Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 606: CHƯƠNG 603: TÂN SINH NHẬP HỌC

Chu Văn trở lại ký túc xá, thấy trong phòng khách chất đầy mấy cái rương, hẳn tất cả đều là đồ mà Lý Huyền gửi tới. Trừ hắn ra, cũng chỉ có Lý Huyền và A Sinh có chìa khóa phòng hắn.

Bành bành!

Chu Văn vừa mới vào cửa, lại đột nhiên cảm giác sau gáy bị giáng hai cú trời đánh, khiến hắn lảo đảo ngã sấp xuống đất, mắt tối sầm lại.

Hắn vừa kinh hãi vừa tức giận, không biết kẻ nào đã thần không biết quỷ không hay đánh lén mình, mà hắn không hề cảm nhận được gì.

Hắn cố nén đau, vội lùi lại thủ thế phản công.

Nhưng vừa xoay người lại, hắn phát hiện con linh dương đang đứng ngay sau lưng, mặt mày hằm hằm nhìn mình. Còn con Tiểu Điểu thì đậu trên khung cửa, cũng nhìn hắn với vẻ mặt cực kỳ bất mãn.

- Hỏng bét… Trước kia có Vương Lộc, mỗi lần mình ra ngoài chẳng cần bận tâm, hai tên gia hỏa này tự khắc tìm đến chỗ cô ấy. Giờ Vương Lộc đi rồi, chúng nó biết đi đâu bây giờ! Chết tiệt, sao mình lại quên béng mất chuyện này cơ chứ…

Nhìn vẻ mặt giận dữ của linh dương cùng Tiểu Điểu, Chu Văn rùng mình một cái, vội vàng cười xòa:

- Đừng nóng giận, lần này ta ra ngoài là chuyên đi tìm mỹ thực cho các ngươi đấy, đây là đồ tốt ta mang về cho các ngươi…

Chu Văn vừa nói vừa lục lọi khắp người, nhưng hắn có chuẩn bị cái quái gì cho hai tên này đâu, sờ soạng nửa ngày cũng chẳng tìm được thứ gì.

Linh quang chợt lóe, Chu Văn lấy ra một ít thịt bò khô từ trong Hỗn Độn Châu. Vốn dĩ mấy thứ này là lương thực dự trữ của hắn, phòng khi bị nhốt ở đâu đó không ra được thì dùng. Toàn là hàng cao cấp đắt tiền, giờ không thể không lôi ra dỗ dành chúng.

Nhìn linh dương và Tiểu Điểu xử lý sạch một túi thịt bò khô, Chu Văn không khỏi thấy đau lòng, tiền tiết kiệm của hắn cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Mặc dù có rất nhiều Nguyên Tinh, nhưng thứ đó lại không thể đổi thành tiền. Đến bây giờ Chu Văn vẫn là một con quỷ nghèo, số tiền còn lại chỉ vừa đủ trả tiền hàng cho Đế đại nhân.

Chu Văn kiểm tra kỹ lưỡng mấy cái rương một lượt, xác nhận số lượng đã đầy đủ.

Chu Văn gọi điện cho Lý Huyền, báo cho hắn biết mình đã trở về và nhận được đồ rồi.

Hai người hàn huyên vài câu, Chu Văn lúc này mới biết, trong khoảng thời gian hắn đi vắng, linh dương và Tiểu Điểu không hề bị bỏ đói, A Sinh vẫn luôn mang thức ăn đến cho chúng.

- Con linh dương chết tiệt, chúng mày không bị đói mà cũng đánh tao à?

Chu Văn lườm con linh dương một cái, nhưng mấy lời này hắn chỉ dám nghĩ trong bụng chứ không dám nói ra miệng.

Trước kia hắn coi linh dương là sinh vật cấp Sử Thi đỉnh phong, nhưng hiện tại hắn đã là cường giả cấp Sử Thi đỉnh phong, mà con linh dương có thể đánh lén hắn thần không biết quỷ không hay, nên con hàng này tuyệt đối không thể là sinh vật dị thứ nguyên cấp Sử Thi được.

- Tên này chắc chắn là cấp Thần Thoại, thậm chí không phải sinh vật Thần Thoại bình thường, nếu không sao có thể sở hữu trí tuệ cao đến vậy. Rốt cuộc nó bám theo mình là có mục đích gì đây?

Chu Văn suy nghĩ mãi mà vẫn không tìm ra manh mối.

Lúc con linh dương bám theo hắn, hắn vẫn còn là một tên gà mờ, thực sự không nghĩ ra, rốt cuộc con linh dương này nhìn trúng điểm nào ở hắn.

Bảng xếp hạng Đại Chiến Tranh Đấu vẫn còn tiếp tục, có điều phần lớn đều là những trận khiêu chiến giữa các Phối sủng có thứ hạng thấp, số Phối sủng mới lên bảng vô cùng ít ỏi.

Chu Văn một bên cày phó bản, một bên nghiên cứu Mệnh Hồn của mình, đồng thời cũng nghiên cứu một chút về Hỗn Độn Đệ Nhất Trật Tự.

Trong nháy mắt, đã đến ngày tân sinh viên chính thức nhập học. Lý Huyền lôi Chu Văn đi tập hợp với các thành viên của Huyền Văn Hội, trong khi các câu lạc bộ khác cũng đang rầm rộ tuyển thành viên mới ở bên ngoài.

Nhưng trong khi các câu lạc bộ khác chiêu mộ được không ít tân sinh viên, thì bên Chu Văn lại chẳng có ma nào ngó ngàng tới. Cho dù có học sinh đi ngang qua, cũng chỉ nhìn qua một cái rồi chuồn thẳng.

Chu Văn, Lý Huyền cùng Cổ Điển ngồi thành một hàng dài sau bàn. Lý Huyền thì ngồi dựa vào ghế với dáng vẻ cà lơ phất phơ, tay còn đang ngoáy mũi. Chu Văn thì cắm mặt vào điện thoại chơi game. Cổ Điển thì ngồi đờ đẫn nhìn quanh, chờ tân sinh viên đến hỏi thăm, nhưng với tướng mạo của hắn, tân sinh viên vừa nhìn đã sợ mất mật, nào dám lại gần. Bị Cổ Điển liếc mắt một cái là co giò chạy mất.

Cảnh tượng đám người Chu Văn ngồi một góc, trái ngược hẳn với không khí náo nhiệt của các câu lạc bộ khác đang ra sức chiêu mộ thành viên, tạo thành một sự chênh lệch rõ ràng.

- Ta tuyên bố, từ hôm nay trở đi, ta, Cách Liệt, chính là Vua của Học viện Tịch Dương! Kẻ nào không phục thì bước ra đây!

Một giọng nói ồm ồm từ cổng trường truyền đến, khiến cả khu vực gần đó lập tức im phăng phắc.

Cả sinh viên cũ lẫn mới đều nhìn về phía cổng trường, chỉ thấy một nam sinh có vẻ ngoài tuấn lãng, thân hình cao lớn, mái tóc màu nâu, đang đứng trên bậc thang trước cổng chính, ngẩng cao đầu, lớn tiếng tuyên bố như thể cả thế giới này thuộc về hắn.

Có điều rất nhanh, tầm mắt mọi người đều bị thiếu nữ đứng bên cạnh hắn thu hút.

Thiếu nữ kia mặc một bộ váy trắng, dáng người cao gầy, khuôn mặt xinh đẹp không tì vết như thiên thần, mái tóc dài màu vàng óng cùng đôi mắt xanh biếc như nước biển.

- Cực phẩm! Không ngờ Học viện Tịch Dương chúng ta lại có một học muội cực phẩm như thế này, nếu cua được nàng vào tay, chỉ sợ khiến bao kẻ hâm mộ đến chết mất.

Mắt Lý Huyền dán chặt vào cô gái kia, lẩm bẩm.

Lý Huyền chỉ nói mà thôi, nhưng đã có rất nhiều người hành động. Tân sinh viên còn khá dè dặt, chứ mấy ông anh khóa trên thì đã luyện thành mặt dày từ lâu. Đặc biệt là thành viên của các câu lạc bộ kỳ cựu, cả đám cầm tờ rơi giới thiệu câu lạc bộ vây lấy cô gái, mời nàng gia nhập, tiện thể dò hỏi thông tin của cô nàng, nào là tên gì, ở đâu, có người yêu chưa. Nếu không phải vì giữ gìn hình ảnh của Học viện Tịch Dương, e là họ còn định hỏi luôn cả số đo ba vòng.

Cách Liệt rất hài lòng với việc thu hút được sự chú ý của toàn bộ sinh viên, nhưng hắn nhanh chóng phát hiện ra, hoàn toàn không có ai thèm để ý đến hắn, tất cả đều đang vây quanh cô gái kia. Điều này khiến khóe mắt hắn giật giật, khí thế trên người cũng trở nên kỳ quái.

Nơi này là Học viện Tịch Dương, mấy lão sinh này đều là cáo già rồi, chẳng còn lạ gì mấy trò này, hơi đâu mà để ý đến Cách Liệt.

- Tránh hết ra! Chúng tôi không tham gia câu lạc bộ nào hết!

Cách Liệt nhảy xuống bậc thang, tách đám người đang vây quanh cô gái ra, đẩy tất cả bọn họ sang một bên.

Thái độ của cô gái kia khá thân thiện, có điều tâm trí cô không hề đặt lên đám người này. Tầm mắt cô dò xét xung quanh, và khi ánh mắt của cô dừng lại ở Chu Văn, ánh mắt cô lập tức sáng lên như tìm thấy con mồi, cứ dán chặt vào Chu Văn không rời.

- Hắn ở chỗ kia.

Cô gái nói với Cách Liệt bên cạnh.

Ánh mắt của Cách Liệt nhìn theo hướng cô gái chỉ, quả nhiên thấy Chu Văn. Hắn liền rẽ đám đàn anh đàn chị đang vây quanh, đi thẳng về phía Chu Văn.

Cô gái cũng theo sau Cách Liệt, đi về phía bọn Chu Văn.

Vốn dĩ vẫn còn vài đàn anh định bám theo, nhưng thấy họ đi về phía nhóm của Chu Văn thì tất cả đều dừng bước, chỉ biết bực bội đứng nhìn từ xa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!