Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 505: CHƯƠNG 502: NHỊ THIÊN PHI TIÊN LƯU

- Thầy ơi!

Bản Chân Anh đột nhiên thấy một vệt máu mảnh như sợi chỉ xuất hiện trên cổ thầy Tề Nhã Sa, không khỏi kinh hãi định xông tới.

- Nếu tôi là cậu, tôi sẽ không động vào ông ấy.

Chu Văn lên tiếng.

Nghe Chu Văn nói, cơ thể Bản Chân Anh run lên, cậu đứng bên ngoài đình đá, không dám xông vào nữa. Cậu nhìn chằm chằm Chu Văn, nghiến răng hỏi:

- Cậu đã thắng rồi, lẽ nào còn muốn đuổi cùng giết tận?

Chu Văn chỉ vào Tề Nhã Sa, nói:

- Tôi cũng đâu phải kẻ cuồng sát, giết ông ấy làm gì? Thầy của cậu đang chiến đấu với tâm ma. Nếu bây giờ cậu làm phiền ông ấy thì xảy ra hậu quả gì, tôi không dám chắc đâu.

Bản Chân Anh bán tín bán nghi nhìn Tề Nhã Sa, thấy ông đứng ngây như phỗng, ánh mắt trống rỗng, vết thương trên cổ chỉ là vết xước ngoài da, không sâu, lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

- Chiêu mà thầy cậu vừa dùng tên là gì?

Chu Văn nhìn Bản Chân Anh hỏi.

Vừa rồi hắn lĩnh ngộ được kiếm ý của Bản Chân Anh, nhờ đó hiểu ra đôi chút về ý cảnh Sinh Tử Khô Vinh, nhận thức được mối quan hệ của vạn vật trong tự nhiên, mới có thể khiến Đạo Thể ngưng tụ Mệnh Hồn. Cũng chính vì thế, hắn mới biết chiêu kia của Tề Nhã Sa lợi hại đến mức nào.

Bây giờ, Bản Chân Anh không dám coi thường Chu Văn nữa. Dù tuổi tác hai người tương đương, nhưng Bản Chân Anh lại tự xem mình là hậu bối, cẩn thận đáp:

- Chiêu đó vẫn chưa có tên. Đó là chiêu thức mà thầy tôi dựa trên nền tảng đao pháp của Nhị Thiên Nhất Lưu, sau đó lĩnh ngộ ý cảnh Tứ Quý Khô Vinh và pháp môn Sinh Tử Luân Hồi để tự sáng tạo ra.

- Hóa ra là vậy.

Chu Văn khẽ gật đầu, đứng dậy định rời đi.

Vốn dĩ hắn đến Vườn Mẫu Đơn là để thử xem có thể ngưng tụ Mệnh Hồn cho Đạo Thể hay không. Dù Vườn Mẫu Đơn có giúp ích đôi chút, nhưng Tề Nhã Sa lại vô tình giúp hắn một phen, nên lần này ngưng tụ được Đạo Thể có thể coi là mèo mù vớ cá rán.

Bách Vô Cấm Kỵ (Thể ban đầu): Thiên nhân hợp nhất, vạn pháp bất xâm.

Khi Mệnh Hồn xuất hiện, hai chữ "Cấm Kỵ" phía sau dòng Nguyên Khí cũng biến mất.

Đây chính là Mệnh Hồn do Đạo Thể ngưng tụ thành. Nó là một khối kết tinh trong ý thức, vừa như có thực thể, lại vừa như không. Một Mệnh Hồn như vậy đã chặn đứng đại chiêu của Tề Nhã Sa, khiến sức mạnh của ý cảnh Khô Vinh hoàn toàn vô dụng với Chu Văn, nhờ đó hắn mới có thể đánh bại ông.

Nếu chỉ so sánh về sức mạnh thuần túy, Luân Hồi Kiếm Thánh Hoàn Mỹ Thể của Tề Nhã Sa mạnh hơn Mệnh Hồn của Chu Văn rất nhiều. Nếu ông không dùng chiêu kia mà chỉ đơn thuần dùng Nguyên Khí để chiến đấu, một chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn không thể nào thắng gọn gàng và dứt khoát như vậy được.

Thấy Chu Văn bước ra khỏi đình đá, Bản Chân Anh vội la lên:

- Thầy tôi... ông ấy rốt cuộc bị sao vậy?

- Tôi không làm ông ấy bị thương, chỉ là bản thân ông ấy có vài chuyện chưa nghĩ thông suốt thôi. Nghĩ thông rồi tự nhiên sẽ ổn.

Chu Văn đáp mà không quay đầu lại.

Bản Chân Anh do dự một chút, thấy Chu Văn sắp đi xa, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:

- Chiêu vừa rồi của cậu tên là gì?

- Thiên Ngoại Phi Tiên.

Chu Văn vừa đi vừa đáp, bóng dáng nhanh chóng khuất dạng.

- Thiên Ngoại Phi Tiên…

Trong đầu Bản Chân Anh lóe lên hình ảnh của chiêu đao hoa lệ tuyệt mỹ đó, một chiêu đã làm rung động tâm hồn, khiến cậu mãi mãi không thể nào quên.

Một già một trẻ, hai người cứ thế đứng ngẩn ra, một người trong đình đá, một người ngoài đình đá. Một lúc lâu sau, Bản Chân Anh đột nhiên nghe một tiếng "phụt", vội vàng quay đầu nhìn Tề Nhã Sa.

Chỉ thấy Tề Nhã Sa há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Bản Chân Anh vội vàng lao tới đỡ lấy ông:

- Thầy ơi, thầy sao rồi?

Tề Nhã Sa phun ra ngụm máu tươi, sắc mặt lại khá hơn nhiều. Ông lau vết máu trên khóe miệng, trên mặt lại nở một nụ cười:

- Hóa ra là thế... Hóa ra là vậy... Bảo sao ta cứ mãi không thể đặt tên cho chiêu đó, thì ra trong thâm tâm ta đã sớm biết chiêu đao này không đúng. Bây giờ ta đã hiểu mình sai ở đâu rồi...

Nói xong, Tề Nhã Sa đảo mắt nhìn quanh, không thấy Chu Văn đâu, bèn hỏi:

- Chu Văn đâu? Cậu ta đâu rồi?

- Cậu ấy về rồi ạ.

Bản Chân Anh đáp.

- Sao cậu không giữ cậu ta lại?

Tề Nhã Sa buột miệng.

Bản Chân Anh thầm nghĩ:

"Đến cả thầy còn không đánh lại người ta, con lấy gì mà cản."

Câu này Bản Chân Anh tất nhiên không dám nói ra miệng. Tề Nhã Sa có lẽ cũng nhận ra mình nói hơi sai, bèn hỏi lại Bản Chân Anh:

- Cậu đã hỏi cậu ta, chiêu vừa rồi tên là gì chưa?

- Cậu ấy nói tên là Thiên Ngoại Phi Tiên.

Bản Chân Anh trả lời.

Tề Nhã Sa gật đầu nói:

- Thì ra chiêu đó gọi là Thiên Ngoại Phi Tiên. Đao pháp của ta đã đi sai đường rồi. Mải mê theo đuổi ý cảnh Khô Vinh mà lại đánh mất đi chân lý của Nhị Thiên Nhất Lưu. Uổng cho ta còn tự phụ cho rằng kiếm đạo của mình đã đạt đến đỉnh cao, ảo tưởng muốn khiêu chiến Lãnh Tông Chính, không ngờ lại bị một học sinh của học viện Tịch Dương phá giải kiếm pháp. Cũng tốt, qua trận này, ta cuối cùng cũng thấy rõ con đường phía trước. Ta muốn trở về sửa lại đao pháp, con có còn muốn theo ta tu hành không?

- Một ngày làm thầy, cả đời làm cha.

Bản Chân Anh lập tức cúi đầu bái lạy.

- Tốt, vậy chúng ta lập tức trở về. Ta muốn sửa lại đao pháp một chút, sau này môn phái của ta sẽ gọi là Nhị Thiên Phi Tiên Lưu.

Tề Nhã Sa nghiêm túc nói.

- Nhị Thiên Phi Tiên Lưu?

Bản Chân Anh hơi nghi hoặc nhìn Tề Nhã Sa.

- Kiếm đạo của ta bắt nguồn từ Nhị Thiên Nhất Lưu, mà chiêu thức của Chu Văn thức tỉnh ta lại tên là Thiên Ngoại Phi Tiên. Ta muốn thể hiện sự tôn trọng với cậu ấy, nên mới gọi môn phái này là Nhị Thiên Phi Tiên Lưu. Hy vọng tương lai con kế thừa kiếm đạo của ta, thậm chí có thể tiến xa hơn nữa, dùng đao pháp Nhị Thiên Phi Tiên Lưu đánh bại Thiên Ngoại Phi Tiên của cậu ấy.

Tề Nhã Sa nói.

- Nhị Thiên Phi Tiên Lưu sao?

Bản Chân Anh lại lẩm bẩm, trong đầu tự động hiện lên hình ảnh chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn.

Hai thầy trò không đi tìm Lãnh Tông Chính nữa mà cứ thế rời khỏi Lạc Dương.

Chu Văn không để bụng chuyện này, nhưng hắn không biết rằng sau này Nhị Thiên Phi Tiên Lưu sẽ trở thành một trong những môn phái kiếm đạo chủ lưu.

Sau khi về ký túc xá, Chu Văn bắt đầu nghiên cứu Mệnh Hồn Bách Vô Cấm Kỵ, hắn muốn tìm hiểu xem rốt cuộc Mệnh Hồn này có tác dụng gì.

Hiện tại, hắn chỉ biết Mệnh Hồn Bách Vô Cấm Kỵ có thể phá giải sức mạnh Khô Vinh, nhưng đây rõ ràng không phải là tác dụng thực sự của nó.

Mở phó bản, Chu Văn tiến vào Đoán Đạo Thần Điện, muốn thử xem Bách Vô Cấm Kỵ có thể chống lại thuộc tính Hỏa không. Kết quả vô cùng bi thảm, nhân vật game suýt nữa thì bị thiêu chết.

- Không chống được sức mạnh hệ Hỏa à?

Chu Văn nghiến răng, lại vào một phó bản khác, lần này là Cung Điện Âm Nhạc, muốn thử xem Bách Vô Cấm Kỵ có chống được Sóng âm không.

Kết quả vẫn vô dụng. Sau khi kích hoạt Bách Vô Cấm Kỵ, nhân vật game vẫn bị Âm Phù Tinh Linh đánh cho tơi tả.

- Không thể nào? Chẳng lẽ cái của nợ này chỉ chống được mỗi sức mạnh Khô Vinh thôi sao?

Ngay lúc Chu Văn đang bực bội thì một con Thái Dương Thú từ trong cung điện lao ra.

Chu Văn chẳng buồn thử nghiệm nữa, hắn triệu hồi Lục Dực Thủ Hộ Cự Long ra xử lý con Thái Dương Thú. Hắn đã cày phó bản này rất nhiều lần nhưng vẫn chưa nhận được Trứng phối sủng của Thái Dương Thú. Lần này vốn cũng chẳng hy vọng gì, ai ngờ nó lại rớt ra một quả.

- Cuối cùng cũng chịu ra rồi.

Chu Văn tạm gác chuyện Bách Vô Cấm Kỵ sang một bên, tâm trạng vui mừng khôn xiết.

Có Thái Dương Thú rồi, cuối cùng cũng có thể đi bem Chúc Long.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!