Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 622: CHƯƠNG 619: MÈO CAM

Bạch Y Vô Diện lướt tới như u linh, thân hình lúc ẩn lúc hiện. Lưu Vân đối phó vô cùng chật vật, chạy không thoát mà đánh cũng không lại, phải hoàn toàn dựa vào một con Hắc Hộ Thú và Đăng Ma yểm trợ mới có thể miễn cưỡng chống đỡ thế công của nó.

- Sư đệ, mau tới giúp ta!

Lưu Vân vừa chiến đấu vừa la lớn.

Chu Văn trốn ở phía xa không hề nhúc nhích. Hắn và Lưu Vân chẳng thân quen gì, dĩ nhiên không thể vì gã mà mạo hiểm tính mạng. Nhân cơ hội này, hắn có thể quan sát xem rốt cuộc Bạch Y Vô Diện có những năng lực gì, tiện thể làm ngư ông đắc lợi.

Bạch Y Vô Diện không có kỹ năng nào quá kinh khủng, nhưng Chu Văn luôn cảm thấy nó có gì đó rất quỷ dị. Vừa rồi, tiếng gõ của nó lại có thể chấn động linh hồn, ngay cả Mệnh Hồn Hóa Tà của Đế Thính cũng vô dụng, rõ ràng là cực kỳ đáng sợ.

Mặc dù hiện tại nó không gõ kim bàn nữa, nhưng Chu Văn không thể không đề phòng.

Thấy Chu Văn trốn tít đằng xa không có ý định giúp đỡ, Lưu Vân bèn lợi dụng Đăng Ma để cầm chân Bạch Y Vô Diện, nhưng hiệu quả chẳng mấy khả quan. Mặc dù Đăng Ma không sợ các loại lực lượng phá hoại, nhưng nó cũng chẳng làm gì được Bạch Y Vô Diện, ngọn lửa của nó bị đối phương tiện tay dập tắt, căn bản không tạo ra được tác dụng gì lớn.

- Sư đệ, giúp ta một tay, chỗ tốt chia cho ngươi một phần!

Lưu Vân lại kêu lên.

- Chỗ tốt gì? Bên trong đóa hoa kia có thứ gì?

Chu Văn hỏi.

- Nói ra dài dòng lắm, hay là chúng ta hợp lực tiêu diệt tên Bạch Y Vô Diện này trước rồi nói sau!

Lưu Vân hét lớn.

Chu Văn không đáp lại, vẫn nấp trong bóng tối không chịu ra mặt.

- Một nửa! Chỗ tốt ta chia cho ngươi một nửa!

Lưu Vân lại hô tiếp.

Chu Văn vẫn không hề bị lay động, hắn vẫn đang chăm chú quan sát Bạch Y Vô Diện. Cây gậy gỗ trong tay nó trông có vẻ bình thường, nhưng ngay cả Lưu Vân cũng không dám để nó đánh trúng người, chỉ dám dùng đôi găng tay hộ thủ để đỡ.

Rõ ràng đôi găng tay hộ thủ kia chắc chắn là do một Thú sủng cấp Thần Thoại biến thành, nếu không thì không thể nào chính diện chống lại Hoàng Kim Bá Kiếm, cũng không thể ngăn cản được thế công của Bạch Y Vô Diện.

Đăng Ma kết hợp với đôi găng tay hộ thủ cấp Thần Thoại mà cũng chỉ miễn cưỡng chặn được đòn tấn công của Bạch Y Vô Diện. Rõ ràng, con quái trông có vẻ bình thường này thực chất lại vô cùng khủng bố.

Hiện tại, thứ hạng của Đăng Ma rất cao, nhưng khi chiến đấu với Bạch Y Vô Diện lại chẳng thể hiện được gì đặc biệt, rõ ràng nó đang bị khắc chế hoàn toàn.

- Sư đệ, tốt xấu gì chúng ta cũng là đồng môn, ngươi không thể thấy chết không cứu được!

Lưu Vân thấy Chu Văn hoàn toàn phớt lờ mình, tức giận nói:

- Sư huynh đệ có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, ngươi cũng đừng trách sư huynh ta bất nhân bất nghĩa! Cẩn thận cây gậy của nó, tuyệt đối đừng để bị đánh trúng người, nếu không sẽ lập tức hồn phi phách tán, thân thể có mạnh đến đâu cũng vô dụng!

Lưu Vân nói xong, vừa đánh vừa lùi, chạy về phía Chu Văn, rõ ràng là muốn kéo cả hắn xuống nước.

Sao Chu Văn có thể để gã được toại nguyện? Mặc dù trên người hắn không thiếu Thú sủng cấp Thần Thoại, chưa chắc đã sợ Bạch Y Vô Diện kia, nhưng hắn không có lý do gì phải làm lá chắn cho Lưu Vân.

Chu Văn từ từ lùi lại, Lưu Vân vừa đánh vừa lùi, đương nhiên không theo kịp tốc độ của hắn.

- Sư đệ, ngại quá, hôm nào gặp lại, sư huynh sẽ đền bù cho ngươi sau.

Trong lúc nói, Lưu Vân lại triệu hồi ra một con Mèo Cam.

Con Mèo Cam trông như một bóng ma, nhưng vừa xuất hiện, tốc độ của nó lại nhanh đến kinh người, thoắt cái đã lao về phía Chu Văn.

Nói cũng lạ, Bạch Y Vô Diện vốn đang truy sát Lưu Vân đến cùng, quyết tâm đoạt lại thứ mà gã đã lấy.

Nhưng ngay khi con Mèo Cam xuất hiện, Bạch Y Vô Diện như bị nam châm hút phải, lập tức từ bỏ việc tấn công Lưu Vân, quay sang đuổi theo con Mèo Cam.

Chu Văn lập tức hiểu ra vấn đề. Trên người con Mèo Cam kia phát ra một luồng sóng năng lượng đặc biệt, giống như kỹ năng khiêu khích, thu hút Bạch Y Vô Diện đuổi theo nó.

Tốc độ của Mèo Cam cực nhanh, dẫn Bạch Y Vô Diện phóng về phía Chu Văn. Thân hình nó mập mạp đáng yêu, nhưng di chuyển lại cực kỳ điệu nghệ, liên tục né tránh các đòn tấn công của Bạch Y Vô Diện.

Chu Văn rút Hoàng Kim Bá Kiếm, chém ra mấy đạo kiếm quang hoàng kim về phía con Mèo Cam, nhưng đều bị nó né được. Kỹ năng của nó tựa như dịch chuyển tức thời, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với Chu Văn.

Nơi này ba mặt là núi, chỉ có một lối ra. Chu Văn lùi lại cũng vô dụng, đành phải bay lên trời.

Nhưng hắn vừa bay lên, con Mèo Cam lại chui vào một bụi cỏ, luồng sóng năng lượng thần bí trên người nó cũng biến mất. Bạch Y Vô Diện lập tức tỉnh táo trở lại, vừa hay nhìn thấy Chu Văn đang bay lên không, nó liền hóa thành một bóng ma lướt tới, nhưng trong chốc lát không thể đuổi kịp hắn.

- Chu sư đệ, sư huynh cảm ơn trước nhé! Hữu duyên tương ngộ, ta mời ngươi uống rượu!

Lưu Vân ở phía xa vẫy tay với Chu Văn, con Mèo Cam không biết từ lúc nào đã quay về nằm trong lòng gã.

- Tiểu sư đệ nhất định phải cẩn thận, tên kia là Sơn Thần trong truyền thuyết, cây gậy gỗ trong tay nó có thể tấn công thẳng vào linh hồn. Nếu bị đánh trúng, ngươi sẽ biến thành kẻ ngốc cả đời, tốt nhất nên cẩn thận một chút.

Giọng của Lưu Vân từ xa vọng lại, càng lúc càng nhỏ, cuối cùng nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

Nghe Lưu Vân nói, Chu Văn cũng đoán được đại khái Bạch Y Vô Diện là thứ gì. Sơn Thần trong thời cổ đại thực chất không phải là hóa thân của núi non, mà là tên gọi chung cho những yêu quái lợi hại trong núi, và chúng có rất nhiều loại.

Trong số đó có một loại cực kỳ đáng sợ tên là Bạt, truyền thuyết kể rằng nó là tổ tông của Cương thi. Những nơi nó đi qua đều biến thành đất cằn nghìn dặm, có thể nuốt mây nuốt rồng, vô cùng khủng bố.

Chu Văn đoán rằng, Bạch Y Vô Diện có lẽ là một sinh vật tương tự, dĩ nhiên không thể đáng sợ như Bạt trong truyền thuyết, nhưng chắc chắn cũng không phải là kẻ dễ đối phó.

Cây gậy gỗ trong tay nó lợi hại như vậy, có lẽ là do một loại sinh vật dị thứ nguyên hệ Thực vật cấp Thần Thoại biến thành.

Còn cái kim bàn trong tay nó cũng không phải vật tầm thường.

Đối mặt với thứ quỷ dị này, Chu Văn không cho nó bất kỳ cơ hội nào, trực tiếp triệu hồi Đế Thính.

Đế Thính là thần thú trấn áp Địa Ngục, chắc chắn có khả năng khắc chế đủ loại yêu ma quỷ quái. Bây giờ không dùng, còn đợi đến bao giờ?

Đế Thính vừa xuất hiện, thân thể Bạch Y Vô Diện liền run lên, hai chân mềm nhũn. Uy phong và sát khí lúc trước biến mất không còn tăm hơi, nó quay đầu bỏ chạy như chó nhà có tang.

Đế Thính hóa thành một luồng sáng, lóe lên rồi biến mất. Trong nháy mắt, nó đã đuổi kịp Bạch Y Vô Diện, giáng thẳng một vuốt vào đầu đối phương.

Chỉ nghe một tiếng "choang", Bạch Y Vô Diện chết không kịp ngáp, cây gậy gỗ và kim bàn trong tay đều rơi xuống đất.

Chu Văn còn chưa kịp đi tới, Đế Thính đã moi ra một viên kết tinh từ trong ngực nó rồi nuốt chửng.

Mặc dù Chu Văn đã đoán Đế Thính có thể khắc chế loại sinh vật này, nhưng không ngờ lại khắc chế mạnh đến thế. Đế Thính thậm chí còn chẳng cần dùng đến Vận Mệnh Chi Luân, cứ thế một vuốt đập chết tươi Bạch Y Vô Diện luôn.

Không dám nán lại lâu, Chu Văn vội nhặt cây gậy gỗ và kim bàn lên, cất vào Không Gian Hỗn Độn, gọi Đế Thính trở lại tai mình rồi nhanh chóng đuổi về phía thị trấn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!