của họ. Chờ con thắng lợi trở về, ngài sẽ dạy Kiếm đạo cho con chứ?

- Ở đây chẳng phải có một sinh viên của học viện Tịch Dương sao, ngươi cần gì phải bỏ gần tìm xa.

Người đàn ông trung niên liếc nhìn Chu Văn, khẽ cười nói.

Thiếu niên đáp:

- Con muốn đánh bại người mạnh nhất học viện Tịch Dương, chứ không phải một sinh viên bình thường.

- Nhưng trong mắt ta, cậu ta còn mạnh hơn ngươi.

Người đàn ông trung niên nói.

Thiếu niên tất nhiên không tin, quay sang hỏi Chu Văn:

- Cậu ở học viện Tịch Dương thì trình độ thế nào?

- Rất yếu, xem như dạng không có tên tuổi gì đi, cậu vẫn nên đi tìm hội trưởng Vi Qua thì hơn.

Chu Văn nói, hắn chẳng có hứng thú gì với đứa nhóc này.

- Lão sư, xem ra lần này ngài nhìn lầm rồi.

Thiếu niên nhìn về phía người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên không để ý đến thiếu niên, mà nhìn Chu Văn mỉm cười hỏi:

- Tiểu hữu, xin hỏi trong kỳ thi chung lần trước của học viện Tịch Dương, cậu xếp hạng thứ mấy?

- Miễn cưỡng hạng mười.

Chu Văn trả lời.

Thiếu niên lại quan sát Chu Văn, một lúc sau mới gật đầu nói:

- Hạng mười đúng là hơi kém thật, nhưng nếu lão sư đã mở lời, tôi sẽ đánh bại cậu trước, sau đó mới đi khiêu chiến người đứng đầu là Vi Qua kia.

Nói xong, thiếu niên liền vào một thế tấn kỳ lạ:

- Xin hãy chấp nhận lời khiêu chiến của tôi.

- Xin lỗi, tôi không có thời gian.

Chu Văn lấy điện thoại ra chơi game tiếp, hắn không có chút hứng thú nào với thiếu niên này, cũng không muốn bắt nạt trẻ con.

Thiếu niên không khỏi nhíu mày, thái độ này của Chu Văn khiến cậu cảm thấy mình bị coi thường.

- Tôi là Bản Chân Anh, xin chỉ giáo.

Thiếu niên vào thế rút đao, tay đặt lên chuôi đao, dường như có thể xuất chiêu bất cứ lúc nào.

Chu Văn đã từ chối một lần, không muốn nói lại lần thứ hai, dứt khoát lờ cậu ta đi, tập trung chơi game.

Trong mắt Bản Chân Anh lóe lên một tia tức giận, cậu đột nhiên rút đao. Chỉ thấy ánh đao lóe lên, từng nhát chém nhanh như chớp bổ về phía Chu Văn.

Chu Văn vẫn ngồi yên chơi game, mí mắt cũng không thèm nhấc lên, nhưng những nhát đao đó cuối cùng chỉ sượt qua người hắn, trông thì có vẻ hung hiểm nhưng lại không làm tổn hại đến một góc áo của hắn.

Sắc mặt người đàn ông trung niên biến đổi, ông đứng bật dậy nói:

- Bản Chân Anh, lui ra đi. Cậu ta là một tồn tại không cùng đẳng cấp với con đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!