- Không hứng thú.
Chu Văn lắc đầu nói.
Hiện tại Chu Văn chỉ đang nghĩ cách xử lý Thái Cổ Kiếm Tiên, đối với một đối thủ như Toa Đế, hắn hoàn toàn không có hứng thú. Cho dù nàng có là thiên tài tuyệt thế đi nữa thì hiện tại cũng cùng lắm chỉ ở cấp Sử Thi.
Đối với Chu Văn, cấp Sử Thi quá yếu. Hắn đã ngưng tụ năm Mệnh Hồn, tương đương với việc người khác tấn thăng năm lần lên cấp Sử Thi, nên hắn thấy cấp Sử Thi chẳng có gì đặc biệt hơn người cả.
Ngay cả Lục đại gia tộc cũng không tùy tiện giao Phối sủng cấp Thần Thoại cho loại thiên tài này, bởi kinh nghiệm thực chiến của họ quá ít, hơn nữa tuổi còn trẻ, tâm tính không đủ trầm ổn, việc sở hữu sức mạnh quá lớn ngược lại sẽ dễ khiến họ liều lĩnh mạo hiểm.
Một Sử Thi không có Phối sủng cấp Thần Thoại, đối với Chu Văn mà nói, căn bản không có chút tính khiêu chiến nào.
Toa Đế dường như đã lường trước việc Chu Văn sẽ từ chối mình nên cũng không tức giận, tiếp tục nói:
- Tôi biết anh rất mạnh, nếu sinh tử đối đầu, tôi tuyệt không phải là đối thủ của anh. Nhưng nếu so về nhãn lực, tôi tin anh chắc chắn không bằng tôi.
- Cô đã tự tin như vậy thì nhiệm vụ săn giết Ma Hóa Tướng cứ giao hết cho cô đấy.
Chu Văn lùi lại một chút, phía trước đã có một đám Ma Hóa binh phát hiện ra họ và đang xông về phía này.
Tuy Toa Đế cảm thấy Chu Văn hơi coi thường mình, nhưng cô cũng chẳng bận tâm.
Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ cảm thấy Chu Văn quá mức cuồng vọng tự đại, nhưng sau khi nhìn thấy Chu Văn sử dụng Thiên Ngoại Phi Tiên lần trước, cô lại thấy hắn hoàn toàn có tư cách để cuồng vọng.
Một kẻ mười bảy tuổi đã luyện thành Thần kỹ, có cuồng vọng một chút cũng không có gì quá đáng.
Toa Đế triệu hồi ra một thanh Băng kiếm, nghênh đón đám Ma Hóa binh. Lũ Ma Hóa binh kia tự nhiên không phải là đối thủ của cô, bị cô tiện tay chém giết, còn chưa đủ để làm nóng người.
Thấy Chu Văn không để ý đến mình, Toa Đế cũng thức thời không nói thêm gì nữa, chỉ chờ đợi một cơ hội để Chu Văn phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Cô đối với Mệnh Hồn Con Mắt Của Odin của mình hết sức tự tin. Trong gia tộc cô, Mệnh Hồn Con Mắt Của Odin được xếp vào cấp S+, nghĩa là mạnh hơn một chút so với cấp S thông thường, gần như là một Mệnh Hồn siêu cấp bá đạo.
Mặc dù Mệnh Hồn Con Mắt Của Odin mới ngưng tụ, đang ở dạng Ban Đầu Thể, nhưng năng lực của nó đã vô cùng biến thái.
Trước đó, hình ảnh quay chậm mà cô sử dụng thực chất chỉ là một tiểu xảo vận dụng từ Con Mắt Của Odin. Chỗ lợi hại thật sự của nó chính là khả năng quan sát đối thủ khi chiến đấu.
Hiện tại, giới hạn của Toa Đế là sử dụng hiệu ứng quay chậm gấp bảy lần. Khi chiến đấu, nếu cô sử dụng năng lực này, trong mắt cô, mọi quỹ đạo chuyển động đều sẽ chậm lại gấp bảy lần.
Nhưng tốc độ quay chậm này được tính toán dựa trên tiêu chuẩn của Con Mắt Của Odin, chứ không phải tốc độ di chuyển của vật thể thực sự giảm xuống bảy lần.
Nói cách khác, một đòn tấn công mà người khác nhìn thấy nhanh như chớp, nhưng trong mắt Toa Đế nó sẽ trở nên rất chậm, giúp cô dễ dàng né tránh hoặc có đủ thời gian để nghĩ ra phương pháp ứng đối.
Con Mắt Của Odin không chỉ cường hóa năng lực thị giác, mà mục tiêu cường hóa thực sự của nó chính là đại não. Mắt nhìn thấy hình ảnh quay chậm, nếu tốc độ suy nghĩ của đại não không phản ứng kịp, rất dễ tạo thành tình huống mắt thấy nhưng tay chân không theo kịp.
Nhưng Con Mắt Của Odin lại cường hóa đại não cực mạnh, khiến tốc độ suy nghĩ và tốc độ phản ứng của Toa Đế có thể bắt kịp nhãn lực, đây mới thực sự là chỗ đáng sợ của nó.
Một đao pháp trông nhanh như chớp, sau khi bị làm chậm gấp bảy lần, Toa Đế nhìn nó tựa như đang xem một đoạn phim quay siêu chậm, đồng thời đại não có thể suy nghĩ đủ mọi phương pháp để ứng phó.
Hiện tại, thiếu sót duy nhất của Toa Đế chính là nhãn lực và đại não quá mạnh, trong khi cơ thể cô lại không theo kịp tốc độ phản ứng của đại não, tạo thành tình huống sức mạnh vượt quá giới hạn thể chất.
Trong tình huống bình thường, tốc độ nhanh gấp bốn đến năm lần đã là cực hạn của cô, cơ thể có thể bắt kịp tốc độ phản ứng của nhãn lực và đại não. Nhưng nếu cao hơn nữa, cho dù đại não phát ra mệnh lệnh, tốc độ di chuyển của cơ thể vẫn không theo kịp.
Xét về năng lực chiến đấu, Toa Đế biết mình hoàn toàn không phải đối thủ của Chu Văn, nhưng nếu luận về nhãn lực, cô cảm thấy mình không thể thua hắn.
Một đường chém giết, Băng kiếm trong tay Toa Đế lạnh lùng thu hoạch sinh mệnh của đám Ma Hóa binh. Ngay cả khi gặp Ma Hóa Tướng, vẫn bị cô một kiếm miểu sát như thường.
Kiếm pháp của cô không có một động tác thừa nào, luôn dùng phương thức đơn giản nhất để kết liễu kẻ địch.
- Đến đây thôi, đừng tiến về phía trước nữa.
Chu Văn đứng sau Toa Đế, từ đầu đến cuối không hề ra tay, thấy cô sắp xông vào phạm vi của Hổ Lao Ma Tướng liền lên tiếng nhắc nhở.
- Tôi nghe nói bên trong Hổ Lao Quan có một Dị thứ nguyên sinh vật rất mạnh trấn giữ, người bình thường không thể xông vào. Không bằng chúng ta cược một ván đi, nếu tôi có thể xông vào nội thành, chém giết Dị thứ nguyên sinh vật trấn giữ đó, coi như tôi thắng. Nếu tôi không vào được, hoặc không giết được nó, coi như tôi thua. Nếu tôi thua, tôi có thể nói cho anh biết một bí mật liên quan đến Ma phương. Nếu tôi may mắn thắng, tôi hy vọng anh có thể chính thức so tài với tôi một lần, hai chúng ta sẽ so nhãn lực.
Toa Đế nói.
- Bí mật gì?
Chu Văn hỏi.
- Nói ra thì không còn là bí mật nữa, nhưng tôi lấy nhân cách của mình ra đảm bảo, bí mật này tuyệt đối đáng giá.
Toa Đế chắc nịch nói.
- Được, tôi cược với cô. Cô chắc chắn muốn giết Dị thứ nguyên sinh vật mạnh nhất trong Hổ Lao Quan chứ?
Chu Văn hỏi.
- Không sai, chúng ta ngoéo tay nhé, một lời đã định?
Toa Đế vươn bàn tay của mình ra.
Chu Văn không do dự, đưa tay ra ngoéo tay với Toa Đế.
Hổ Lao Ma Tướng đã được coi là Dị thứ nguyên sinh vật cấp Sử Thi đỉnh cấp, Toa Đế dù có thiên tài đến đâu, có thể giết được Hổ Lao Ma Tướng đã là rất giỏi rồi.
Thế nhưng, thứ đáng sợ nhất ở Hổ Lao Quan không phải là Hổ Lao Ma Tướng, mà là Phân thân Mộc ngẫu của Nhã Đế. Mặc dù tên đó chỉ ở cấp Sử Thi, nhưng độ khó nhằn thậm chí còn tiệm cận cấp Thần Thoại. Chu Văn không tin Toa Đế có đủ năng lực để chém giết Phân thân Mộc ngẫu của Nhã Đế.
Thu tay lại, Toa Đế hơi nhếch khóe môi, trên mặt lộ ra vẻ tự tin, cầm Băng kiếm tiến thẳng về phía Hổ Lao Quan.
Chu Văn đứng một bên quan sát, tùy thời chuẩn bị ra tay cứu viện, lỡ như Toa Đế có sẩy tay, hắn không thể trơ mắt nhìn cô chết ở đây.
Toa Đế vừa bước vào phạm vi của Hổ Lao Ma Tướng, chỉ thấy một mũi tên mang theo lực xoắn ốc mãnh liệt, với tốc độ nhanh kinh người lao đến.
Toa Đế lại không hề hoang mang, chờ đến khi mũi tên kia bay tới trước mặt, cô mới khẽ bước một bước nhẹ nhàng, tránh né mũi tên, đồng thời dùng Băng kiếm trong tay chém lên mũi tên, gạt nó cắm xuống mặt đất, rồi tiếp tục hướng về nội thành Hổ Lao Quan.
Mưa tên dày đặc như trút nước, bao phủ toàn bộ lối vào Hổ Lao Quan.
Chu Văn nhìn thân hình Toa Đế di chuyển trong một phạm vi cực nhỏ, Băng kiếm trong tay không ngừng vung vẩy, ung dung xuyên qua mưa tên, tiếp tục lao về phía Hổ Lao Quan.
- Toa Đế này quả thật có bản lĩnh!
Chu Văn nhận ra khi Toa Đế xuyên qua mưa tên, cô chỉ dùng biên độ di chuyển rất nhỏ để tránh né hàng loạt mũi tên, mỗi lần vung Băng kiếm đều chạm vào điểm mấu chốt nhất.
Toàn bộ quá trình chuẩn như sách giáo khoa, không hề có một động tác thừa nào.
Ngay cả Chu Văn cũng tự thấy mình không thể làm tốt hơn Toa Đế.