— Nơi này có người sao? Nhưng dù có người đi nữa, thị trấn nhỏ này đã bị cắt điện, sao lại có ánh đèn được nhỉ?
Trong lòng Chu Văn kinh ngạc, cẩn thận rón rén tiến lại gần cửa hàng ở góc đường.
Cửa hàng đó là một siêu thị mini, tấm biển hiệu đèn LED đã hư hỏng, nhưng thỉnh thoảng vẫn lóe lên, trong bối cảnh của thị trấn nhỏ này, trông nó vô cùng quái dị.
Chu Văn sử dụng năng lực Đế Thính, mặc dù khoảng cách còn rất xa, nhưng tình hình bên trong siêu thị đã hiện ra trong đầu hắn, không chỉ rõ ràng mà còn có cả màu sắc.
Rất nhanh, Chu Văn thấy trong siêu thị nhỏ có một thanh niên đang nằm trên ghế xích đu, nhắm mắt lại, đung đưa theo chiếc ghế.
Bên cạnh ghế đu có một chiếc bàn gỗ, bày vài món ăn vặt, còn có mấy chai bia đã mở nắp.
Gã thanh niên vừa nhắm mắt tận hưởng chiếc ghế xích đu, vừa cầm chai bia lên nhấm nháp, thỉnh thoảng lại bốc đồ ăn vặt bỏ vào miệng, trông vô cùng thoải mái.
Mà trên quầy hàng bên cạnh có một cây đèn dầu, kiểu dáng của nó khá giống cây đèn thần trong truyện Ma Thần Kỷ.
Khi ngọn đèn dầu bắn ra một tia sáng trắng, điều kỳ lạ là, ánh sáng trắng đó lại khiến tất cả đèn điện bên trong siêu thị đều phát sáng, một chiếc quạt trần cũng bắt đầu chuyển động.
Chu Văn vừa mới nhìn lướt qua, ngọn lửa trên cây đèn dầu đột nhiên bùng lên, ánh sáng trắng phóng ra dữ dội, lập tức khiến năng lực Đế Thính mất tác dụng, không còn nghe được tình hình bên trong siêu thị nữa.
Trong lòng Chu Văn giật mình, hắn nhìn về phía siêu thị, chỉ thấy gã thanh niên kia đã bước ra khỏi siêu thị nhỏ, ánh mắt nhìn về phía hắn.
Cây đèn dầu bên cạnh gã thanh niên đang lơ lửng giữa không trung, ngọn lửa của nó lại biến thành hình dáng của một vị Thần, có chút tương tự Thần đèn trong truyện Aladin.
Gã thanh niên thấy Chu Văn, vẻ mặt có chút kỳ lạ, đứng đó nhìn Chu Văn từ trên xuống dưới, tỏ vẻ rất tò mò.
Chu Văn cũng đánh giá gã thanh niên kia, trông khoảng hai bảy, hai tám tuổi, ngoại hình không thuộc dạng đẹp trai lãng tử, nhưng lại tràn ngập mị lực nam tính.
Chu Văn có thể chắc chắn mình chưa từng gặp người này.
Về phần cây đèn dầu bên cạnh gã thanh niên, Chu Văn đã nhận ra, đó là Đăng Ma trên bảng xếp hạng, từng đứng ở vị trí thứ ba, nhưng giờ đã rơi xuống thứ chín.
— Đừng hiểu lầm, tôi không có ác ý, chỉ là tiện đường đi ngang qua, thấy có ánh đèn nên hơi tò mò qua xem một chút.
Chu Văn chủ động lên tiếng.
Gã thanh niên nhếch môi cười:
— Gặp nhau tức là có duyên, nơi này ngoài chúng ta ra thì chẳng có ma nào, hay là cậu qua đây uống với tôi vài ly? Cho đỡ đêm dài tĩnh mịch.
— Cảm ơn ý tốt, tôi còn có việc, phải tiếp tục lên đường, tôi không làm phiền nữa.
Chu Văn cảm thấy gã thanh niên này có chút quái dị, quyết định vẫn nên tránh xa hắn một chút thì hơn.
Ai ngờ gã thanh niên lại cười nói:
— Nơi này ba mặt là núi, ngoài đường quay về ra thì chẳng có lối nào khác, mà cái nơi khỉ ho cò gáy này, thứ hữu dụng duy nhất chắc chỉ có khối Ma phương trên quảng trường kia thôi. Cậu đến đây, e là cũng giống tôi, không muốn người khác thấy mình đưa Phối sủng lên bảng xếp hạng chứ gì?
Gã thanh niên đoán trúng phóc, mặc dù Chu Văn muốn phủ nhận, nhưng dường như không nghĩ ra được lý do nào hợp lý để bao biện.
— Giờ cậu đã thấy Đăng Ma của tôi, cứ coi như tôi biết cậu định cho Phối sủng nào lên bảng, cậu và tôi đều nắm được điểm yếu của nhau, cả hai chúng ta đều không thiệt. Tôi đã ở đây rất lâu rồi, đến con ruồi cũng chẳng thấy, thực sự rất nhàm chán, cậu cứ yên tâm ở lại, tâm sự với tôi đi.
Gã thanh niên cười nói.
Chu Văn không hề nhúc nhích, nếu đã bị người khác phát hiện, hắn quyết định sẽ không để Bạo Quân Bỉ Mông xuất chiến ở đây.
Nhưng khi hắn định cáo từ, gã thanh niên kia lại nói tiếp:
— Nếu cậu không muốn ở lại cũng được, nhưng cậu đã biết bí mật của tôi, mà trong tay tôi lại không có điểm yếu nào của cậu, tôi đương nhiên không thể để cậu sống sót rời đi được.
Trong lúc nói chuyện, Đăng Ma đã bay đến bên cạnh hắn, nhìn chằm chằm Chu Văn rồi hít một hơi thật mạnh, ngọn lửa ngưng tụ thành cơ thể lập tức lớn gấp đôi, có thể thấy rõ hỏa khí đang lưu chuyển bên trong.
— Đấu một trận với Đăng Ma của tôi, hoặc ở lại uống rượu, cậu chọn đi.
Gã thanh niên tựa vào khung cửa, lại nốc một ngụm rượu, sau đó cười híp mắt nhìn Chu Văn.
— Xin lỗi, không thể chiều theo được.
Chu Văn nói xong liền xoay người rời đi.
Gã thanh niên không có ý định động thủ, chỉ lạnh nhạt nói:
— Cậu biết Phối sủng của tôi là Đăng Ma mà không hề nao núng, lại còn chạy đến cái chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi này, chắc chắn Phối sủng của cậu không phải dạng vừa, ít nhất cũng không thua kém Đăng Ma. Coi như cậu không lên bảng xếp hạng ở đây, chỉ cần tôi thấy một Phối sủng cấp Thần Thoại hàng top nào mới xuất hiện trên bảng xếp hạng, tôi cũng có thể đoán ra đó là của cậu.
Bước chân của Chu Văn không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.
Giọng nói của gã thanh niên lại vọng tới:
— Cậu tên là Chu Văn đúng không? Đang bị Cục Giám sát truy lùng?
— Anh là người của Cục Giám sát?
Chu Văn quay người nhìn gã thanh niên, nếu hắn ta thật sự là người của Cục Giám sát, dù không thích giết chóc, nhưng hôm nay hắn cũng đành phải động thủ, tiễn gã thanh niên này về trời.
— Đừng hiểu lầm, tôi và Cục Giám sát chẳng có quan hệ gì sất.
Gã thanh niên nói:
— Tôi cũng giống cậu, đều là mục tiêu truy bắt của Cục Giám sát. Có lần tôi đột nhập vào Cục Giám sát, tình cờ thấy được tài liệu liên quan đến cậu, nên mới nhận ra.
— Cậu đến nơi này để lên bảng xếp hạng, lại có Phối sủng mạnh như vậy, tôi đoán cậu nhất định đang âm mưu chuyện gì đó. Nhưng hình như Cục Giám sát không có Phối sủng nào lên bảng, tôi nhớ ra rồi, hình như cậu có ân oán với gia tộc Cape, đừng nói là cậu muốn khiêu chiến với Phối sủng cấp Thần Thoại của nhà Cape đấy nhé?
Gã thanh niên suy nghĩ một chút rồi bật cười:
— Chimera... Người cậu muốn khiêu chiến chính là Chimera, đúng không?
— Anh là ai?
Chu Văn nhíu mày nhìn gã thanh niên, hắn không hề nói gì, nhưng gã ta chỉ cần nhìn hắn một cái đã đoán ra rất nhiều bí mật, cứ như thể đang đọc trí nhớ của hắn vậy, thực sự khiến Chu Văn có chút kinh ngạc.
— Dạ Bất Khốc, mục tiêu truy nã số một của Cục Giám sát, tiền thưởng cao nhất, cậu nghe qua bao giờ chưa?
Gã thanh niên lại nốc một ngụm bia rồi mới nói tiếp.
Chu Văn làm sao biết kẻ bị truy nã số một của Cục Giám sát là ai, nhưng gã thanh niên này quả thực khiến hắn có chút kiêng dè.
— Bây giờ tôi đã biết bí mật của cậu, trừ phi cậu giết tôi, hoặc từ bỏ kế hoạch của mình, nếu không thì cậu có đưa Phối sủng lên bảng ở bất kỳ đâu cũng vậy thôi. Sao không ở lại đây, uống với tôi vài ly, cho đỡ buồn giữa chốn hoang sơn dã lĩnh này.
Gã thanh niên ném một lon bia về phía Chu Văn.