Chu Văn rời khỏi nhà Lý Huyền, đi dọc theo con đường lớn. Không khí ở đây rất tuyệt, nhưng có vẻ như không có siêu thị lớn nào. Chu Văn dùng điện thoại tra bản đồ, phát hiện siêu thị gần nhất cũng cách khu biệt thự này khoảng một cây số.
— Nơi này cái gì cũng tốt, mỗi tội muốn mua chút đồ lại xa quá.
Chu Văn không ngại đi bộ, nhưng lại không muốn lãng phí thời gian vào việc này.
Lãng phí thời gian là lãng phí sinh mệnh, Chu Văn rút chiếc điện thoại bí ẩn ra, vừa cày game vừa tiếp tục đi thẳng.
Lệ Tư nhận lệnh của Kiều Tư Viễn, phải đưa Chu Văn về. Vì đã sớm cho người theo dõi sát sao nhà Lý Huyền, nên cô dễ dàng nắm được động tĩnh của Chu Văn.
Thấy Chu Văn rời khỏi nhà, một tên cấp dưới khẽ hỏi:
— Chủ nhiệm Lệ Tư, chúng ta cứ thế xông vào bắt hắn luôn chứ ạ?
Lệ Tư lườm bọn họ một cái:
— Thân phận của Chu Văn rất đặc thù, không thể để người khác phát hiện hắn bị chúng ta bắt đi. Khu biệt thự này lại có camera giám sát khắp nơi, các người cứ thế xông ra bắt hắn thì chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao?
— Vậy chúng ta phải làm sao ạ?
Lệ Tư mất kiên nhẫn phất tay:
— Các người về trước đi, ở đây cứ giao cho tôi.
Đuổi đám cấp dưới đi rồi, Lệ Tư vuốt lại mái tóc xoăn gợn sóng màu vàng kim của mình, thầm nghĩ:
— Dùng mị lực của bà đây mà không trị được một thằng nhóc ranh hay sao.
Lệ Tư cũng không vội, cô đợi Chu Văn rời khỏi khu biệt thự rồi mới khởi động chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ của mình, nhắm đúng đoạn đường không có camera giám sát mới lái xe vọt lên.
Lệ Tư cố tình lái xe vượt lên trước Chu Văn một đoạn rồi dừng lại. Cô giả vờ loay hoay, cố tình để một bên dây áo trễ xuống, để lộ bờ vai trắng nõn, mịn màng, rồi dùng ánh mắt đầy mê hoặc nhìn Chu Văn.
“Xe thể thao cộng thêm đại mỹ nhân thế này, thằng nhóc ranh kia chẳng phải sẽ lập tức bò đến chân mình hay sao.”
Nghĩ đến đây, ánh mắt và tư thế của Lệ Tư càng thêm khêu gợi, trên môi còn nở một nụ cười quyến rũ.
Thế nhưng, nụ cười của Lệ Tư nhanh chóng cứng đờ. Chu Văn chỉ cúi đầu dán mắt vào điện thoại, vừa đi vừa chơi game, hoàn toàn không thèm nhìn cô lấy một cái, cứ thế đi thẳng qua chiếc xe, khiến cho dáng vẻ xinh đẹp mà cô đã dày công sắp đặt trở nên công cốc.
“Đồ mọt game!”
Lệ Tư thầm nghiến răng, nhưng vẫn giữ tư thế quyến rũ, cất giọng ngọt ngào đến tê dại:
— Anh bạn đẹp trai ơi, giúp em một việc được không?
Trong lúc nói, đôi mắt Lệ Tư ngập tràn quyến rũ, đã sẵn sàng phóng điện. Chỉ cần Chu Văn nhìn về phía cô, cô sẽ lập tức dùng cặp mắt đa tình với điện lực mạnh nhất của mình khiến Chu Văn hồn xiêu phách lạc.
Lệ Tư duy trì tư thế yêu kiều đứng đó chờ Chu Văn quay đầu lại, nhưng hắn cứ như điếc, một mạch đi thẳng về phía trước, chẳng có ý định quay đầu lại.
— Anh bạn đẹp trai ơi... Anh bạn ơi...
Lệ Tư cố nén cơn tức muốn lôi Chu Văn lại đánh cho một trận, tiếp tục giả vờ yếu đuối gọi với theo.
— Anh bạn đẹp trai... Anh bạn ơi...
Thấy Chu Văn càng lúc càng đi xa, Lệ Tư cuối cùng cũng nhận ra, kế hoạch tác chiến của mình đã thất bại thảm hại.
— Cái tên mọt game chết tiệt...
Lệ Tư hận đến nghiến răng, trong lòng càng không cam tâm. Cô nhấn mạnh chân ga, chiếc xe thể thao lại một lần nữa lao lên phía trước Chu Văn.
Lần này Lệ Tư không mắc lại sai lầm cũ. Cô bước thẳng ra khỏi xe, chặn đường Chu Văn, một tay vịn vào xe, một tay vuốt tóc, bày ra một tư thế vô cùng xinh đẹp và quyến rũ, phô diễn trọn vẹn đường cong lồi lõm nóng bỏng của mình.
Bị chặn đường, Chu Văn không thể không dời mắt khỏi màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn Lệ Tư.
— Anh bạn đẹp trai ơi, giúp em một chuyện được không?
Lệ Tư chớp chớp mắt hỏi.
“Cho mày nếm chút ngon ngọt trước, để mày biết mị lực của bà đây, lát nữa sẽ xử lý mày sau.”
Lệ Tư thầm hạ quyết tâm, đã chuẩn bị sẵn kịch bản tiếp theo. Chỉ cần Chu Văn đáp lời, cô có thể mời hắn lên xe, sau đó ung dung đưa hắn về.
— Không rảnh.
Nhưng hai chữ Chu Văn vừa thốt ra lập tức khiến mọi lời thoại Lệ Tư đã chuẩn bị sẵn nghẹn cứng trong họng, không tài nào nói ra được.
Nói xong hai chữ đó, Chu Văn lại cúi đầu xuống, ánh mắt dán chặt vào màn hình, rồi lách qua người Lệ Tư mà đi tiếp.
Khóe mắt Lệ Tư giật giật, ánh mắt gần như tóe lửa, cơn thịnh nộ gần như muốn làm nổ tung bộ ngực vĩ đại của cô.
— Tên mọt game đáng chết... Dám coi thường mị lực của bà đây... Mày chết chắc rồi...
Lệ Tư thầm hạ quyết tâm, từ từ quay người lại, mở cửa xe rồi ngồi vào.
Gầm!
Động cơ xe thể thao gầm lên, hệt như cơn phẫn nộ trong lòng Lệ Tư. Chiếc xe thể thao màu đỏ như một con ngựa hoang mất cương, lao thẳng về phía Chu Văn đang đi bên lề đường.
Mềm không được thì Lệ Tư dùng cứng. Cô quyết định tạo ra một vụ tai nạn giao thông bất ngờ, cứ bắt Chu Văn về trước rồi tính sau.
Với một cao thủ đỉnh phong cấp Truyền Kỳ như Lệ Tư, việc kiểm soát lực và vị trí va chạm không phải là chuyện khó. Nếu cô muốn đâm gãy chân trái của Chu Văn, thì sẽ không bao giờ chạm đến đùi phải của hắn.
— Vốn định để nhóc con nhà ngươi ngoan ngoãn đi về cùng ta, là tự ngươi chuốc khổ vào thân.
Lệ Tư nhấn mạnh chân ga, trên da cô xuất hiện những hoa văn kỳ dị, từng luồng sáng mờ ảo tỏa ra từ người cô, bao bọc lấy thân xe.
Đôi mắt Lệ Tư thoáng lóe lên vẻ hưng phấn. Khoảng cách gần như vậy, với tốc độ xe và khả năng khống chế của mình, cộng thêm việc Chu Văn đang mải mê chơi game, cô không tin mình sẽ thất thủ.
Chu Văn dường như thật sự không kịp phản ứng. Khi chiếc xe thể thao chỉ còn cách hắn một đoạn rất gần, hắn vẫn đang dán mắt vào game. Nhưng ngay khoảnh khắc chiếc xe lao lên vỉa hè, Chu Văn cuối cùng cũng có phản ứng, ngẩng đầu nhìn chiếc xe đang lao tới.
— Giờ mới phát hiện ra thì đã quá muộn rồi.
Lệ Tư thầm nghĩ, đạp lút chân ga, lao thẳng tới.
Ngay khi Lệ Tư nghĩ rằng mình đã thành công, thì sau lưng Chu Văn đột nhiên xuất hiện bốn chiếc Cánh Bạc trong suốt. Một luồng sáng bạc lóe lên từ đôi cánh, thân hình Chu Văn di chuyển ngược lại với quy luật vật lý, lùi về sau, trong gang tấc tránh được cú va chạm của chiếc xe thể thao.
Rầm!
Chiếc xe thể thao không đâm trúng Chu Văn, lao thẳng vào cột điện ven đường. Cú va chạm mạnh đến nỗi làm gãy cả cột điện, đầu xe cũng móp méo, linh kiện vỡ nát bay tung tóe.
— A lô! A lô! Có phải cảnh sát giao thông không ạ? Ở đây có người gây tai nạn rồi bỏ chạy...
Chu Văn lấy chiếc điện thoại bình thường ra gọi báo cảnh sát.
Lệ Tư hung hăng lườm Chu Văn một cái, cố gắng khởi động lại xe, đánh lái trở về lòng đường rồi phóng đi, chẳng mấy chốc đã mất hút.
— Xe gì mà chất lượng tốt thế nhỉ? Nát bét thế kia mà vẫn chạy được?
Chu Văn kinh ngạc nhìn chiếc xe thể thao biến mất khỏi tầm mắt, nhưng đáy mắt lại lóe lên một tia suy tư.
Rõ ràng là, chiếc xe thể thao vừa rồi không phải vô tình lao về phía hắn. Hơn nữa, hắn đã nhận ra người phụ nữ lái xe, cô ta chính là một trong những người đã đuổi bắt Tỉnh Đạo Tiên vào cái đêm hắn gặp lão.