Nhờ có Ngân Dực Phi Nghĩ, Chu Văn có thể bay thẳng đến chiến đấu với Huyết Sắc Phật Tâm Liên. Mặc dù đã chết không ít lần, nhưng cũng không phải là không có thu hoạch.
Chu Văn đã tương đối quen thuộc với mấy chiêu của Huyết Sắc Phật Tâm Liên, tất cả đều là kinh nghiệm tích lũy bằng mạng sống. Tạm thời cậu vẫn khó mà chém giết được nó, dù đã nghĩ ra vài phương pháp nhưng năng lực bản thân lại không đủ, thành ra cũng chẳng cách nào thực hiện được.
- Chu Văn, nhanh lên một chút, may mà chúng ta nhập học sớm, nếu không là bỏ lỡ trò vui rồi.
Sáng sớm, Lý Huyền đã gọi điện tới.
- Có trò vui gì vậy?
Chu Văn đặt điện thoại xuống, mệt mỏi vươn vai một cái rồi mới hỏi.
- Không phải trước đó tao đã nói với mày rồi sao? Học viên trong trường đều đang sắm Phối sủng hệ phi hành để đi săn Huyết Sắc Phật Tâm Liên. Hôm nay có người ra tay rồi đấy, chúng ta cũng đi xem náo nhiệt đi.
Lý Huyền nói.
- Được.
Chu Văn cũng muốn xem thử cấp Truyền Kỳ chiến đấu như thế nào.
Cậu rời giường, rửa mặt rồi ra ngoài. Vừa tới cổng Tứ Quý Viên đã thấy Lý Huyền đứng đợi.
Rõ ràng là Lý Huyền đã đợi một lúc, thấy Chu Văn tới liền kéo cậu chạy về hướng Cổ Đạo Khẩu, vừa chạy vừa nói:
- Chúng ta đi nhanh lên, trễ là hết xem trò hay bây giờ.
Theo lời Lý Huyền, Chu Văn biết được người lần này muốn đi giết Huyết Sắc Phật Tâm Liên là Dương Liệt, một đàn anh năm ba rất nổi tiếng trong Học viện Tịch Dương, đã tấn thăng cấp Truyền Kỳ.
Nghe nói lần này để chém giết Huyết Sắc Phật Tâm Liên, hắn đã bỏ ra một cái giá cực lớn để mua một quả Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ, tìm mọi cách đẩy nhanh tốc độ ấp trứng rồi lập tức chạy tới ao sen.
Chờ hai người tiến vào Phật Thành dưới lòng đất, chạy tới ao sen thì đã thấy nơi này bị rất nhiều học viên vây kín. Rõ ràng tất cả đều nhận được tin tức nên kéo tới đây xem Dương Liệt đại chiến Huyết Sắc Phật Tâm Liên.
- Huyền ca, Văn ca, hai người tới rồi.
Hai người vừa đến nơi, liền có một nam sinh chạy tới chào.
- Từ Miên Đồ, cậu cũng vào Học viện Tịch Dương à?
Chu Văn nhận ra người kia.
Từ Miên Đồ ngượng ngùng gãi đầu, vẻ mặt có chút khó nói. Lý Huyền đứng bên cạnh cười mắng:
- Mày cứ nói thẳng ra là được, có phải chuyện gì mất mặt đâu. Thật ra Từ Miên Đồ đáng lẽ đã nhập học từ năm ngoái, nhưng vì giúp tao trong kỳ thi nên mới đăng ký vào Học viện Tịch Dương muộn một năm.
Từ Miên Đồ cười hì hì:
- Huyền ca, thiên tài như anh thì cần gì em giúp chứ, là do trước kia em dốt nát thôi.
Ba người đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy một trận xôn xao gần đó.
- An Tĩnh tới rồi!
- An Tĩnh của An gia đó sao?
- Ngoài cô ấy ra thì còn ai vào đây nữa? Chậc chậc, quả nhiên danh bất hư truyền, đúng là một đại mỹ nữ.
- Nghe nói cô ấy tấn thăng cấp Truyền Kỳ từ năm mười ba tuổi, thiên phú cực kỳ mạnh mẽ, lại còn xuất thân danh môn, có tiền có tài có nhan sắc, đúng là được ông trời ưu ái mà.
Chu Văn nhìn theo đám đông, quả nhiên thấy An Tĩnh đang cưỡi một con ngựa trắng tới. Có điều con ngựa trắng này không có cánh, không phải là Bạch Vũ Phi Mã.
Dương Liệt đang được mọi người vây quanh cũng bước ra, nghênh đón An Tĩnh.
Lúc này Chu Văn mới nhìn rõ tướng mạo của Dương Liệt, cao khoảng mét tám, mày kiếm mắt sáng, vô cùng anh tuấn. Bên cạnh hắn còn có một con báo săn màu đen, nhưng trên trán con báo lại có thêm một con mắt, trông cực kỳ yêu dị.
- An Tĩnh, cô tới đúng lúc lắm. Hôm nay hãy xem tôi chém đóa Huyết Sắc Phật Tâm Liên kia, bất kể nó rớt ra thứ gì, tôi đều tặng cô làm quà nhập học.
Dương Liệt phấn chấn nói.
Không ít học sinh nghe vậy đều lộ ra nụ cười lạnh. Dương Liệt này rõ ràng là muốn lấy lòng An Tĩnh.
Lý Huyền khinh thường nói:
- Dương gia ở Lạc Dương tuy cũng có chút danh tiếng, nhưng chung quy vẫn không được xem là giới thượng lưu. Hơn nữa rất nhiều sản nghiệp của Dương gia đều phải dựa vào quyền thế của An gia ở Lạc Dương. Tên nhóc Dương Liệt này làm vậy, e là có ý đồ không trong sáng rồi. Nhưng tâm cơ của hắn chắc phải uổng phí thôi, An gia dù có mù cũng không thể nào chọn trúng Dương gia được.
- Tôi thấy toàn bộ Lạc Dương này, cũng chỉ có Huyền ca anh mới xứng đôi với An Tĩnh.
Từ Miên Đồ cười hì hì nịnh nọt.
Lý Huyền "xì" một tiếng khinh miệt:
- An Tĩnh kia kiêu ngạo hết sức, tính tình lại lạnh như băng, chẳng có gì hay ho. Lớn lên xinh đẹp thì cũng vô dụng, thằng ngốc mới muốn cưới một người phụ nữ như vậy.
Nói xong, Lý Huyền liếc nhìn Chu Văn, rồi lại cười một cách đầy bí ẩn:
- Với lại, em gái của bạn bè thì không nên lừa gạt, đạo lý đó tao hiểu.
Chu Văn lười giải thích, chỉ coi như không nghe thấy gì.
Từ Miên Đồ không biết quan hệ giữa Chu Văn và An gia, nên không hiểu ý của Lý Huyền, nhất thời có chút ngơ ngác, nghi ngờ nhìn hai người.
An Tĩnh ngồi trên lưng ngựa trắng, không hề có ý định xuống ngựa, giọng điệu bình tĩnh nói:
- Tôi không cần quà, hơn nữa anh cũng không chém được Huyết Sắc Phật Tâm Liên đâu.
Dương Liệt nghe vậy cũng không tức giận, cười lớn nói:
- Vậy chúng ta cược đi, nếu tôi chém được Huyết Sắc Phật Tâm Liên, cô phải nhận quà của tôi, được không?
- Không cược.
An Tĩnh không chút do dự đáp.
- Cô sợ thua à?
Dương Liệt khiêu khích.
- Anh không chém được Huyết Sắc Phật Tâm Liên, nên vụ cược này vốn dĩ không có cơ sở, không cần thiết phải cược.
An Tĩnh nói xong liền không thèm để ý đến Dương Liệt nữa, cưỡi ngựa trắng đến một bên ao sen.
Dương Liệt thầm thấy hơi mất mặt, nhưng thân phận của An Tĩnh quá đặc thù, hắn cũng không dám nổi giận với cô.
- Tốt, vậy tôi sẽ cho cô xem, xem tôi có chém được Huyết Sắc Phật Tâm Liên hay không.
Dương Liệt nói xong, hai tay chấn động, lập tức triệu hồi ra hai con Phối sủng.
Đó là hai con Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng, to hơn chim ưng bình thường rất nhiều, hai cánh sải ra dài đến mười mấy mét. Chúng vỗ cánh bay vút lên như một vệt cầu vồng vàng rực, lượn lờ trên ao sen tựa như hai đám mây vàng.
Chỉ thấy Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng lướt qua ao sen, móng vuốt sắc bén vồ xuống nhanh như ảo ảnh, trong nháy mắt đã tóm được một đóa Phật Tâm Liên.
- Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng, lại còn là hai con! Tên này đúng là chịu chi thật.
Lý Huyền bĩu môi nói.
Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng là một loại Phối sủng cấp Truyền Kỳ hiếm thấy, chỉ xuất hiện ở khu vực dị thứ nguyên Thiên Trì trên Thiên Sơn. Nhưng khu vực dị thứ nguyên gần Thiên Sơn lại rất nguy hiểm, muốn đến được Thiên Trì càng không dễ dàng. Hơn nữa, số lượng Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng vốn đã ít, lại còn sống trên những vách núi cheo leo, muốn giết nó để lấy Trứng phối sủng thật không phải chuyện đơn giản.
Nếu vận khí không tốt, dù là cường giả Sử Thi cấp đi cũng vô dụng.
Thấy đám học sinh đều đang ngưỡng mộ nhìn đôi Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng của mình, Dương Liệt có chút đắc ý, lập tức ra lệnh cho đôi Kim Ưng tấn công Huyết Sắc Phật Tâm Liên.
Hai con Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng một trái một phải bay lượn lao tới Huyết Sắc Phật Tâm Liên. Cảm nhận được uy hiếp, Huyết Sắc Phật Tâm Liên bắn ra hai ba mươi hạt sen màu máu, chia ra bao phủ lấy hai con Kim Ưng.
Mắt thấy những hạt sen màu máu sắp đâm vào mình, hai con Kim Ưng không tránh không né, vẫn lao thẳng về phía trước. Thế nhưng, lớp lông vũ trên người chúng bỗng phát ra ánh sáng vàng rực.
Bùm! Bùm!
Những hạt sen màu máu đâm vào lớp lông vũ vàng, nổ tung thành những dòng máu bắn tung tóe. Nhưng máu dính vào lông vũ lại tựa như nước đổ lá khoai, trôi tuột xuống mà không gây ra cho hai con Kim Ưng nửa điểm tổn thương.