Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 624: CHƯƠNG 621: KÝ TÊN

— Ngươi trộm cái gì?

Chu Văn hỏi.

Lưu Vân há to miệng rồi lại đột ngột ngậm lại, hắn hối hận không để đâu cho hết. Lẽ ra vừa rồi không nên tham mấy bình rượu và thức ăn, đáng lẽ sau khi quay về nên chuồn khỏi thị trấn này ngay lập tức.

Vốn dĩ Lưu Vân cho rằng Chu Văn không thể nào quay về nhanh như vậy, chắc chắn sẽ bị Sơn Thần cầm chân một lúc lâu. Ai ngờ Chu Văn không chỉ về nhanh như thế, mà vẫn còn thời gian giăng bao nhiêu bẫy để hại hắn thế này. Sớm biết có chuyện này, đánh chết hắn cũng không làm mấy chuyện thừa thãi đó.

— Cũng chẳng trộm được thứ gì đáng tiền, toàn mấy món đồ lặt vặt thôi.

Lưu Vân lảng sang chuyện khác:

— Tiểu sư đệ, bảo bối ngươi lấy lại rồi, ta cũng nên đi thôi, có thể gỡ mấy cái bẫy kia đi được không?

Chủ yếu là Lưu Vân chưa từng gặp qua Nguyên Khí Kỹ Định Thời Bạo Phá. Trước đây hắn từng thấy Sinh Mệnh Bạo Phá, vẫn có thể tìm ra dấu vết của nó, nhưng kỹ năng Định Thời Bạo Phá của Bạo Phá Ma Nhân lại không dễ tìm ra sơ hở như vậy. Hơn nữa, nó không cần sinh mệnh làm mồi dẫn, khiến Lưu Vân sợ mất mật, đứng chôn chân tại chỗ.

— Cũng được, chỉ cần ngươi ký tên vào đây là có thể đi.

Chu Văn lấy ra một tờ giấy và một cây bút đặt trước mặt Lưu Vân.

— Tiểu sư đệ, ngươi định làm gì vậy?

Lưu Vân là người từng trải, biết rõ mọi chuyện chắc chắn không đơn giản chỉ là ký một cái tên là xong.

— Ký tên xong thì có thể đi.

Chu Văn lặp lại.

Lưu Vân gượng gạo nặn ra một nụ cười:

— Sư huynh đệ chúng ta khó khăn lắm mới gặp nhau, sư huynh vẫn nên ở lại tâm sự với ngươi một chút đi.

— Không đi cũng phải ký.

Chu Văn tiếp tục.

Mặt Lưu Vân lập tức méo xệch:

— Ta nói này tiểu sư đệ, chúng ta dù sao cũng là đồng môn, đừng nóng, có gì từ từ thương lượng được không?

— Ngươi không phải muốn biết ta sẽ dùng Phối sủng gì để khiêu chiến Chimera sao? Vậy để ngươi tự mình trải nghiệm luôn nhé.

Chu Văn nhìn Lưu Vân, triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông.

— Ta ký!

Chưa đợi Chu Văn triệu hồi xong Bạo Quân Bỉ Mông, Lưu Vân đã vội vàng chộp lấy giấy bút, ký tên của mình rồi đưa tới trước mặt Chu Văn:

— Tiểu sư đệ, ngươi bắt ta ký tên rốt cuộc là muốn làm gì?

— Chỉ cần ngươi không ra ngoài nói lung tung thì tờ giấy này chẳng sao cả, yên tâm đi.

Chu Văn thấy hai chữ "Lưu Vân" thì cất tờ giấy đi.

Kỳ thật, ký tên thật hay giả không quan trọng, chỉ cần chính tay hắn ký vào thì Tử Vong Danh Sách sẽ có hiệu lực.

Bây giờ, chỉ cần Bạo Phá Ma Nhân nảy ra một ý niệm là có thể khiến Lưu Vân chết không kịp ngáp.

— Được rồi, giờ ngươi có thể đi.

Chu Văn quay người, đi về phía quảng trường của thị trấn.

— Ngươi mau gỡ mấy cái bẫy kia đi đã.

Lưu Vân bị Định Thời Bạo Phá dọa cho sợ chết khiếp. Nếu không phải e ngại nó, với bản lĩnh của hắn thì đã sớm tẩu thoát rồi.

Dù sao thân thể của hắn cũng chỉ ở cấp Sử Thi, Phối sủng cấp Thần Thoại trên người cũng không thể bảo vệ được toàn thân.

— Hết rồi. Vừa rồi thời gian gấp gáp, ta chỉ kịp giăng có bấy nhiêu đó thôi, ngươi kích nổ hết cả rồi.

Chu Văn nói mà không hề quay đầu lại.

Lưu Vân nghe xong, mặt mày tái mét. Sớm biết như vậy, dù có bị thương hắn cũng đã cố trốn đi rồi, giờ vừa bị cướp lại bảo châu, vừa bị ép ký tên.

— Ngươi còn không đi, theo ta làm gì?

Chu Văn thấy Lưu Vân lẽo đẽo theo sau thì quay đầu lại hỏi.

— Tiểu sư đệ, ngươi không nói rõ tờ giấy ký tên kia có tác dụng gì, trong lòng ta không yên tâm, nên ta vẫn phải đi theo ngươi.

Lưu Vân đã thấy qua không ít Nguyên Khí Kỹ và những năng lực kỳ dị, biết có một số loại Nguyên Khí Kỹ đặc thù chỉ cần một cái tên là có thể giết người từ xa ngàn dặm.

Lưu Vân không biết kỹ năng ký tên kia của Chu Văn rốt cuộc là Nguyên Khí Kỹ gì, cũng không biết nó có tác dụng gì, làm sao dám cứ thế mà rời đi.

— Tùy ngươi.

Chu Văn tiếp tục đi về phía quảng trường.

— Tiểu sư đệ, hay là ta nói cho ngươi một bí mật của nhà Tạp Bội, ngươi trả lại tờ giấy ký tên cho ta được không?

Lưu Vân vừa đi vừa nói.

— Ta không có hứng thú nghe bí mật của người khác.

Chu Văn đáp.

Lưu Vân vẫn mặt dày nói tiếp:

— Bí mật ta sắp nói không phải là bí mật tầm thường đâu. Năm đó ta nghĩ đủ mọi cách, lén lút đột nhập vào Cục Giám sát và mấy gia tộc lớn, quả thực thu được không ít tin tức cơ mật. Trương gia ngươi biết chứ, gia tộc của Anh Hùng Vương đó. Vị tiểu công chúa Trương Ngọc Trí của Trương gia, ngươi có biết tại sao Trương gia lại cưng chiều nàng như vậy không?

— Tại sao?

Chu Văn tỏ ra hứng thú.

— Bởi vì nàng rất đặc biệt. Mấy năm gần đây thực lực Trương gia tăng vọt cũng là nhờ một phần vào vị tiểu công chúa đó. Bí mật này là do ta phát hiện lúc lẻn vào nhà Trương gia trộm đồ, vô tình nghe được. Trên đời này, ngoài trừ tầng lớp cao nhất của Trương gia, e rằng chỉ có mình ta biết bí mật này thôi.

Lưu Vân cố ý thừa nước đục thả câu.

Chu Văn cũng không hỏi dồn, cứ thế đi thẳng đến quảng trường nhỏ, nhìn thấy Khối Ma Phương trên quảng trường.

Thấy Chu Văn không hỏi tới, Lưu Vân đành phải tự mình nói tiếp:

— Bí mật này coi như ta tặng không cho ngươi. Vị tiểu công chúa Trương gia kia có một loại Mệnh Cách rất kỳ lạ, năng lực của nó giúp nàng dễ dàng nhận được thiện cảm từ bất kỳ sinh vật dị thứ nguyên nào, khiến chúng xem nàng như người một nhà. Ngươi thử nghĩ xem, đây là năng lực đáng sợ đến mức nào. Có Trương Ngọc Trí, Trương gia có thể dễ dàng nắm bắt tập tính và năng lực của các sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại, sau đó lợi dụng thông tin đó để đi săn giết chúng. Người như vậy, đặt ở bất kỳ gia tộc nào cũng sẽ trở thành tiểu công chúa được cưng chiều hết mực, không ai muốn nàng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn cả.

— Trương Ngọc Trí thật sự có Mệnh Cách này sao?

Chu Văn kinh ngạc hỏi lại.

— Ngươi không tin à? Chính tai ta nghe được, tuyệt đối không giả.

Lưu Vân thề thốt.

Thật ra Chu Văn đã sớm tin rồi, bởi vì hắn từng tận mắt chứng kiến Trương Ngọc Trí dùng thân thể nhỏ yếu của mình để ngăn cản Lục Dực Thủ Hộ Cự Long đang nổi cơn thịnh nộ, mà lúc đó Lục Dực Thủ Hộ Cự Long không hề dám làm tổn thương nàng.

Khi đó, hắn đã cảm thấy trên người Trương Ngọc Trí chắc chắn có điểm bất thường, nhưng không nghĩ sâu thêm.

Bây giờ nghĩ lại, Trương Ngọc Trí quả thực hẳn là có loại năng lực này, thậm chí còn đáng sợ hơn.

Có điều Chu Văn cảm thấy, Mệnh Cách của Trương Ngọc Trí có lẽ vẫn tồn tại vấn đề. Lúc trước khi Lục Dực Thủ Hộ Cự Long bị giết chết, sự bi thương của Trương Ngọc Trí không hề giả dối.

Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Văn khẽ động:

— Năng lực Mệnh Cách của Trương Ngọc Trí, lẽ nào là con dao hai lưỡi? Nếu nó có thể khiến sinh vật dị thứ nguyên coi nàng là người thân, vậy thì chính nàng cũng sẽ có cảm nhận tương tự. Giả thiết này có vẻ hợp lý hơn.

Nhưng Chu Văn lại nghĩ, hy vọng suy đoán của mình không phải sự thật, nếu không thì Trương Ngọc Trí cũng quá đáng thương.

Nếu suy đoán đó là thật, Trương Ngọc Trí đã xem những sinh vật dị thứ nguyên kia là người thân, là bạn bè, trong khi người nhà của nàng lại muốn lợi dụng nàng để giết chết chúng. Đây quả thực là một bi kịch đối với nàng.

Trong lúc suy tư, Chu Văn đã đi tới trước Khối Ma Phương, triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!