Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 587: CHƯƠNG 584: TÌNH CỜ GẶP LẠI Ở TIỂU PHẬT TỰ

Ban đầu Vương Lộc chỉ đùa một câu, dù cho Tiểu Điểu và Linh Dương thật sự muốn đi với cô thì cô cũng không thể mang thú sủng của Chu Văn đi được.

Nuôi Tiểu Điểu và Linh Dương lâu như vậy, cô há lại không biết hai tên nhóc này có lai lịch phi thường.

Nhưng ai ngờ Vương Lộc vừa dứt lời, Tiểu Điểu vốn đang quấn quýt thân mật với cô bỗng vỗ cánh bay về vai Chu Văn, quay mặt đi chỗ khác, làm như không quen biết.

Mặc dù Linh Dương không tuyệt tình đến thế, nhưng nó cũng không muốn đi cùng cô, chậm rãi bước về bên cạnh Chu Văn.

- Tức chết mình rồi! Đúng là chủ nào tớ nấy, toàn một lũ vô tình bạc nghĩa, chỉ biết ăn chực thôi!

Vương Lộc thở phì phò chỉ vào Tiểu Điểu nói:

- Bình thường tao thương mày nhất, có gì ngon cũng phần mày, đồ nhóc lừa đảo này...

Chu Văn cũng hơi bất ngờ. Linh Dương đi theo hắn có thể vì mục đích khác, nhưng Tiểu Điểu lại tỏ ra kiên quyết như vậy khiến Chu Văn không khỏi ngạc nhiên.

Tên nhóc này bình thường toàn nịnh hót Vương Lộc, tỏ đủ thứ vẻ ghét bỏ Chu Văn, không ngờ thời khắc mấu chốt lại đứng về phía hắn.

- Khi nào cậu đi?

Chu Văn hỏi Vương Lộc.

- Tối nay sẽ có người đến đón tôi.

Vương Lộc đáp.

- Để tôi báo cho hội bạn học đến tiễn cậu.

Chu Văn nói.

- Không cần đâu, tôi không thích cảnh ly biệt.

Vương Lộc khẽ lắc đầu, rồi nhìn Chu Văn nói:

- Cậu còn nợ tôi nhiều bữa ăn lắm đấy, tôi vẫn ghi chép đầy đủ trong sổ, cậu định trả nợ thế nào đây?

- Trả bằng tiền mặt được không?

Chu Văn hỏi.

- Đương nhiên là không rồi.

Vương Lộc lườm hắn một cái.

- Vậy cậu muốn sao?

Chu Văn xòe tay ra.

- Cậu cứ nhớ món nợ này là được.

Vương Lộc cất sổ đi, quay người đi ra ngoài cùng Thượng Quan Linh Tú. Đi được vài bước, cô quay lưng về phía Chu Văn nói:

- Sau này nếu cậu không muốn ở nhà họ An nữa thì có thể đến Kinh Đô tìm tôi, tôi có thể giúp cậu.

Nói xong, Vương Lộc men theo con đường nhỏ rời khỏi Tứ Quý Viên.

Chu Văn nhìn bóng lưng Vương Lộc khuất dần, trong lòng có chút mông lung. Hắn vốn tưởng bốn năm đại học của mình sẽ trôi qua yên ổn, nhưng nhìn những người thân thiết lần lượt rời đi, mới thấy vận mệnh thật khó lường.

- Hy vọng vẫn còn cơ hội gặp lại.

Chu Văn không chắc mình còn có thể gặp lại Vương Lộc hay không. Nếu lệnh cấm ở các khu vực Dị Thứ Nguyên mất hiệu lực, đường đến các thành phố lớn chắc chắn sẽ bị gián đoạn. Khi đó, muốn đi từ Lạc Dương đến Kinh Đô e rằng không phải chuyện dễ.

Suy cho cùng, sau này không có thực lực thì e rằng chẳng làm được gì, thậm chí cơ hội sống sót cũng không có. Vì vậy, việc cấp bách của Chu Văn bây giờ là phải tập trung nâng cao thực lực.

Hắn không muốn trở thành một tồn tại như Vương Minh Uyên, cũng không muốn ký khế ước với Thủ Hộ Giả. Hắn muốn tự tìm một con đường cho riêng mình.

- Con người thật sự không thể dùng chính cơ thể mình để thăng cấp sao?

Chu Văn không tin đây là kết luận cuối cùng. Nếu con người có thể thăng cấp lên Truyền Kỳ và Sử Thi, tại sao lại không thể lên cấp Thần Thoại?

Hắn đi một mạch đến Tiểu Phật Tự. Nơi này là cấm địa, không cho phép người ngoài tùy tiện đến gần, nhưng Chu Văn có giấy thông hành của An Sinh nên dĩ nhiên là ngoại lệ.

Theo Chu Văn được biết, bên trong Tiểu Phật Tự vẫn còn hai quả Trứng phối sủng cấp Thần Thoại, nhưng vì không ai luyện thành Tiểu Bàn Nhược Kinh nên đến giờ chỉ có Chu Văn nhận được một quả.

An Thiên Tá biến nơi này thành cấm địa, không cho người ngoài tiếp cận, một phần cũng vì không muốn thế lực đối địch luyện thành Tiểu Bàn Nhược Kinh và thu được lợi ích.

Chu Văn đến trước thềm đá của Tiểu Phật Tự, Mệnh Hồn Bách Vô Cấm Kỵ lập tức sáng lên.

Chu Văn đi thẳng vào trong Tiểu Phật Tự, vốn định tìm một chỗ để chơi game, nhưng vừa bước vào sân, hắn lại thấy có một người.

Dáng người cao gầy, dù chỉ thấy bóng lưng nhưng Chu Văn vẫn nhận ra người này.

- An Tĩnh sao lại ở đây?

Chu Văn nhìn bóng lưng đó, khẽ nhíu mày.

An Tĩnh đang đứng trước tấm bia đá của Tiểu Phật Tự, mắt dán vào kinh văn trên đó. Cảm nhận có người đến, cô quay đầu lại, thấy Chu Văn thì cũng khẽ nhíu mày.

Từ khi được Chu Văn giúp hóa giải Hàn Âm Khí trong cơ thể, bệnh cũ của An Tĩnh không còn tái phát, tu vi của cô cũng tăng nhanh như vũ bão.

Xét về thiên phú, là anh em một nhà, thiên phú của An Tĩnh không hề thua kém An Thiên Tá. Chẳng qua cô mắc bệnh bẩm sinh nên khi tu luyện Xạ Nhật Quyết tiến triển rất chậm, nếu không thành tựu của cô đã không chỉ dừng lại ở mức này.

Bây giờ bệnh cũ không còn là trở ngại, An Tĩnh bắt đầu tìm cách đột phá cấp Truyền Kỳ.

Xạ Nhật Quyết chí cương chí dương, là một loại Nguyên Khí Quyết thiên về chiến đấu. Muốn lĩnh ngộ áo nghĩa, ngưng tụ Mệnh Hồn, nhất định phải không ngừng khiêu chiến, lần lượt đột phá giới hạn bản thân.

Loại khiêu chiến này không chỉ là tu luyện thân thể, mà còn là tu luyện ý chí và tinh thần. Cô đã tu luyện ở Tiểu Phật Tự nhiều ngày, quan sát bia đá Tiểu Bàn Nhược Kinh không phải để tu luyện nó, mà là để lợi dụng nó rèn luyện tinh thần và ý chí của mình.

Phương pháp này rất nguy hiểm, nếu không kiểm soát tốt, rất có thể sẽ gây ra tổn thương không thể cứu vãn. Nhưng An Tĩnh tự tin mình có thể khống chế được.

Thấy Chu Văn, tâm trạng An Tĩnh vô cùng phức tạp. Ban đầu, cô chỉ tức giận vì suất của mình bị Chu Văn lấy mất. Cô từng cho rằng Chu Văn kém xa mình, thậm chí trong lòng còn nghĩ Âu Dương Lam thiên vị, nên mới đi tìm Chu Văn gây sự.

Nhưng những chuyện xảy ra sau đó lại hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của An Tĩnh. Chu Văn liên tiếp đạt được những thành tựu khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác, thậm chí chưa đầy một năm ngắn ngủi đã từ Phàm Thai thăng lên Sử Thi, vượt qua cả cô về đẳng cấp, lại còn vô tình chữa khỏi căn bệnh của cô.

Mặc dù An Tĩnh không quá quan tâm đến Lạc Nhật Quân, nhưng cô là người nhà họ An, ít nhiều cũng nghe được một số thông tin liên quan đến Chu Văn, khiến cô bất giác âm thầm chú ý đến hắn.

Nhưng rất nhiều lời đồn về Chu Văn khiến An Tĩnh không thể tin nổi, không thể tin những chiến tích đó là do Chu Văn làm ra. Cô cảm thấy mình đang bị Chu Văn bỏ lại phía sau rất xa.

Nếu là người khác, có lẽ sẽ hối hận, cho rằng tất cả những thứ đó vốn thuộc về mình, kết quả lại bị Chu Văn nẫng tay trên.

Thế nhưng An Tĩnh rõ ràng không phải loại người đó. Vì vậy, cô càng nỗ lực hơn, cho dù không có suất đó, cô vẫn sẽ ưu tú hơn Chu Văn.

Chu Văn và An Tĩnh chẳng có gì để nói với nhau. Nếu An Tĩnh đã ở đây, vậy hắn đành vào trong Phật điện, đường ai nấy đi, không ai ảnh hưởng ai.

Vì trên người Chu Văn có Đế Thính nên lần này khi hắn tiến vào Phật điện, Tam Diện Phật cũng không có phản ứng gì.

Tìm một chỗ ngồi xuống trong Phật điện, Chu Văn lôi điện thoại di động ra chơi game.

Mặc dù hắn có thể cho nhân vật trong game tiến vào Tiểu Phật Tự để nhân đôi hiệu quả, nhưng Chu Văn cảm thấy không cần thiết, thà đi cày mấy con sinh vật Dị Thứ Nguyên hiếm có còn hơn.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!