Từ Miên Đồ không dám tự quyết, bèn ném cho Chu Văn một ánh mắt tràn đầy cổ vũ.
Chu Văn thầm cười khổ, Từ Miên Đồ đánh giá hắn quá cao rồi. Lúc này hắn thật sự không có khả năng chém giết Huyết văn Phật Tâm liên, đành phải khẽ lắc đầu với Từ Miên Đồ.
Thế nhưng Từ Miên Đồ lại có niềm tin tuyệt đối vào Chu Văn, cứ ngỡ cậu khiêm tốn nên tiếp tục khích lệ:
- Văn ca, ở Học viện Tịch Dương này không thể khiêm tốn quá được, phải phô diễn thực lực tuyệt đối mới có cơ hội giành được nhiều tài nguyên hơn.
Chu Văn hơi phiền lòng, hắn cũng muốn chém giết Huyết văn Phật Tâm liên lắm chứ, nhưng bây giờ đúng là lực bất tòng tâm.
Thấy Chu Văn lộ vẻ khó xử, Dương Liệt cười lạnh nói:
- Muốn thể hiện thì cũng phải có thực lực đã, nếu không chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ.
Nói xong, Dương Liệt không thèm để ý đến Từ Miên Đồ nữa, quay người đi về phía An Tĩnh.
Trong mắt Dương Liệt, tiếp tục dây dưa với đám người Từ Miên Đồ, Lý Huyền, Chu Văn chẳng khác nào tự hạ thấp thân phận của mình.
Từ Miên Đồ tức sôi máu, nhưng Chu Văn cứ im lặng mãi, hắn cũng đành bất lực nhìn Dương Liệt quay người rời đi.
Dương Liệt đi tới trước mặt An Tĩnh, ra vẻ phong độ nói:
- Vụ cá cược là tôi thua, nếu cô có việc gì cần, tôi nhất định sẽ toàn lực ứng phó. Nhưng tôi có một điều không hiểu, tại sao cô lại biết Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng không phải là đối thủ của Huyết văn Phật Tâm liên? Chẳng lẽ cô từng giao thủ với nó rồi sao?
- Thứ nhất, tôi không cá cược, cũng không cần cậu làm gì cả. Việc cậu làm được thì tôi cũng làm được, còn việc tôi không làm được thì cậu càng không thể. Thứ hai, người có hiểu biết thì không cần phải thực sự giao đấu mới biết mạnh yếu.
An Tĩnh bình tĩnh đáp, nhưng lời lẽ câu nào câu nấy sắc như dao.
Chu Văn thật sự nghi ngờ tính cách của An Tĩnh, nếu không phải sinh ra trong An gia, e rằng đã có khối người muốn tẩn cho cô một trận.
Sắc mặt Dương Liệt trở nên khó coi, dù sao hắn cũng chỉ mới hai mươi tuổi, mặt mũi vẫn chưa đủ dày.
- Nói hay lắm!
Từ Miên Đồ chớp lấy cơ hội, đương nhiên không bỏ qua, lớn tiếng tán thưởng, liền bị Dương Liệt liếc xéo một cái sắc lẹm.
An Tĩnh cũng chẳng buồn để tâm đến hắn, cưỡi bạch mã đi về phía Chu Văn.
- "Em gái" của cậu tới kìa.
Lý Huyền huých cùi chỏ vào người Chu Văn, thấp giọng trêu.
Chu Văn lắc đầu, ra hiệu cho Lý Huyền đừng nói lung tung. Chưa kịp mở miệng, An Tĩnh đã cưỡi bạch mã đến ngay trước mặt cậu.
Dương Liệt và các học viên khác đều thấy An Tĩnh đi về phía Chu Văn, ánh mắt cũng đổ dồn về phía đó, không biết An Tĩnh định làm gì.
- Cậu có thể chém giết Huyết văn Phật Tâm liên không?
An Tĩnh nhìn chằm chằm Chu Văn, hỏi thẳng.
- Chắc chắn không vấn đề gì! An Tĩnh, hay là cậu hợp tác với bọn tôi chém giết Huyết văn Phật Tâm liên đi, Văn ca đảm bảo sẽ không để cậu thất vọng đâu.
Từ Miên Đồ không biết mối quan hệ giữa An Tĩnh và Chu Văn, tưởng An Tĩnh có ý với cậu, bèn nghĩ nếu bây giờ Chu Văn thể hiện một phen, biết đâu lại ôm được mỹ nhân về.
Mà gia thế của mỹ nhân này lại không hề tầm thường, đây chính là tiểu thư của An gia ở Lạc Dương.
- Phải không, Văn ca?
Từ Miên Đồ đẩy Chu Văn, nháy mắt ra hiệu cho cậu thể hiện một chút.
Chu Văn biết Từ Miên Đồ có ý tốt, nhưng cậu thật sự không làm được. Hơn nữa, cậu chỉ muốn yên tĩnh chơi game, không muốn gây chuyện ồn ào ở đây, càng không muốn dính dáng gì đến An Tĩnh.
- Đúng là ảo tưởng, An Tĩnh muốn trảm Huyết văn Phật Tâm liên mà còn cần đến các người sao?
Dương Liệt nhìn Từ Miên Đồ với vẻ chán ghét, không nhịn được lên tiếng châm chọc.
- Đã là chó thì mãi mãi là chó, chỉ biết sủa bậy dựa hơi chủ.
Dương Liệt vừa dứt lời, không chỉ Từ Miên Đồ mà cả Lý Huyền và Chu Văn đều biến sắc.
Lý Huyền lạnh giọng nói:
- Dương Liệt, ngươi nói ai là chó? Có gan thì nói lại lần nữa xem.
Dương Liệt cười khẩy:
- Cả thành Lạc Dương này, ai mà không biết lão gia nhà ngươi thích nhận con nuôi, gọi là con nuôi cho sang chứ nói khó nghe thì chính là chó săn cho Lý gia. Chuyện này ai cũng biết, ta nói sai chỗ nào à?
Ánh mắt Lý Huyền lạnh đi, vừa định ra tay thì bị Từ Miên Đồ giữ lại. Từ Miên Đồ nhìn Dương Liệt cười hì hì:
- Không sai, ta chính là chó săn của Lý gia, hơn nữa ta còn lấy thân phận chó săn của Lý gia làm vinh hạnh, tự hào vì điều đó, đồng thời cũng hưởng thụ ân sủng của Lý gia. Chứ không như kẻ nào đó muốn làm chó cho An gia mà người ta còn chẳng thèm liếc mắt một cái, đến chó còn không bằng, đúng là đồ bỏ đi.
Lời của Từ Miên Đồ đánh trúng điểm yếu của Dương Liệt. Dương gia quả thật rất muốn dựa dẫm vào An gia, nhưng thái độ của An gia lại không rõ ràng, chưa thực sự chấp nhận Dương gia.
Nghe vậy, sắc mặt Dương Liệt đại biến, âm trầm đến mức như muốn đóng băng, hai mắt nhìn chằm chặp vào Từ Miên Đồ, đáy mắt lóe lên một tia sát cơ.
- Chó săn của Lý gia chỉ có thế thôi sao? Có bản lĩnh thật thì đi mà trảm Huyết văn Phật Tâm liên đi, đừng có đứng đây sủa bậy.
Dương Liệt lạnh mặt nói, nếu không phải đang ở trước mặt mọi người, hắn hận không thể lập tức ra tay giết chết Từ Miên Đồ.
Từ Miên Đồ định đáp trả thì một bàn tay đặt lên vai hắn, sau đó nghe thấy giọng nói trầm ổn của Chu Văn bên cạnh:
- Nếu như mọi người muốn giết Huyết văn Phật Tâm liên, chúng ta cùng lên.
- Văn ca, thật sự được chứ?
Từ Miên Đồ mừng rỡ, vội vàng hỏi.
Chu Văn khẽ gật đầu, nghiêm túc nói:
- Chỉ cần cậu không sợ hi sinh Phối sủng là được.
Từ Miên Đồ vì Chu Văn mới xung đột với Dương Liệt, Chu Văn tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn Từ Miên Đồ bị làm nhục. Có điều, việc cậu nói có thể giết Huyết văn Phật Tâm liên cũng không phải là quyết định bốc đồng.
Trong game, Chu Văn đúng là không giết nổi Huyết văn Phật Tâm liên. Nhưng đây là thực tế, không phải trò chơi. Hắn không cần phải một mình đối mặt với nó, vẫn còn có Từ Miên Đồ và Lý Huyền hỗ trợ.
Vừa rồi Chu Văn đã suy nghĩ kỹ, với Phối sủng của Lý Huyền và Từ Miên Đồ, chỉ cần không xảy ra sai sót, hắn tin rằng mình có khả năng chém giết Huyết văn Phật Tâm liên.
- Có gì mà phải sợ!
Từ Miên Đồ quay sang Dương Liệt nói:
- Bọn ta sẽ trảm cho ngươi xem, cứ đứng đó mà mở to mắt ra học hỏi đi, đừng nói bọn ta không dạy ngươi.
- Ta chống mắt lên mà đợi.
Dương Liệt cười lạnh.
Hắn thấy việc Chu Văn, Từ Miên Đồ và Lý Huyền muốn giết Huyết văn Phật Tâm liên chẳng khác nào kẻ si nói mộng. Ngay cả hai con Ngân Nhãn Kim Vũ Ưng cấp Truyền kỳ còn không làm gì được nó, ba tên nhóc cấp Phàm thai thì làm sao mà giết nổi.