Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 534: CHƯƠNG 531: THÁNH THIÊN SỨ CỨU RỖI

Chu Văn cũng chẳng buồn cà khịa Ước Hàn, còn gã chỉ cười lạnh đáp:

- Vậy thì cứ thử xem, một kẻ tâm thần rốt cuộc mạnh đến mức nào.

Nói xong, thân ảnh Ước Hàn hóa thành một vệt mờ, chớp mắt đã đến trước mặt Chu Văn. Bàn tay gã tỏa hào quang, chộp thẳng tới cổ hắn, nhanh đến không tưởng.

Đôi cánh rồng sau lưng Chu Văn chấn động, hắn triển khai thân pháp né tránh bàn tay của Ước Hàn, nhưng không hề có ý định phản đòn, chỉ mỉm cười nhìn gã.

- Tại sao không rút đao?

Ước Hàn nhìn chằm chằm thanh Trúc đao bên hông Chu Văn, hỏi.

- Nếu ta rút đao, ngươi sẽ thua, vậy thì còn gì vui nữa?

Chu Văn nghiêm túc đáp.

- Giờ thì ta bắt đầu thích cậu ta rồi đấy, cứ tưởng chỉ có mỗi nhà họ Trương chúng ta là giỏi chém gió thôi chứ.

Trương Xuân Thu bật cười.

A Sinh nghe lời Chu Văn, trong lòng cũng thả lỏng đi ít nhiều, nhưng vẫn lo lắng cho sự an toàn của hắn.

An Thiên Tá thì nhíu mày buông một câu:

- Thằng nhóc thối cuồng vọng tự đại.

Nghe vậy, con ngươi của Ước Hàn đột nhiên co rụt lại, nhưng cuối cùng gã không nổi giận, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Văn:

- Hy vọng lát nữa, ngươi vẫn còn đủ can đảm để nói câu này.

Dứt lời, không đợi Chu Văn phản ứng, thánh quang trên người gã đột nhiên bùng nổ. Sáu đôi cánh sau lưng duỗi thẳng, thân thể tựa như một cây lao lơ lửng giữa không trung, trông như một cây thập tự giá bằng người, toàn thân tỏa ra hào quang kinh khủng.

Từng luồng kiếm quang từ người gã bùng nổ, như mưa sa bão táp bao phủ toàn bộ sân đấu. Mỗi một luồng kiếm quang đều mang sức mạnh của Lục Dực Thiên Sứ.

Vẻ mặt Chu Văn vẫn không đổi, đôi cánh sau lưng chấn động, thân hình phiêu dật lướt đi giữa cơn mưa kiếm. Thoạt nhìn, tốc độ của hắn không nhanh không chậm, nhưng lại nhẹ nhàng lách qua, né tránh tất cả.

Ầm ầm!

Cơn mưa kiếm quang trút xuống mặt đất, cày nát sân đấu thành vô số lỗ thủng, mỗi một chuôi kiếm quang đều được gia trì sức mạnh cấp Thần Thoại.

Trương Xuân Thu đột nhiên quay sang nói với Độc Cô Ca:

- Tên Chu Văn này không phải con rơi con vãi nhà họ Độc Cô các người đấy chứ?

- Ý gì?

Độc Cô Ca nhíu mày hỏi.

- Nếu không thì sao thân pháp của cậu ta lại biến thái đến thế? Thân pháp cỡ này, e là áp đảo tất cả các nhà khác, chắc chỉ có nhà họ Độc Cô các người mới bì được thôi.

Trương Xuân Thu nói.

Độc Cô Ca nhìn chằm chằm Chu Văn một lúc lâu mới lên tiếng:

- Thân pháp của cậu ta đúng là rất lợi hại, nhưng không cùng một đường với nhà họ Độc Cô chúng tôi.

Trương Xuân Thu gật đầu:

- Tuy Chu Văn có hơi ngông cuồng, nhưng câu vừa rồi cậu ta nói không sai. So với Chu Văn, Ước Hàn chỉ có tố chất thân thể nhỉnh hơn một chút, sức mạnh lớn hơn một chút, tốc độ nhanh hơn một chút. Nếu cả hai có cùng tố chất, e là Ước Hàn chỉ cần vài chiêu đã bị Chu Văn hạ gục. Lần này nhà họ An đúng là nhặt được báu vật rồi, thảo nào họ thà đắc tội với Thượng nghị viện cũng phải bảo vệ Chu Văn cho bằng được.

- Nói thì không sai, nhưng cả ngươi và ta đều hiểu rõ, thực lực của Ước Hàn quá mạnh, chút kỹ xảo này không đủ để bù đắp chênh lệch. Trong tình thế không cân sức này, Ước Hàn có thể phạm sai lầm cả trăm lần cũng không sao, còn Chu Văn chỉ cần sơ sẩy một lần là có thể mất mạng.

Độc Cô Ca nghiêm túc nói.

- Cứ xem tiếp đi, ta thấy tên Chu Văn này càng lúc càng thú vị, thảo nào lại có thể làm bạn với em gái ta.

Trương Xuân Thu nói.

- Hả, vị tiểu công chúa kia mà cũng có bạn bè sao?

Cả Độc Cô Ca và Hạ Huyền Nguyệt đều như nghe được tin gì giật gân, mắt tròn mắt dẹt nhìn Trương Xuân Thu.

Trương Xuân Thu dường như cũng biết mình lỡ lời, đành chữa lại:

- Bọn họ chỉ tình cờ gặp nhau vài lần, quan hệ cũng khá tốt. Lần này ta đến đây, một phần cũng là để xem Chu Văn là người thế nào.

- Chắc là ngươi không yên tâm Chu Văn tiếp cận vị tiểu công chúa nhà ngươi, nên mới cố tình đến điều tra chứ gì?

Độc Cô Ca biết tỏng, bĩu môi nói.

Trương Xuân Thu cười:

- Nói khó nghe thế, ta chỉ tiện đường ghé xem thôi mà.

Ước Hàn thấy mưa kiếm quang không làm gì được Chu Văn, sáu đôi cánh sau lưng liền phun ra hào quang kinh khủng, đẩy thân thể gã tăng tốc, mang theo sức mạnh kinh hoàng chém về phía Chu Văn.

Chu Văn vẫn không có ý định phản kích, chỉ không ngừng né tránh, lợi dụng thân pháp của mình để liên tục lách qua những đòn tấn công như vũ bão của Ước Hàn.

Mỗi một đòn của Ước Hàn đều vô cùng khủng khiếp, khiến sân thi đấu bị xé nát tan tành. Binh lính bảo vệ sân đấu đã được A Sinh lệnh cho rút lui, đứng bên ngoài chờ lệnh. Chỉ còn lại A Sinh và vài cường giả cấp Sử Thi ở lại trên khán đài.

Đám người Hạ Huyền Nguyệt cũng phải lùi lại một chút để tránh bị dư chấn kinh hoàng của trận đấu ảnh hưởng.

- Mạnh thật đấy, sức mạnh mà Lục Dực Thiên Sứ ban cho Ước Hàn thật khiến người ta phải ghen tị.

Trương Xuân Thu nói.

- Sức mạnh có lớn đến đâu cũng phải xem người sử dụng. Rõ ràng Ước Hàn vẫn chưa thể phát huy toàn bộ sức mạnh của Lục Dực Thiên Sứ, đúng là lãng phí. Nếu đổi lại là ta, Chu Văn đã sớm đo ván rồi.

Độc Cô Ca nói.

- Vậy cũng chưa chắc.

Hạ Huyền Nguyệt có chút không vui.

Thân pháp của Chu Văn là do cô và hắn cùng nhau lĩnh ngộ, nói Chu Văn không được chẳng khác nào nói cô cũng chẳng ra gì.

Trương Xuân Thu tán thưởng:

- Thân pháp của Chu Văn lợi hại thật, dưới chênh lệch sức mạnh lớn như vậy mà từ đầu đến cuối vẫn không hề hấn gì. Loại thân pháp này, trước nay ta chỉ từng thấy ở nhà họ Độc Cô các người.

Dưới những đòn tấn công như vũ bão của Ước Hàn, thân hình Chu Văn vẫn phiêu diêu bay lượn. Thoạt nhìn có vẻ không nhanh, nhưng Ước Hàn đến góc áo của hắn cũng không chạm tới được.

Ban đầu, Ước Hàn còn rất bình tĩnh, muốn dùng đủ loại kỹ xảo và Nguyên Khí kỹ để đánh bại Chu Văn. Nhưng dù gã có dùng loại kỹ xảo và Nguyên Khí kỹ nào đi nữa, vẫn không tài nào làm Chu Văn bị thương.

- Chu Văn, ngươi có thể buộc ta phải sử dụng sức mạnh chân chính của Thần, ngươi đủ để tự hào rồi.

Ước Hàn ngừng tấn công, hào quang trong mắt lưu chuyển, sáu đôi cánh thiên sứ sau lưng nở rộ như một đóa hoa.

- Cuối cùng cũng chịu dùng rồi sao?

Nụ cười trên mặt Trương Xuân Thu tắt ngấm, gã nghiêm túc nhìn chằm chằm Ước Hàn.

Vẻ mặt Độc Cô Ca cũng trở nên nghiêm nghị, không nói một lời mà chỉ tập trung vào Ước Hàn.

Hạ Huyền Nguyệt cũng vậy. Bọn họ đều hiểu rất rõ, khoảng cách giữa cấp Sử Thi và cấp Thần Thoại, tố chất thân thể thực ra chỉ là một phương diện, và còn là phương diện không quan trọng nhất.

Con hào sâu không thể vượt qua giữa cấp Sử Thi và cấp Thần Thoại chính là sức mạnh Thần tích của Vận Mệnh Chi Luân.

Mặc dù mỗi sinh vật cấp Thần Thoại có Vận Mệnh Chi Luân khác nhau, nhưng chúng đều có một điểm chung, đó là loại sức mạnh Thần tích mà bất kỳ sinh vật nào dưới cấp Thần Thoại đều không thể chống lại.

Thánh quang trên người Ước Hàn bùng nổ ngày càng mạnh, sáu đôi cánh sau lưng lại hóa thành một Cánh Cổng Ánh Sáng cổ xưa.

- Thần tích... Thánh Thiên Sứ Cứu Rỗi...

Theo giọng nói vang vọng như thủy triều của Ước Hàn, Cánh Cổng Ánh Sáng sau lưng gã từ từ mở ra, thánh quang rực rỡ chói lòa từ bên trong tuôn ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!