- Làm ơn... làm ơn hãy đồng ý ký kết khế ước chủ phó với ta…
Lời của Sát Ma khiến Chu Văn giật nảy mình.
- Khế ước chủ phó là gì?
Theo lời Vương Minh Uyên, Chu Văn chỉ biết có hai loại khế ước với Thủ Hộ Giả.
Một là Khế ước Thủ Hộ, đây là loại khế ước bình đẳng, hai bên đều có thể tùy thời giải trừ, đều có quyền từ bỏ đối phương.
Loại thứ hai là Khế ước Vĩnh Hằng, phải đến khi một bên chết đi thì khế ước mới được giải trừ. Loại này vẫn tương đối công bằng, có điều Thủ Hộ Giả có tuổi thọ vô hạn, cho nên thông thường, phe nhân loại sẽ chết trước, sau đó khế ước mới được giải trừ.
- Ta nguyện làm nô bộc, ký kết khế ước mà sinh tử chỉ nằm trong một ý niệm của chủ nhân…
Sát Ma giải thích kỹ càng và rõ ràng tác dụng cùng phương pháp của Khế ước Chủ phó.
Sau khi nghe xong, Chu Văn cảm thấy loại khế ước này quá tuyệt, toàn bộ sinh tử của Sát Ma đều nằm trong một ý niệm của hắn, mà nếu chủ nhân chết, Thủ Hộ Giả cũng chết theo. Đơn giản đây là loại khế ước hoàn hảo nhất.
Có Khế ước Chủ phó, Chu Văn hoàn toàn không phải lo lắng những vấn đề trước đó nữa.
- Ngươi đã thành tâm thành ý cầu xin như vậy, nếu ta không đồng ý thì áy náy quá. Được thôi, ta chấp nhận làm chủ nhân của ngươi.
Chu Văn sảng khoái đáp ứng.
- Ai thèm ngươi làm chủ nhân của ta! Ta muốn mời vị kia… vị đại nhân đó... làm chủ nhân của ta...
Sát Ma lập tức nói.
Biểu cảm của Chu Văn cứng đờ, hắn lập tức hiểu ý của Sát Ma, gã muốn ký kết Khế ước Chủ phó với Ma Anh, chứ không phải Chu Văn.
- Ngươi muốn ký Khế ước Chủ phó với Phối sủng của ta?
Chu Văn nhìn cái kén đen hỏi.
- Đúng vậy.
Sát Ma trả lời dứt khoát.
- Chẳng lẽ Ma Anh lúc còn sống thật sự có lai lịch khủng? Hay là vì Ma Anh sở hữu Mệnh hồn Vô Thượng Chân Ma?
Chu Văn triệu hồi Ma Anh, sau đó chỉ vào cái kén đen rồi hỏi cô bé:
- Ngươi có biết nó là thứ gì không?
Ma Anh liếc nhìn cái kén đen, lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ ngơ ngác không hiểu gì.
- Hắn muốn làm Thủ Hộ Giả của ngươi, ngươi có đồng ý không?
Chu Văn lại hỏi.
Ma Anh lại ngơ ngác lắc đầu, cũng không biết cô bé có hiểu Thủ Hộ Giả là gì không nữa.
- Ngươi thấy rồi đấy, cô ấy không muốn nhận ngươi.
Chu Văn nhìn về phía kén đen nói.
Bên trong kén đen không có âm thanh gì, Chu Văn bèn mang Ma Anh rời khỏi Trấn Ma đại điện, cũng không nghe thấy tiếng của Sát Ma nữa.
- Rốt cuộc Ma Anh có điểm gì đặc biệt mà lại khiến Sát Ma kính sợ đến mức này, thậm chí không tiếc bản thân để ký Khế ước Chủ phó?
Chu Văn không tài nào đoán ra được.
Cũng may hắn có chiếc điện thoại thần bí, hắn dự định mang Ma Anh vào trong game, sau đó kiểm tra xem cái kén đen có phản ứng gì không.
Đến bên ngoài Ngọc Hoàng đỉnh, Chu Văn mở phó bản Trấn Ma Sơn, mang theo Ma Anh tiến vào Trấn Ma đại điện, đi đến trước cái kén đen.
Cái kén đen trong game không có trí tuệ như Sát Ma ngoài đời thực, căn bản không biết nói chuyện. Chu Văn thử để Ma Anh tiếp cận nó.
Ma Anh ôm Cổ Kiếm, chậm rãi đi tới bên cạnh kén đen, giơ bàn tay nhỏ nhắn ra, ấn lên trên bề mặt kén.
Ma khí bên trong kén đen lập tức bùng nổ, hất văng Ma Anh ra ngoài. Cũng may Ma Anh có sức kháng cự cực cao đối với ma khí nên không bị thương.
- Lạ thật, sức mạnh của Ma Anh căn bản không đủ để chống lại Sát Ma, ngay cả ma khí cũng không đỡ nổi, tại sao Sát Ma lại coi trọng cô bé như vậy, thậm chí còn sợ hãi cô bé?
Trong lúc nhất thời, Chu Văn không nghĩ ra được mấu chốt vấn đề.
Chẳng qua Ma Anh lại có chút kỳ quặc, sau khi tiếp xúc với kén đen và ma khí, cô bé lại bắt đầu chủ động tấn công cái kén, há miệng ra như thể muốn cắn nó.
Mặc dù ma khí hết lần này đến lần khác đẩy lùi cô bé, nhưng luồng ma khí mạnh mẽ như vậy lại không hề gây thương tổn cho Ma Anh chút nào. Có điều thực lực của Ma Anh quá yếu, không thể công phá được lớp phòng ngự bằng ma khí.
- Quả nhiên có vấn đề.
Chu Văn kéo Ma Anh lại, triệu hồi cô bé về thực tại, nhìn chằm chằm rồi hỏi:
- Tại sao ngươi muốn tấn công cái kén đen?
- Ăn.
Ma Anh trả lời bằng một chữ đơn giản. Cô bé không nói được nhiều, Chu Văn đã dạy rất lâu nhưng cô bé cũng chỉ biết bập bẹ vài câu.
- Ngươi muốn ăn cái kén đen kia sao?
Chu Văn xác nhận lại lần nữa.
Lần này Ma Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Chu Văn lập tức hiểu ra, vì sao sau khi Ma Anh đi ra, Sát Ma lại thu liễm ma khí, không dám nhúc nhích. Hóa ra là gã sợ Ma Anh để ý đến mình.
- Ăn cái kén đen có được lợi ích gì không?
Chu Văn lại hỏi.
Ma Anh ngơ ngác lắc đầu, rõ ràng đây chỉ là bản năng của cô bé, đến chính cô bé cũng không biết ăn cái kén đen hay Sát Ma thì rốt cuộc có tác dụng gì.
- Ngươi có biết khế ước là gì không?
Chu Văn lại hỏi cô bé.
Ma Anh khẽ gật đầu, xem ra cô bé cũng biết đôi chút về khế ước.
Vẻ mặt Chu Văn âm tình bất định, hiện tại đúng là có một cơ hội bày ra trước mắt hắn, nhưng Chu Văn không biết, một Phối sủng mà có Thủ Hộ Giả thì sẽ như thế nào?
- Theo lý mà nói, Ma Anh là Phối sủng của ta, nếu Sát Ma là nô bộc của cô bé, chẳng phải ta sẽ dễ dàng khống chế Sát Ma hơn sao?
Chu Văn lại hỏi Ma Anh:
- Nếu để ngươi ký khế ước với sinh vật trong kén đen, có nguy hại gì đến ngươi không?
Ma Anh suy nghĩ một chút, rồi lại lắc đầu.
- Nếu ký khế ước, quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay ngươi, ngươi có thể ký Khế ước Chủ phó với Thủ Hộ Giả bên trong kén đen. Nói cách khác, sinh tử của hắn nằm trong tay ngươi. Nếu ngươi muốn ăn hắn, lúc nào cũng được. Cứ coi như hắn là lương thực dự trữ của ngươi, thấy sao?
Chu Văn cũng chỉ đề nghị, không biết phương pháp này có ổn thỏa không.
Ma Anh nghe xong, cúi đầu dường như đang trầm tư, một lúc sau mới gật đầu nói:
- Chắc được... Khế ước... Để dành ăn...
Mặc dù lời nói của Ma Anh không rõ ràng, nhưng Chu Văn vẫn hiểu được ý của cô bé, hắn vui mừng mang theo Ma Anh tiến vào Trấn Ma đại điện.
Vừa đi, Chu Văn còn vừa thuyết phục:
- Sau khi ký khế ước, đừng vội ăn nhé. Chỗ ta còn rất nhiều trái cây, Thủ Hộ Giả kia cứ coi như đồ để dành, sau này ăn hết Quả Trường Sinh rồi hãy ăn hắn.
- Để dành... không ăn.
Ma Anh nghiêm túc suy tư một chút, rồi mới gật đầu nói.
- Rất tốt, thông minh lắm.
Chu Văn xoa đầu Ma Anh, khen ngợi cô bé vài câu.
Rất nhanh, hai người tiến vào nơi Sát Ma bị trấn áp, Chu Văn đi tới nói với Sát Ma:
- Sát Ma, ta đã khuyên nhủ cô ấy rất lâu, cuối cùng cô ấy đã đồng ý ký khế ước với ngươi, nhưng nhất định phải là Khế ước Chủ phó.
- Dĩ nhiên.
Sát Ma nhanh chóng đáp lại. Nghe giọng điệu của hắn, có vẻ như những lời Chu Văn nói đều là thừa thãi. Việc hắn ký kết Khế ước Chủ phó với Ma Anh vốn là chuyện hiển nhiên.
Chu Văn vốn còn định dặn dò Ma Anh cách thực hiện Khế ước Chủ phó, bảo cô bé lúc ký kết phải cẩn thận một chút, nếu cảm thấy không ổn thì lập tức dừng lại.
Nào ngờ Ma Anh dường như còn rành rẽ hơn cả hắn, cô bé đi thẳng đến trước kén đen, một tay đặt lên trên bề mặt kén.
✿ Thiên Lôi Trúc ✿ Truyện dịch AI