Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 56: CHƯƠNG 54: GIƠ CAO CAO

- Ta đã dặn là không được kinh động bất cứ ai, cứ lặng lẽ bắt Chu Văn về. Vậy mà ngươi lại lái xe đâm thẳng vào nó, có phải gần đây ta dễ dãi quá, nên các ngươi quên hết quy củ rồi không?

Giọng điệu của Kiều Tư Viễn rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại có chút lạnh lẽo.

Thân thể Lệ Tư run lên, vội vàng đứng dậy hành lễ:

- Cục trưởng, là do cấp dưới tắc trách. May mà không bị nhà họ An phát giác, xin Cục trưởng cho cấp dưới thêm một cơ hội nữa, cấp dưới nhất định sẽ bắt được Chu Văn về.

- Không bị phát giác?

Kiều Tư Viễn cầm một tập tài liệu đặt lên bàn, lạnh nhạt nói:

- Cô xem cái này trước đi rồi hẵng nói.

- Đây là?

Lệ Tư nghi ngờ cầm tài liệu lên mở ra, vừa thấy nội dung bên trong liền giật nảy mình:

- Sao có thể như vậy được? Không thể nào! Cục trưởng, thông tin trong này có chính xác không?

Kiều Tư Viễn liếc nhìn Lệ Tư một cái rồi mới chậm rãi nói:

- Trước đây ta vẫn luôn cảm thấy cuộc hôn nhân giữa Âu Dương Lam và Chu Lăng Phong có gì đó không ổn, có lẽ liên quan đến sự kiện kia, nên đã cố ý nhờ ân sư giúp ta tra xét danh sách thí sinh của nhà họ An. Đây chính là kết quả mà lão nhân gia đưa cho ta, cô nói xem có chính xác không?

- Danh sách do Lão sư tra được, đương nhiên không thể nào là giả.

Vẻ kinh hãi trên mặt Lệ Tư càng thêm dữ dội:

- Nhưng ứng cử viên của nhà họ An không phải là An Tĩnh sao? Tại sao lại đổi thành Chu Văn? Hắn vốn chẳng có quan hệ máu mủ gì với nhà họ An, ngay cả con rể cũng không tính, sao nhà họ An lại có thể trao cơ duyên lớn như vậy cho một người ngoài chứ?

- Tại sao nhà họ An lại trao cơ duyên như vậy cho người ngoài, điểm này ta không thể biết được. Nhưng có một điều có thể khẳng định, sau khi Chu Văn thi đỗ vào Học viện Tịch Dương, nhà họ An đã đổi tên trong danh sách từ An Tĩnh thành Chu Văn. Hơn nữa, theo như giao ước, nhà họ An chỉ có một lần duy nhất để sửa đổi danh sách, cho dù Chu Văn có chết thì cũng không thể đổi lại thành người khác.

Nói đến đây, Kiều Tư Viễn nhìn Lệ Tư chằm chằm, ánh mắt sắc như đuốc:

- Bây giờ cô còn cho rằng chuyện cô lái xe đâm Chu Văn, nhà họ An sẽ hoàn toàn không biết gì sao?

Lệ Tư toát mồ hôi lạnh, cúi đầu nói:

- Cấp dưới biết tội, xin Cục trưởng xử phạt.

Nàng thừa hiểu tầm quan trọng của Chu Văn đối với nhà họ An lúc này. Một người như vậy mà bị xe đâm ở Lạc Dương, nếu chuyện này mà nhà họ An cũng không biết, thì e rằng họ đã sớm bị kẻ khác nuốt không còn mảnh xương.

- Nể tình cô mới đến Cục Giám sát Đặc biệt, còn chưa quen thuộc tình hình, lần này tạm tha, nhưng đừng để ta thấy lần thứ hai.

Kiều Tư Viễn nói.

- Cục trưởng, mong ngài cho tôi cơ hội lấy công chuộc tội.

Lệ Tư chờ lệnh.

- Tạm thời không cần. Chu Văn đã nhập học ở Học viện Tịch Dương, nếu không có lý do chính đáng thì muốn bắt hắn cũng không dễ dàng như vậy. Ta đã có sắp xếp khác, cô không cần bận tâm đến chuyện này nữa.

Kiều Tư Viễn phất tay.

Lệ Tư nói với vẻ kỳ quái:

- Thật không thể tin được, nhà họ An lại đổi tên trong danh sách thành Chu Văn. Coi như Âu Dương Lam có bị sắc đẹp làm mờ mắt, không màng đến cơ duyên của con gái ruột mình mà sẵn lòng trao cơ hội cho Chu Văn, nhưng sao nhà họ An lại đồng ý? An Thiên Tá sao lại đồng ý được? Cơ hội này thuộc về nhà họ An cơ mà!

- Chuyện mình không biết thì không cần tốn công suy nghĩ làm gì. Cứ làm tốt việc của mình là được rồi, ra ngoài đi.

Kiều Tư Viễn phất tay đuổi Lệ Tư đi, sau đó cầm tập tài liệu lên, vừa xem vừa lẩm bẩm:

- Rốt cuộc thì nhà họ An đang muốn làm gì? Cơ duyên lớn như vậy, sao có thể tùy tiện trao cho một người ngoài? Chẳng lẽ Âu Dương Lam không muốn con gái mình mạo hiểm, nên mới đẩy cơ hội này ra ngoài? Nhưng với tư chất của An Tĩnh, tỷ lệ thông qua của cô bé khá cao, cũng không tính là quá mạo hiểm. Tỉnh Đạo Tiên tình cờ gặp Chu Văn rồi ở lại một thời gian, đây đơn thuần chỉ là trùng hợp thôi sao?

*

Sau khi Chu Văn và Lý Huyền làm xong thủ tục nhập học, Lý Huyền chọn ở cùng Chu Văn trong Tứ Quý viên, nên Chu Văn đành một mình cầm thẻ ký túc xá mà Âu Dương Lam đưa cho, tiến vào khu vực đặc biệt.

Nơi này là một dãy những tiểu lâu hai tầng. Các tiểu lâu không lớn, bố cục đơn giản mà thanh thoát, mỗi tòa đều có một khoảng sân nhỏ.

Sân không có tường vây, chỉ được quây lại bằng hàng rào trắng cao đến nửa người, có thể nhìn rõ phong cảnh của nhà bên cạnh.

- 702, hẳn là tòa này.

Chu Văn đối chiếu thẻ ký túc xá, đi tới trước một tòa tiểu lâu, nhìn quanh một lượt thì phát hiện đây đã là dãy cuối cùng của Tứ Quý viên. Dãy này chỉ có ba tòa tiểu lâu, tòa của hắn nằm ở vị trí trung tâm, tòa bên trái trông có vẻ vẫn chưa có người ở, còn sân của tòa bên phải lại trồng vài chậu hoa cỏ, đất vẫn còn ẩm, chắc hẳn đã có người dọn vào.

Chu Văn đang định đẩy cửa vào thì nghe thấy tiếng mở cửa từ tòa tiểu lâu bên phải, sau đó liền thấy một bóng người từ trong nhà bước ra.

- An Tĩnh?

Chu Văn nhận ra bóng người kia, không khỏi hơi sững sờ.

An Tĩnh cũng ngây ra một lúc, rõ ràng không ngờ sẽ gặp Chu Văn ở đây.

Nhưng chỉ thoáng qua, An Tĩnh liền hiểu ra chuyện gì, cô cắn môi, lờ Chu Văn đi, đi thẳng ra khỏi sân.

An Tĩnh không thèm để ý đến hắn, Chu Văn cũng chẳng có ý định lại gần cô, cả hai ăn ý đến lạ, coi như không nhìn thấy đối phương mà lướt qua nhau.

Dùng thẻ ký túc xá vào trong tiểu lâu, Chu Văn phát hiện nơi này quả thực rất tuyệt. Mặc dù bố cục và trang trí đều rất đơn giản nhưng lại vô cùng thích hợp để tu hành, thậm chí còn có cả dụng cụ kiểm tra sức mạnh cá nhân.

- Một khởi đầu mới, có vẻ không tệ.

Chu Văn đi một vòng xem xét cả tòa tiểu lâu, sau đó định ra ngoài mua một ít vật dụng sinh hoạt cần thiết.

Trong tiểu lâu tuy có đủ thiết bị, nhưng lại không có đồ dùng cá nhân, Chu Văn vẫn phải tự mình đi mua sắm.

Lúc trước là Lý Huyền dẫn hắn đến cổng Tứ Quý viên, bây giờ Chu Văn tự mình ra ngoài mới phát hiện Học viện Tịch Dương lớn đến mức khủng khiếp. Tuy không đến nỗi lạc đường, nhưng định vị trên điện thoại ở đây không chuẩn lắm, khiến Chu Văn nhiều lúc phải đi đường vòng.

Hơn nữa hắn cũng không biết nơi bán đồ dùng hàng ngày trong học viện ở đâu.

Càng đi càng thấy vắng vẻ, Chu Văn muốn tìm người hỏi đường, nhưng lại phát hiện gần đó toàn là những tòa nhà cũ nát, có lẽ là khu giảng đường bỏ hoang.

- Cái bản đồ này định vị kiểu gì mà sai bét thế?

Chu Văn nhìn bản đồ trên điện thoại, có chút bất đắc dĩ.

Đang chuẩn bị quay lại thì hắn nghe thấy tiếng nói phát ra từ góc rẽ phía trước.

- Thôi thì cứ đến hỏi thử xem sao.

Chu Văn lại đi về phía trước vài bước, định tìm người hỏi chuyện xem siêu thị trong trường ở đâu.

- Tiểu Mỹ, con phải ngoan nhé, sau này cũng phải cố gắng lên nha.

Chu Văn nghe thấy giọng một người đàn ông vọng ra từ góc rẽ. Hắn cảm thấy giọng nói này có chút quen tai, nhưng nhất thời lại không thể liên hệ được với một người cụ thể nào.

Suy nghĩ một lát, Chu Văn liền đi qua khúc quanh, ánh mắt nhìn thấy một bóng người cao lớn như cột điện đang đứng ở chỗ tòa nhà cũ nát không xa. Lúc này, người đó đang giơ cao hai tay, nâng niu một chú mèo con xinh xắn đáng yêu, trông như vẫn chưa dứt sữa. Ánh mắt hắn vô cùng dịu dàng, trên mặt nở một nụ cười, nhưng khuôn mặt đó, dù là lúc cười, trông vẫn hung tợn như ác quỷ, khiến người khác nhìn mà khiếp sợ.

- Cổ Điển?

Chu Văn đứng hình tại chỗ. Hắn không tài nào có thể liên hệ Cổ Điển với người đàn ông đang dịu dàng mỉm cười, giơ cao chú mèo con trước mắt được.

Cổ Điển cũng phát hiện ra Chu Văn, hắn cứ giữ nguyên tư thế giơ mèo con lên, bốn mắt nhìn nhau với Chu Văn. Trong phút chốc, bầu không khí xung quanh bỗng trở nên kỳ quặc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!