Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 591: CHƯƠNG 588: NGHI NGỜ THẦN QUẢ

- Chuyện này, Đốc quân thấy thế nào?

An Thiên Tá ngồi trên ghế sô pha, An Sinh rót cho hắn một tách trà rồi hỏi.

- Ngươi thấy thế nào?

Ngón tay An Thiên Tá đặt trên tách trà, nhẹ nhàng vuốt ve nhưng không hề có ý định bưng lên.

- Vương Minh Uyên là một kẻ rất lợi hại. Hắn phô bày thứ quả thần kỳ kia, vừa chứng minh được sự mạnh mẽ của Quang Minh Nữ Vương Điệp, vừa không nói nhiều lời, nhưng lại để lại một câu nói đầy mê hoặc khiến người ta không thể cưỡng lại. Thế nhưng nếu cẩn thận xem xét, sẽ phát hiện ra vấn đề mấu chốt hắn lại không hề nhắc tới.

An Sinh đáp.

- Nói thử xem, mấu chốt là gì.

An Thiên Tá nâng tách trà lên, nhấp một hớp nhỏ, thưởng thức dư vị một lúc rồi mới đặt xuống.

- Thứ nhất, chúng ta không biết Thần Thụ ở đâu, không cách nào xác định được liệu lúc đó có thể hái được Thần Quả hay không. Thứ hai, tác dụng thật sự của Thần Quả vẫn chưa rõ ràng. Mặc dù hắn đã trình diễn năng lực của thứ quả đó, nhưng đến giờ chúng ta vẫn không biết Quang Minh Nữ Vương Điệp là sinh vật dị thứ nguyên, hay là Phối Sủng, hoặc chỉ là một loài côn trùng bình thường. Thậm chí có khả năng, nó vốn là sinh vật Thần Thoại dị thứ nguyên, thứ quả đó chẳng qua chỉ kích thích nó, để nó bộc lộ ra thực lực chân chính mà thôi.

Dừng một chút, An Sinh lại nói tiếp:

- Lùi một bước mà nói, cho dù thứ quả đó có hiệu quả thật, vậy nó có tác dụng với nhân loại không? Nếu chỉ có tác dụng với Phối Sủng, giá trị của nó sẽ giảm đi rất nhiều. Chúng ta đều thấy đấy, trên bảng xếp hạng đã có một trăm Thần Thoại Phối Sủng. Dùng những Thần Thoại Phối Sủng này làm nền tảng, nhân loại đã có thể chém giết sinh vật Thần Thoại, sau này sẽ còn có được nhiều Thần Thoại Phối Sủng hơn nữa, không cần thiết phải mạo hiểm tranh giành vị trí thứ nhất kia.

- Điều này chúng ta nghĩ đến, Vương Minh Uyên dĩ nhiên cũng nghĩ tới, nhưng hắn lại cố tình không nói gì, chuyện này có ẩn tình gì chăng?

An Thiên Tá trầm ngâm nói.

- Khó đoán lắm. Nếu nói Vương Minh Uyên muốn gây ra chiến tranh, hắn hẳn sẽ không để lại nhiều khúc mắc như vậy, khiến người ta trong lòng có nhiều e dè. Trong tình huống này, e rằng sẽ không có mấy người dốc toàn lực đi tranh hạng nhất.

An Sinh nói.

- Ngươi cảm thấy có khả năng, Vương Minh Uyên vốn không muốn cuộc cạnh tranh trở nên khốc liệt như vậy?

An Thiên Tá trầm ngâm một lát rồi lên tiếng.

- Điều này có vẻ không đúng, hắn làm vậy thì có lợi ích gì?

An Sinh nói.

Hiện tại, các thế lực lớn đều đang nghiên cứu dụng ý lần này của Vương Minh Uyên, đa số phán đoán đều tương tự như của An Thiên Tá và An Sinh.

Bọn họ đều nghi ngờ mục đích Vương Minh Uyên đem Thần Quả ra. Thần Quả thần kỳ như vậy, rõ ràng Vương Minh Uyên có thể tự mình hưởng thụ, tại sao hắn lại muốn công bố nó ra?

Đủ loại phỏng đoán nối tiếp nhau xuất hiện, dân chúng bình thường lại càng bàn tán xôn xao, mỗi người một kiểu, nhưng đa số đều nghiêng về thuyết âm mưu.

Có người nói Vương Minh Uyên muốn châm ngòi cho đại chiến giữa nhân loại, hòng làm suy yếu thực lực của con người. Cũng có người nói, Vương Minh Uyên muốn dùng thứ quả đó để dụ dỗ các cường giả nhân loại tiến vào dị thứ nguyên.

Ngược lại, bảng xếp hạng không có động tĩnh gì, cũng không có ai vì chuyện này mà đi khiêu chiến thứ hạng.

Lúc Chu Văn biết chuyện này thì sự việc đã qua ba ngày, bởi vì phần lớn thời gian mấy ngày nay, hắn đều ở lại Tiểu Phật Tự, hoàn toàn không để ý đến tin tức bên ngoài, tự nhiên không biết đã có nhiều chuyện xảy ra như vậy.

Mãi đến khi Lý Huyền gửi tin nhắn, Chu Văn mới biết được chuyện này, vội lên mạng xem video.

- Lão sư, ông ấy muốn làm gì vậy?

Chu Văn cũng đang suy đoán dụng ý của Vương Minh Uyên. Thực ra hắn không hiểu rõ Vương Minh Uyên lắm, nhưng nếu bản tâm của ông ta không thay đổi, vậy thì ông ta hẳn sẽ không làm ra chuyện suy yếu chiến lực của nhân loại mới phải.

Nhưng lòng người dễ đổi, ai biết được bản tâm của Vương Minh Uyên có thay đổi theo thân phận của ông ta hay không?

- Lão Chu, cậu là học trò của Vương Minh Uyên, với hiểu biết của cậu về ông ta, cậu nói xem thứ quả kia có thật sự giúp nhân loại tấn thăng Thần Thoại được không?

Lý Huyền hỏi.

- Cái này thì tôi không biết. Từ đầu đến cuối, lão sư chưa từng nói Thần Quả có thể giúp nhân loại tấn thăng Thần Thoại, tôi nghĩ cậu không nên ôm hy vọng quá lớn.

Chu Văn nói.

- Tôi nào có ôm hy vọng gì. Coi như tôi tin Thần Quả là thật, Vương Minh Uyên cũng không lừa người, nhưng tôi căn bản không có Thần Thoại Phối Sủng để mà tranh hạng nhất. Thần Thoại Phối Sủng đâu phải là cải trắng ngoài chợ, muốn nhặt là nhặt được đâu. Toàn bộ Lý gia chúng ta, đến một con Thần Thoại Phối Sủng còn chưa có.

Lý Huyền nói.

- Sẽ có thôi. Hiện tại trên bảng xếp hạng Ma Phương đã đủ một trăm Thần Thoại Phối Sủng, theo đó số lượng Thần Thoại Phối Sủng trong tay nhân loại sẽ ngày càng nhiều, tốc độ phổ cập sẽ nhanh hơn.

Chu Văn nói.

- Không nói chuyện này nữa, ngay cả thứ hạng của Lục Dực Thủ Hộ Cự Long của cậu cũng giảm nhiều như vậy, không biết còn cơ hội tranh hạng nhất không?

Lý Huyền hỏi.

- Chắc là không.

Chu Văn rất rõ, công năng chính của Lục Dực Thủ Hộ Cự Long là thủ hộ, so với những Phối Sủng thiên về tấn công khác, phương diện chiến đấu của nó vẫn kém một chút.

Không nói những Phối Sủng khác, e rằng ngay cả một tồn tại như Quang Minh Nữ Vương Điệp, Lục Dực Thủ Hộ Cự Long cũng không ngăn được.

- Vậy thật đáng tiếc. Tôi nghe bọn họ phân tích, cuộc chiến trên bảng xếp hạng chỉ cho phép Phối Sủng tham chiến, nếu không cậu đã có thể tham gia tranh hạng nhất rồi.

Lý Huyền tỏ ra tiếc nuối thay cho Chu Văn, hắn cảm thấy nếu chủ nhân của Phối Sủng có thể tham chiến, thứ hạng của Chu Văn hẳn sẽ cao hơn một chút.

Hai người trò chuyện một lát, Lý Huyền liền đi tu luyện. Gần đây hắn tiến bộ cực nhanh, không ngừng chiến đấu với sinh vật dị thứ nguyên, Mệnh Hồn Trùng Giáp không ngừng bị đánh vỡ rồi lại tái sinh mạnh mẽ hơn, hiện tại đã tấn thăng lên cấp Tiến Hóa Thể.

Có điều sau khi tấn thăng lên cấp Tiến Hóa Thể, việc đơn thuần bị thương trong chiến đấu đã không còn tác dụng tiến hóa nữa, Lý Huyền đang đau đầu tìm phương pháp để đột phá.

- Không biết nếu Chúc Long lên bảng, có thể giành được hạng nhất không.

Chu Văn nhìn thấy Thần Quả, cũng tương đối thèm khát.

Hắn không kỳ vọng Thần Quả có thể giúp mình tấn thăng Thần Thoại, chỉ cần nó có thể giúp Phối Sủng của hắn đột phá, đối với Chu Văn mà nói, sức hấp dẫn đã vô cùng lớn rồi.

Trên người hắn có mấy Phối Sủng, mặc dù đẳng cấp chưa đạt đến Thần Thoại, nhưng năng lực và chiến lực vô cùng xuất sắc, ví dụ như Hắc Ám Y Sư, Ma Giáp Hổ Phách Tướng các kiểu.

Nếu bọn chúng được tấn thăng lên Thần Thoại, tác dụng tự nhiên không cần phải bàn.

Đương nhiên, với một kẻ như Ma Giáp Hổ Phách Tướng, Chu Văn cũng không dám để cho hắn tấn thăng thêm nữa.

Coi như không dùng cho chúng được, để Ba Tiêu Tiên tấn thăng Thần Thoại sớm một chút cũng tốt, hiện tại Thái Âm Phong của Ba Tiêu Tiên đã không còn đáp ứng đủ nhu cầu sử dụng nữa.

- Bạo Quân Bỉ Mông đã tiến hóa lâu như vậy, tại sao vẫn chưa xong?

Chu Văn liếc nhìn Không Gian Hỗn Độn, thấy Bạo Quân Bỉ Mông vẫn chưa tiến hóa xong, không khỏi khẽ nhíu mày.

Đột nhiên, chiếc điện thoại thần bí rung lên. Chu Văn lấy ra xem, trên màn hình điện thoại hiện lên hình ảnh Tử Nhân Thụ, quả cây hấp thụ Á Khắc cuối cùng đã chín rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!