- Cậu muốn tôi giúp gì?
Chu Văn hỏi.
- Tôi muốn đến một khu vực Dị thứ nguyên để làm một việc, cần có người hỗ trợ. Nơi đó có sinh vật Dị thứ nguyên cấp Thần Thoại canh giữ, thực lực rất mạnh, nhưng có cậu hỗ trợ thì chắc sẽ không khó đối phó.
Khương Nghiên nói.
- Được.
Chu Văn đáp ứng.
- Cậu không hỏi tôi đó là khu vực Dị thứ nguyên nào sao?
Khương Nghiên cười nói.
- Không cần đâu, bất kể đó là khu vực Dị thứ nguyên nào, tôi đều sẽ đi cùng cậu.
Chu Văn lắc đầu nói.
- Tốt, vậy cậu về chuẩn bị một chút đi, sáng sớm mai gặp nhau ở đây.
Khương Nghiên nói.
- Tôi không cần chuẩn bị gì cả, bây giờ có thể đi cùng cậu luôn.
Mọi thứ cần thiết Chu Văn đều mang theo người, đúng là không cần chuẩn bị gì.
- Để mai đi, sau này không biết có cơ hội quay về không, tôi muốn ở lại đây một đêm.
Khương Nghiên nhìn phòng thí nghiệm đổ nát nói.
- Cũng được.
Chu Văn không nói gì thêm, quay về ký túc xá.
Sáng sớm hôm sau, Chu Văn lại lần nữa đi vào động Lão Long, chỉ thấy trong phòng thí nghiệm đã xuất hiện một cỗ xe dị thú.
Chiếc xe kia trông vô cùng cổ xưa, bánh xe được đúc bằng đồng thanh, thân xe không có mái che mà chỉ có một chiếc lọng dựng thẳng đứng, phía trước là hai con thỏ khổng lồ một đen một trắng.
Hai con thỏ này còn lớn hơn cả ngựa, thân hình gần như không khác gì một con voi, đang nằm rạp trên mặt đất, trên người đeo dây cương.
Khương Nghiên đã ngồi trên xe, thấy Chu Văn tới liền vẫy tay với hắn:
- A Văn, lên xe đi.
- Ngồi chiếc xe này ra ngoài, có hơi phô trương quá không?
Chu Văn lên xe, có chút không tự nhiên nói.
Nếu bọn họ ngồi chiếc xe này ra khỏi động Lão Long, chắc chắn sẽ thu hút vô số ánh mắt, thậm chí là bị vây xem.
- Không sao đâu.
Khương Nghiên hết sức chắc chắn, cầm một cây roi, quất một roi về phía hai con Cự thỏ.
Cặp thỏ đen trắng lập tức chuyển động, tốc độ của chúng thực sự quá nhanh, bây giờ Chu Văn cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa của câu "Tĩnh như xử nữ, động như thỏ chạy".
Hai con Cự thỏ như hai mũi tên bay vút ra ngoài, kéo theo thân xe điên cuồng lao về phía trước.
Nhưng phía trước là vách đá của hang núi, mắt thấy hai con Cự thỏ sắp đâm vào vách núi, Chu Văn suýt chút nữa đã không nhịn được mà phi thân khỏi xe.
Có điều cuối cùng Chu Văn vẫn kìm nén được ý định nhảy xuống, hắn biết Khương Nghiên không phải người lỗ mãng.
Quả nhiên, hai con Cự thỏ đen trắng đâm thẳng vào vách núi, nhưng như thể vách đá không hề tồn tại, xung quanh chỉ còn thấy những vệt sáng lướt qua cực nhanh, giống như đang tiến vào một đường hầm không-thời gian, hoàn toàn không nhìn thấy cảnh vật bốn phía, khắp nơi chỉ là ánh sáng vặn vẹo.
- Đây là xe gì vậy?
Chu Văn thấy cỗ xe này phi phàm, bèn hỏi Khương Nghiên.
- Xe Nhật Nguyệt Thoi Đưa.
Khương Nghiên thấy vẻ mặt Chu Văn vẫn mờ mịt, liền nói tiếp:
- Hai con thỏ kéo xe, một con là Nhật, một con là Nguyệt. Khi chúng ở cùng nhau, có thể sinh ra năng lực xuyên qua không thời gian. Tuy không mạnh đến mức đi ngược dòng thời gian, nhưng có thể xuyên qua không gian, trong nháy mắt vượt ngàn dặm.
Chu Văn nghe xong, âm thầm kinh hãi. Hai con Cự thỏ này chắc chắn là tồn tại cấp Thần Thoại, nếu không không thể có năng lực nghịch thiên như vậy.
Mặc dù Chu Văn đã sớm biết Khương Nghiên không đơn giản, nhưng việc anh ta có thể sở hữu một cỗ xe Nhật Nguyệt Thoi Đưa vẫn khiến Chu Văn không khỏi giật mình.
Chưa đầy một lát sau, xe Nhật Nguyệt Thoi Đưa đã dừng lại.
Chu Văn nhìn ra ngoài xe, phát hiện nơi này đã không còn ở gần động Long Môn, thậm chí không còn ở Lạc Dương. Bốn phía đều là những ngọn núi cao chọc trời, nhìn quanh không thấy một dấu vết nào của con người, khắp nơi là rừng rậm nguyên sinh, không khí trong lành đến mức sảng khoái không nói nên lời.
- Quãng đường tiếp theo, chúng ta chỉ có thể tự đi bộ thôi, ngay cả xe Nhật Nguyệt Thoi Đưa cũng không thể đi lên được.
Khương Nghiên xuống xe, tháo dây cương, hai con Cự thỏ lóe lên một cái rồi biến mất.
- Đó không phải là Thú phối sủng của cậu sao?
Chu Văn kinh ngạc hỏi.
Khương Nghiên lắc đầu nói:
- Không phải, chỉ là tạm thời kéo xe giúp thôi, chúng không phải là Thú phối sủng.
Vẻ mặt Chu Văn trở nên kỳ quái, có thể mời sinh vật Dị thứ nguyên đến kéo xe, đây không phải là chuyện người bình thường có thể làm được.
Khương Nghiên chỉ tay về phía ngọn núi lớn không thấy đỉnh sừng sững giữa mây trời phía trước, nói:
- Chúng ta phải leo lên đỉnh ngọn núi này. Nhưng ngọn núi này không tầm thường, lát nữa leo núi, chỉ có thể tiến không thể lùi. Bất kể trong tình huống nào, tuyệt đối không được lùi lại dù chỉ nửa bước, nếu không sẽ vạn kiếp bất phục.
- Tại sao?
Chu Văn không hiểu hỏi.
- Ngọn núi này tên là Cầu Tiên, truyền thuyết kể rằng trên đỉnh núi có Tiên nhân. Người phàm muốn thành Tiên, chỉ cần có thể leo đến đỉnh núi là có thể thoát thai hoán cốt, trở thành Tiên Thể. Mặc dù đây chỉ là truyền thuyết, nhưng ngọn núi này thực sự không bình thường, có một lực lượng cấm kỵ kinh khủng bảo vệ. Sau khi bước vào ngọn núi này, lùi một bước là chắc chắn sẽ chết. Không có lý do gì cả, đó chính là quy tắc của ngọn núi này.
Khương Nghiên nói.
- Không biết Mệnh Hồn Bách Vô Cấm Kỵ của mình có thể khắc chế được lực lượng cấm kỵ trên núi Cầu Tiên không nhỉ?
Chu Văn thầm nghĩ trong lòng, nhưng hắn không có ý định thử, chỉ đưa mắt đánh giá xung quanh chân núi, muốn tìm xem có họa tiết nhỏ nào không.
Có điều đáng tiếc là không tìm thấy họa tiết nhỏ nào, chỉ thấy một cầu thang đá tựa như thang trời, đâm thẳng vào mây xanh, hoàn toàn không nhìn thấy điểm cuối.
- Con đường này vô cùng gian nan hiểm trở, nhưng với ý chí và nghị lực của cậu, chắc sẽ không có vấn đề gì, chỉ cần nhớ kỹ không được lùi bước là được.
Khương Nghiên nói xong liền bước lên bậc thềm đá.
Chu Văn cũng đi theo anh ta lên thềm đá. Một chân vừa đặt lên bậc thềm, hắn lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình kéo ghì cơ thể xuống, khiến thân thể hắn hơi chùng xuống, thiếu chút nữa đã ngã ngửa ra sau.
Mỗi bước Chu Văn đi, mỗi lần bước qua một bậc thềm đá, hắn đều cảm giác như đang gánh cả một ngọn núi. Chưa đi được mấy bước, mồ hôi trên người đã tuôn ra như tắm, nhanh chóng thấm đẫm quần áo.
Khương Nghiên đi phía trước cũng tương tự, có thể thấy tóc của anh ta đã ướt sũng.
Lực lượng trên thềm đá hết sức quái dị, nó không liên tục mạnh lên, cũng không liên tục yếu đi. Luồng lực lượng này luôn vừa đúng giới hạn chịu đựng của cơ thể Chu Văn.
Nói cách khác, mỗi một bước Chu Văn đi, đều phải dùng hết sức lực toàn thân.
Đi chưa được mấy bước, Chu Văn đã cảm thấy thể lực tiêu hao vô cùng nghiêm trọng, nhưng lực lượng trên thềm đá dường như có trí tuệ, cũng theo đó yếu bớt, nhưng Chu Văn vẫn phải dùng hết toàn lực mới có thể bước đi nổi.
Bước nào cũng là giới hạn, cảm giác này nếu đổi lại là người khác, chẳng mấy chốc ý chí sẽ sụp đổ, nảy sinh ý định lùi bước.
Nhưng Khương Nghiên đã nói, một khi đã bước lên thềm đá, hễ lùi bước, chắc chắn sẽ chết không còn gì để nghi ngờ.