- Hoàng Tuyền Thành, Cực Lạc Sơn, Vô Tẫn Tinh Hải và Tử Nhân Cốc là bốn khu vực Dị Thứ Nguyên đáng sợ nhất tại đại sa mạc Taklamakan. Nếu nhân loại tiến vào, mười phần thì hết tám chín phần không thể sống sót trở ra.
Lưu Vân nói.
- Thế sao ông còn dẫn tôi đến Vô Tẫn Tinh Hải?
Chu Văn cau mày.
- Tôi đã từng đến Vô Tẫn Tinh Hải nên biết đường đi lối về, chỉ cần không vào quá sâu thì sẽ không gặp nguy hiểm. Nhưng Hoàng Tuyền Thành này, trước đây tôi chỉ nghe nói chứ chưa bao giờ thấy. Nghe người trong sa mạc bảo, Hoàng Tuyền Thành chỉ xuất hiện vào những thời điểm đặc biệt, rất nhiều người sống cả đời trong sa mạc cũng chưa chắc thấy được một lần. Ai ngờ duyên số run rủi thế nào lại để chúng ta gặp phải. Mà này, thứ trên người tôi, đừng nói là cậu vẫn chưa gỡ ra đấy nhé?
Lưu Vân hoài nghi nhìn Chu Văn.
- Ông coi tôi là thằng ngốc à? Tôi cũng không muốn chết đâu, hiểu chưa?
Chu Văn bĩu môi.
Lưu Vân nghĩ lại cũng thấy đúng, hai người họ cùng nhau vào sa mạc, nếu hắn gặp phải Hoàng Tuyền Thành mà không sống nổi thì Chu Văn cũng đừng hòng thoát.
- Rốt cuộc Hoàng Tuyền Thành là nơi quái quỷ gì vậy?
Chu Văn hỏi.
- Không biết, chỉ nghe đồn rằng những người từng thấy Hoàng Tuyền Thành đều không một ai sống sót trở về. Trước kia tôi còn không tin, nhưng Hoàng Tuyền Thành này đúng là quái dị thật, tôi đã đổi hướng đi, tuyệt đối không quay lại đường cũ, vậy mà vẫn thấy nó.
Vẻ mặt Lưu Vân cực kỳ khó coi.
- Nếu đã không thoát được thì chúng ta qua đó xem thử xem.
Chu Văn nói xong liền nhảy khỏi lưng Ô Quy, tay cầm chắc Thế Thân Phù, triệu hồi Lục Dực Thủ Hộ Cự Long, để nó hóa thành Long Dực sau lưng mình.
Đế Thính tự nhiên xuất hiện trên tai hắn, Bạo Quân Bỉ Mông cũng trực tiếp hiện hình, đi trước mở đường cho Chu Văn.
Lưu Vân cũng biết, một khi đã đụng phải nơi như Hoàng Tuyền Thành thì e là khó tránh khỏi, chi bằng cứ đến xem trước rồi tính sau.
Hắn triệu hồi cả Quất Miêu và Đăng Ma, cặp hộ thủ màu đen kia cũng đeo lên tay, ngoài ra còn gọi thêm mấy Thú sủng cấp Sử Thi khác.
Triệu hồi xong xuôi, hắn thấy Chu Văn vẫn còn tiếp tục gọi Thú sủng, không chỉ có Hoàng Kim Bá Kiếm mà còn có cả một thanh Hoàng Kim Chiến Thần Kích lơ lửng bên cạnh.
- Tiểu sư đệ, cậu làm cái quái gì mà giàu thế?
Lưu Vân nhìn một thân toàn Thú sủng cấp Thần Thoại của Chu Văn, bỗng cảm thấy bao năm lăn lộn của mình đúng là công cốc.
Trước kia hắn vẫn luôn thấy mình không tệ, trong đám bạn đồng lứa, kể cả những thiên tài của Lục Đại Gia Tộc cũng chưa chắc có nhiều Thú sủng cấp Thần Thoại như hắn. Nhưng so với Chu Văn, hắn lập tức cảm thấy mình như gã nhà giàu mới nổi gặp phải tỷ phú đô la vậy.
Chu Văn không thèm để ý đến hắn, lại triệu hồi thêm vài Kim Cương Lực Sĩ ra làm bia đỡ đạn. Vì nơi này ánh sáng quá gay gắt, Dơi Trắng không thích hợp để sử dụng, nên Chu Văn không gọi chúng ra.
Mấy Kim Cương Lực Sĩ đi trước dò đường, Chu Văn và Lưu Vân theo sát phía sau, tiến về phía Hoàng Tuyền Thành.
Cổng lớn của Hoàng Tuyền Thành đóng chặt, cánh cổng cũng được chạm khắc bằng vàng ngọc, hai bên trái phải đều có chân dung tiểu quỷ, trông vô cùng tà dị.
Đi tới trước cổng thành cũng không gặp chuyện gì bất trắc. Trong lúc Lưu Vân đang săm soi cánh cổng, Chu Văn đã lấy chiếc điện thoại bí ẩn ra, chụp lại hoa văn nhỏ bên cạnh ba chữ Hoàng Tuyền Thành.
Hoa văn đó lớn chừng bàn tay, trông không giống hoa văn của Hoàng Tuyền Thành mà là một vòng tròn, không biết có ý nghĩa gì.
Điện thoại *tách* một tiếng, màn hình lập tức hiện lên giao diện đang tải, khiến Chu Văn yên tâm hơn hẳn.
Chỉ cần có thể tải game, hắn có thể thăm dò Hoàng Tuyền Thành trong game trước, khi đó dù Hoàng Tuyền Thành có quỷ dị đến đâu cũng chẳng cần phải sợ.
Với sức chiến đấu của Chu Văn và dàn Thú sủng của hắn, trừ phi gặp phải sự tồn tại mạnh đến vô lý như Đế Đại Nhân, bằng không hắn vẫn có thể an toàn thông quan.
Phó bản còn chưa tải xong, đột nhiên có tiếng nói từ phía cổng Hoàng Tuyền Thành truyền đến:
- Chào mừng đến Hoàng Tuyền Thành.
Chu Văn nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy thứ đang nói chuyện lại chính là hai khuôn mặt quỷ trên cổng lớn.
Hai mặt quỷ lộ ra nụ cười quái dị, đang nhìn chằm chằm vào Lưu Vân và Chu Văn.
Lưu Vân và Chu Văn cảnh giác nhìn hai mặt quỷ trên cổng thành, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
- Trước khi vào thành, Hoàng Tuyền Thành có ba điều luật sắt, các ngươi phải nhớ kỹ.
Mặt quỷ bên trái nói.
- Điều thứ nhất, trong Hoàng Tuyền Thành, giết người, chết.
Mặt quỷ bên phải nói.
- Điều thứ hai, trong Hoàng Tuyền Thành, để hai chân rời khỏi mặt đất, chết.
Mặt quỷ bên trái nói tiếp.
- Điều thứ ba, sau khi vào thành, mỗi ngày phải giết một người, nếu không, tự sát.
Mặt quỷ bên phải nói thêm.
- Chào mừng hai vị vào thành.
Cuối cùng, hai mặt quỷ đồng thanh nói một câu, cổng chính Hoàng Tuyền Thành ầm ầm mở ra.
- Đây là cái luật lệ chó má gì thế này? Rõ ràng điều thứ nhất không cho giết người, mà điều thứ ba lại bắt mỗi ngày phải giết một người, đúng là vớ vẩn hết sức.
Lưu Vân chửi.
Nhưng hai mặt quỷ đã nhắm mắt lại, như đã ngủ thiếp đi, hoàn toàn không để ý đến Lưu Vân.
Ánh mắt Chu Văn nhìn vào trong Hoàng Tuyền Thành, nhưng ánh sáng bên trong quá chói mắt, căn bản không nhìn thấy gì.
Năng lực của Đế Thính cũng không nghe được bất kỳ âm thanh nào bên trong Hoàng Tuyền Thành, không biết đã bị sức mạnh nào đó ảnh hưởng.
- Đợi một lát rồi hẵng vào.
Chu Văn tính đợi game tải xong, vào game thăm dò trước rồi vào thành cũng không muộn.
Nhưng rất nhanh, Chu Văn phát hiện, chuyện vào thành hay không đã không còn do họ quyết định nữa.
Bên ngoài thành, lửa cháy hừng hực bốc lên, phảng phất như toàn bộ sa mạc đã biến thành luyện ngục. Một Kim Cương Lực Sĩ vừa chạm phải ngọn lửa, lập tức bị đốt thành tro bụi.
Một Thú sủng cấp Sử Thi của Lưu Vân cũng vậy, vừa chạm phải một tia lửa đã lập tức bốc cháy, trong nháy mắt hóa thành tro tàn.
Mắt thấy biển lửa đang lan đến với tốc độ cực nhanh, rõ ràng là đang ép họ phải vào thành. Bây giờ họ không còn lựa chọn nào khác, không muốn bị chôn thây trong biển lửa thì chỉ có thể tiến vào trong thành.
- Vào thành trước rồi tính!
Lưu Vân thấy lửa sắp cháy đến chân, ngay cả Đăng Ma là Thú sủng hệ Hỏa cũng không có cách nào, đành hét lên một tiếng rồi lao vào trong cổng thành.
Chu Văn cũng đi theo, cẩn thận từng li từng tí bước vào trong.
Ngay khoảnh khắc xuyên qua cổng thành, họ phát hiện tất cả Thú sủng đã triệu hồi đều tự động quay về cơ thể, biến thành hình xăm.
Bên trong thành không giống như họ tưởng tượng. Nơi này không phải địa ngục âm u, mà là một con đường bình thường, hai bên là những dãy phố với đủ loại kiến trúc kỳ lạ.
Điều kỳ quái là trên đường có rất nhiều sinh vật trông giống con người, tốp năm tốp ba đứng rải rác.
Nhìn lướt qua, trên đường có khoảng hai, ba mươi người, nhưng những người này vô cùng kỳ quái, ai nấy đều đứng bất động, hai chân như thể đã mọc rễ cắm sâu vào lòng đất.