*Giết sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại - Ấu thể Chúc Long, phát hiện Kết tinh thứ nguyên.*
"Cái thứ này… vẫn chỉ là ấu thể…"
Chu Văn không khỏi có chút kinh ngạc, nếu Chúc Long trưởng thành thì không biết sẽ mạnh đến mức nào.
Chỉ rớt ra một viên Kết tinh thứ nguyên, Chu Văn thấy nó chỉ là một viên kết tinh thông thường, trong lòng không khỏi có chút thất vọng. Nhưng khi nhìn kỹ, hắn nhận ra đó lại là một viên Không gian kết tinh 37 điểm.
"Kết tinh thuộc tính không gian tận 37 điểm lận!"
Chu Văn vui mừng quá đỗi, vội vàng hấp thu viên Không gian kết tinh.
Từng luồng sức mạnh kỳ dị dung nhập vào cơ thể Chu Văn, khiến hắn cảm giác thân thể mình có chút biến hóa, nhưng lại không rõ biến hóa ở đâu.
Sau khi Không gian kết tinh được hấp thu hoàn toàn, Chu Văn phát hiện trong thanh thuộc tính đặc thù, chỉ số không gian của hắn đã đạt đến 37 điểm.
"Thuộc tính Không gian 37 điểm. Kết tinh Ngọc Thạch Tì Bà yêu cầu Thể phách 41 điểm, Không gian 21 điểm, ngoài ra còn yêu cầu Mệnh Cách và Mệnh Hồn hệ Không Gian. Như vậy, mình chỉ cần tăng Thể phách lên 41 điểm là có thể hấp thu viên kết tinh Nguyên Khí Kỹ Ngọc Thạch Tì Bà rồi."
Chu Văn vẫn luôn muốn hấp thu khối kết tinh Ngọc Thạch Tì Bà kia.
Mặc dù không rớt ra Trứng phối sủng, nhưng một viên kết tinh thuộc tính đặc biệt có giá trị không thua kém gì Trứng phối sủng, khiến Chu Văn vô cùng hài lòng. Hắn định cày thêm lần nữa, nhưng đáng tiếc, Ấu thể Chúc Long cũng giống như Hoàng Kim Chiến Thần Kích, sau khi reset phó bản cũng không lập tức xuất hiện, đoán chừng phải cần 24 giờ mới xuất hiện lại.
"Đến lúc đi Trác Lộc rồi."
Chu Văn dự định đi một chuyến tới Trác Lộc, một mặt chờ đợi phó bản reset. Chỉ cần cày thêm hai ba lần nữa, xác định bản thân có thể an toàn giết chết Chúc Long, hắn sẽ lập tức làm thịt con Chúc Long trong hiện thực.
Tiểu điểu và linh dương thì căn bản không cần lo lắng, hai tên này không thấy Chu Văn trở về, chắc chắn sẽ tự mình chạy tới chỗ Vương Lộc để ăn nhờ ở đậu.
Chu Văn dự định đi mua sắm một ít đồ, sau đó sẽ lên đường tới Trác Lộc.
Vừa rời khỏi chỗ Thượng Quan Linh Tú, hắn liền tình cờ gặp được Minh Tú và Điền Chân Chân.
"Huấn luyện viên, thời gian trao đổi của chúng tôi tại Học viện Tịch Dương đã kết thúc, trước khi đi chúng tôi muốn tới từ biệt thầy." Minh Tú nói.
"Nhanh vậy sao?"
Chu Văn có chút ngạc nhiên, hắn cảm giác Minh Tú mới đến không bao lâu, không ngờ đã hết ba tháng. Công nhận thời gian trôi nhanh thật khi mải mê chơi game.
"Ngày mai là tròn ba tháng trao đổi. Tôi sợ đến lúc đó trường học còn sắp xếp việc gì khác, không kịp cáo biệt thầy, cho nên đến sớm một chút." Minh Tú nói.
Chu Văn không biết nên nói gì cho phải, hắn vốn là người không thích nói nhiều, càng không thích những lời chia tay sướt mướt.
"Huấn luyện viên, nếu thầy có thời gian, trước khi tôi đi, chúng ta có thể đấu lại một trận không?"
Rõ ràng Minh Tú cũng không phải người thích nói nhiều, cậu tới tìm Chu Văn không chỉ đơn thuần để tạm biệt.
"Bây giờ cũng được." Chu Văn gật đầu.
"Vậy chúng ta tới sân luyện tập đi. Gần đây tôi tiến bộ rất lớn, mặc dù vẫn chưa tấn thăng cấp Sử Thi, nhưng cũng đã có một chút lĩnh ngộ." Minh Tú có chút hưng phấn nói.
Ba người cùng đi đến sân luyện tập, tìm một sân đấu không người. Điền Chân Chân đứng ngoài quan chiến, còn Chu Văn và Minh Tú cầm vũ khí luyện tập, đứng giữa sân.
"Huấn luyện viên, xin chỉ giáo."
Cầm kiếm trong tay, khí chất của Minh Tú lập tức thay đổi, vẻ ôn hòa lúc trước không còn nữa, cả người cậu và thanh kiếm trong tay tỏa ra một luồng khí lạnh khiến người ta không rét mà run.
Chu Văn cầm kiếm luyện tập, bày ra tư thế Thiên Ngoại Phi Tiên. Minh Tú trước khi đi còn đặc biệt tới tìm hắn đối luyện, Chu Văn cũng không muốn qua loa cho xong chuyện.
Minh Tú nắm kiếm, khí thế đạt đến đỉnh điểm trong tích tắc, rút kiếm ra khỏi vỏ, hóa thành một đạo lưu quang đâm thẳng về phía Chu Văn.
Giống như chiêu thức lần trước, một kiếm của Minh Tú hoa lệ mà quyết tuyệt, tựa như ánh tà dương rực rỡ lần cuối cùng trước khi lụi tàn.
Cùng lấy tốc độ làm chủ, nhưng kiếm pháp của Minh Tú và đao pháp của Phong Thu Nhạn lại mang đến hai loại cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Điền Chân Chân đứng một bên nhìn một kiếm của Minh Tú, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng, hy vọng một kiếm này có thể làm cho Chu Văn phải bất ngờ.
Nàng đã luôn ở bên cạnh Minh Tú luyện kiếm, biết cậu đã phải chịu bao nhiêu gian khổ, đồng thời cũng biết cậu đã tiến bộ nhanh đến thế nào. Mặc dù biết Minh Tú không thể nào đánh bại Chu Văn, nhưng nàng vẫn hy vọng Chu Văn sẽ giật mình, đó chính là phần thưởng lớn nhất cho sự nỗ lực của Minh Tú.
Điền Chân Chân rất rõ ràng, chỉ một cái giật mình của Chu Văn, đối với Minh Tú mà nói, còn quan trọng hơn ngàn vạn lời khen ngợi của người khác.
Nhưng trên vẻ mặt Chu Văn không hề có biểu cảm gì, thanh kiếm luyện tập chỉ hơi động một chút đã chặn được một kiếm của Minh Tú. Kiếm của Minh Tú dù nhanh, dù tàn nhẫn, nhưng đối với Chu Văn, nó vẫn còn quá chậm.
Minh Tú thấy Chu Văn hời hợt đỡ được một kiếm mà mình đã dồn hết tâm lực, trong lòng không khỏi có chút nhụt chí, cầm kiếm đứng đó.
"Ngây ra đó làm gì, tiếp tục đi." Chu Văn thấy Minh Tú không xuất kiếm nữa, bèn nói.
Ánh mắt Minh Tú ngưng tụ, cậu nắm chặt kiếm trong tay, lần nữa vung ra, một kiếm này nhanh như tia chớp.
Nhưng Chu Văn vẫn thản nhiên vung kiếm, lại chặn được một kiếm này của Minh Tú. Chẳng qua lần này, Minh Tú không do dự cũng không dừng lại, mà tiếp tục xuất kiếm.
Trong lòng Điền Chân Chân tràn đầy thất vọng, rõ ràng Minh Tú đã cố gắng như vậy, nhưng Chu Văn vẫn chỉ cần tùy tiện vung tay là có thể chặn được kiếm pháp của cậu.
Minh Tú vây quanh Chu Văn không ngừng xuất kiếm, kiếm pháp giống như từng đạo sao băng xẹt qua chân trời. Nhưng Chu Văn thậm chí còn không cần dùng đến chiêu thức mạnh nhất của mình, chỉ đứng yên một chỗ không hề di chuyển, thản nhiên vung kiếm, chặn hết tất cả những đường kiếm của Minh Tú từ bốn phương tám hướng đâm tới.
Điền Chân Chân không khỏi âm thầm cười khổ, nàng biết khoảng cách giữa hai người thực sự quá lớn, lớn đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Nhìn Minh Tú không ngừng công kích Chu Văn nhưng không thể nào khiến hắn di chuyển dù chỉ một bước, Điền Chân Chân cảm thấy tim mình như tan nát, nàng thực sự không muốn thấy Minh Tú phải chịu đả kích như vậy.
Nhìn Minh Tú lần lượt không công mà lui, nhìn kiếm pháp mà Minh Tú đã dùng tâm huyết tu luyện bị hóa giải dễ dàng trước mặt Chu Văn, nàng chỉ muốn xông lên ngăn cản Minh Tú tiếp tục chiến đấu, nàng không muốn Minh Tú phải chịu thêm sự tổn thương này nữa.
"Nếu tôi là cô, tôi sẽ không làm phiền cậu ấy."
Một giọng nói vang lên bên cạnh, bởi vì Điền Chân Chân quá mức tập trung nên không hề chú ý có người đã đứng cạnh mình từ lúc nào.
"Hội trưởng Vi?" Điền Chân Chân quay đầu nhìn lại, phát hiện người tới lại là Hội trưởng Hội học sinh Vi Qua.
Vi Qua nhìn Minh Tú đang chiến đấu với Chu Văn, nói:
"Không có ai sinh ra đã là người chiến thắng. Cả đời mỗi người đàn ông sẽ trải qua vô số lần thất bại. Có người sẽ gục ngã trong thất bại, không thể gượng dậy nổi, nhưng cũng có người sẽ đứng dậy từ thất bại để tiếp tục tiến lên, cuối cùng trở thành thiên tài trong mắt kẻ khác. Tin tưởng cậu ấy đi, đừng cản trở cậu ấy, cô chỉ cần tin tưởng cậu ấy là đủ rồi."
Điền Chân Chân không hiểu hết lời của Vi Qua, nhưng nàng lại từ bỏ ý định xông lên.
Kiếm của Minh Tú không ngừng vung ra, và cũng không ngừng bị Chu Văn ngăn cản.
Đôi mắt Vi Qua hơi nheo lại, kiếm pháp của Minh Tú đang dần thuế biến, cậu đang tìm kiếm khả năng đột phá. Chỉ cần còn có thể đứng lên tiếp tục chiến đấu, cậu sẽ không bao giờ chịu thua.