Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 637: CHƯƠNG 634: NGUYÊN NHÂN TỬ VONG

- Khoan đã, nếu Hoàng Tuyền Thành thật sự cấm âm, tại sao chúng ta vẫn nghe được tiếng của nhau? Lẽ nào đây không phải là cấm âm hoàn toàn, mà âm thanh chỉ truyền đi trong một phạm vi nhất định?

Lưu Vân suy nghĩ một lát rồi nói.

- Hiện tại xem ra, khả năng cao là vậy. Nói cách khác, chúng ta bắt buộc phải đi qua đó mới có thể giao tiếp được với những người kia.

Chu Văn nhìn mấy người trên đường phố, nói.

- Chết dở, người gần nhất cũng cách chúng ta ít nhất 163 phiến đá. Coi như âm thanh có thể truyền trong phạm vi nhất định, chúng ta cũng phải đi hơn một trăm bước.

Lưu Vân liếc nhìn khoảng cách rồi nói.

- Cứ đi thử xem sao. Dù chúng ta có đứng yên ở đây, thiết luật thứ ba vẫn sẽ lấy mạng chúng ta thôi.

Chu Văn nói.

- Cái luật lệ chó má, nếu nó thật sự hiệu nghiệm thì chúng ta chẳng phải chết chắc rồi sao? Giết người thì chết, không giết người cũng phải chết. Ta thấy ba cái thiết luật này chắc chắn có vấn đề.

Lưu Vân nói.

- Kẻ giết người sẽ chết, một ngày không giết người thì phải tự sát, có cách nào để thỏa mãn cả hai điều kiện này cùng lúc không?

Chu Văn nhíu mày suy tư.

Lưu Vân nhìn Chu Văn rồi nói:

- Ta nghĩ ra một cách. Nếu bây giờ ta đẩy ngươi một phát, cho số của ngươi về không, vậy thì ngươi đúng là bị ta hại chết, nhưng không phải do ta tự tay giết. Liệu cách này có được tính là thỏa mãn cả hai điều kiện không nhỉ?

- Có khả năng.

Chu Văn khẽ gật đầu.

Lưu Vân lại lắc đầu:

- Nhưng cách đó cũng vô dụng thôi. Coi như ta giết được ngươi, cũng chỉ sống thêm một ngày, cái giá phải trả quá đắt.

- Bây giờ hiểu biết của chúng ta về Hoàng Tuyền Thành quá hạn hẹp. Theo ta, chúng ta vẫn nên đi qua hỏi mấy người kia xem sao, biết đâu lại thu được thông tin hữu dụng.

Chu Văn nói xong liền bước về phía trước.

- Khoan đi đã, chúng ta nghĩ thêm cách khác xem, biết đâu lại tìm ra được giải pháp nào đó. Ví dụ như ngươi đứng sau lưng ta, như vậy có thể chia đôi số bước tiêu hao cho mỗi người.

Lưu Vân nói.

- Ngươi cõng ta thì hai chân của ta chẳng phải sẽ rời khỏi mặt đất sao?

Chu Văn đáp.

- Ta chỉ ví dụ thôi mà, có lẽ còn cách khác.

Lưu Vân nói.

- Vậy ngươi cứ từ từ mà nghĩ, nghĩ ra rồi thì bảo ta.

Chu Văn vừa thăm dò vừa bước về phía trước.

Khi đứng trên một phiến đá, dù di chuyển thế nào thì con số cũng không thay đổi, nhưng chỉ cần bước sang phiến đá bên cạnh, con số sẽ lập tức biến đổi.

Nếu bước qua hai phiến đá cùng lúc, con số sẽ giảm đi hai đơn vị.

- Ngươi cũng đi rồi thì ta nói cho ai nghe nữa?

Lưu Vân cắn răng đi theo.

Hai người nhìn con số trên đầu không ngừng giảm xuống, trong lòng vô cùng căng thẳng, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra khi con số trở về không.

Chu Văn vừa đi vừa liếc nhìn điện thoại, phó bản Hoàng Tuyền Thành vẫn đang trong trạng thái tải xuống, vẫn chưa xong.

Bởi vì không biết khi nào phó bản trong game mới tải xong, nếu quá một ngày mà vẫn chưa tải xong, Chu Văn mà không làm gì thì chắc chắn sẽ chết.

Vì vậy, Chu Văn quyết định cố gắng tìm cách giải quyết vấn đề trước. Lỡ như hôm nay game không tải xong, hắn vẫn còn cơ hội sống sót.

Vừa mới đi được khoảng bảy tám phiến đá, ngay khoảnh khắc Chu Văn đặt chân lên phiến đá tiếp theo, hắn đột nhiên có cảm giác không lành, dường như có gì đó không đúng.

Chỉ thấy phía trên phiến đá không chỉ hiện ra con số, mà còn có thêm bốn chữ.

Nguyên nhân tử vong: Chết vì đao.

Chu Văn đứng im tại chỗ, cơ thể căng cứng, sẵn sàng bộc phát sức mạnh bất cứ lúc nào.

Lưu Vân cũng cảm thấy có gì đó không ổn, liền dừng lại cách Chu Văn bốn phiến đá, nhìn hắn hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Không đợi Chu Văn trả lời, một tiếng "bịch" vang lên, phía trước cách Chu Văn không xa xuất hiện một võ sĩ toàn thân mặc giáp đen, tay cầm một thanh đao.

Sau khi xuất hiện, gã không nói một lời, trực tiếp vung đao chém về phía Chu Văn. Đao khí đen kịt trong nháy mắt đã lao đến trước mặt Chu Văn, nhanh đến không tưởng.

- Keng!

Chu Văn rút Trúc Đao ra, đỡ lấy nhát đao của gã võ sĩ.

Sức mạnh của võ sĩ giáp đen yếu hơn Chu Văn không ít, bị chấn lảo đảo lùi lại, nhưng không bị thương. Có thể thấy, hắn là một sinh vật dị thứ nguyên cấp Sử Thi, chứ không phải con người.

Chu Văn không thể di chuyển, nhưng võ sĩ giáp đen lại không bị hạn chế như vậy. Thân hình gã di chuyển nhanh như chớp, liên tục chém tới từ bốn phương tám hướng, muốn hạ gục Chu Văn.

Chu Văn vung đao nghênh chiến, nhưng chỉ có thể đứng yên tại chỗ.

Từ trước đến nay, Chu Văn luôn lấy thân pháp làm sở trường, lúc này lại không thể di chuyển khiến hắn có chút không quen. Tuy nhiên, với cảnh giới, phản xạ và kỹ xảo của mình, hắn vẫn dễ dàng chặn được các đòn tấn công của võ sĩ giáp đen.

Khoảng cách giữa Lưu Vân và Chu Văn quá gần, nên cũng bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến. Thậm chí võ sĩ giáp đen còn tiện tay chém về phía gã, khiến Lưu Vân đành phải lùi lại hai bước để tránh bị vạ lây.

Chẳng qua lần này lùi lại, con số của gã cũng giảm theo, khiến gã không khỏi bực bội.

- Rõ ràng đã đi qua phiến đá này rồi, lùi lại vẫn bị trừ điểm, đúng là ghê tởm thật.

Lưu Vân thầm chửi trong lòng.

Tuy nhiên, khi thấy Chu Văn liên tục bị võ sĩ giáp đen tấn công, gã lại cười trên nỗi đau của người khác, nói đùa:

- Tiểu sư đệ, đao pháp của cậu không tệ đâu. Nếu mà di chuyển được thì mười tên võ sĩ giáp đen này cũng chẳng đủ cho cậu chém, tiếc thật.

- Dù không thể di chuyển, muốn giết hắn cũng không khó, nhưng ta không thể lường trước được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo sau khi giết hắn.

Chu Văn nói.

Lưu Vân nghe vậy liền gật đầu:

- Tên võ sĩ giáp đen này được coi là đỉnh cao trong cấp Sử Thi rồi, thân pháp và đao pháp đều rất lợi hại, sức mạnh hơi yếu một chút nhưng cũng thuộc hàng nhất lưu. Lần này xuất hiện cấp Sử Thi, nếu lần sau là cấp Thần Thoại, trong khi chúng ta không thể dùng Phối Sủng, lại không thể tùy ý di chuyển, vậy thì chết chắc.

- Ta không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy. Ta đang nghĩ, tên võ sĩ giáp đen này có được tính là "người" không? Nếu ta giết hắn, liệu có vi phạm điều luật thứ nhất không?

Chu Văn nói thêm.

Nghe xong, vẻ mặt Lưu Vân cũng trở nên nghiêm trọng:

- Nếu hắn cũng được tính là "người", vậy chúng ta không còn đường sống. Giết hắn thì chết, không giết thì bị hắn tấn công liên tục, đến khi kiệt sức cũng chết.

Trầm ngâm một lát, Lưu Vân lại nói:

- Ta thấy tám chín phần là hắn không được tính vào phạm trù "người" đâu, nếu không thì chúng ta chẳng còn đường nào mà sống.

- Ta lại thấy Hoàng Tuyền Thành này ngay từ đầu đã không cho người ta đường sống rồi.

Chu Văn lạnh lùng nói.

Suy nghĩ trong đầu Chu Văn thay đổi cực nhanh. Võ sĩ giáp đen này chắc chắn phải giết, nhưng không thể giết một cách tùy tiện, phải có sự chuẩn bị.

Võ sĩ giáp đen xuất hiện sau lưng Chu Văn như một bóng ma, áp sát hắn trong gang tấc. Chu Văn đột ngột xoay người, Trúc Đao chém ra như một ảo ảnh.

Không đợi trường đao của võ sĩ giáp đen hạ xuống, thanh đao của Chu Văn đã chém gã thành hai đoạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!