Chu Văn vừa vào game không lâu, còn chưa tới được ao sen thì màn hình đã hiện lên một thông báo: Kiến bay cánh bạc đang trong trạng thái đói bụng.
Thông báo vừa hiện lên đã biến mất, Chu Văn cũng không để tâm, tiếp tục tiến về phía trước. Thế nhưng chỉ mười phút sau, hệ thống lại tự động nhắc nhở lần nữa.
"Cái con này ăn Trứng phối sủng làm thức ăn, nhưng Trứng phối sủng đâu phải dễ kiếm như vậy chứ?"
Chu Văn thầm bực bội, chỉ có thể đành lờ đi.
Nếu Chu Văn là kẻ có tiền, hắn có thể mua Trứng phối sủng về nuôi kiến bay cánh bạc, nhưng Chu Văn lại không giàu có. Sinh hoạt phí mà Chu Lăng Phong cho hắn chỉ đủ chi tiêu bình thường, căn bản không có tiền dư để đi mua trứng.
"Tự lực cánh sinh thôi, vẫn là nên đi càn quét phó bản vài chuyến thì hơn."
Chu Văn điều khiển nhân vật tí hon, xông vào trong ao sen.
Cùng lúc này, đoạn video Chu Văn liên thủ với Lý Huyền tiêu diệt Huyết văn Phật Tâm liên đã gây bão trên khắp diễn đàn của trường.
Cũng không biết là ai đã quay lại, dùng góc nhìn của người xem để ghi lại toàn bộ quá trình.
Có điều, rõ ràng video này đã được cắt ghép biên tập, toàn bộ video chỉ kéo dài đến khoảnh khắc Chu Văn triệu hồi kiến bay cánh bạc, mang theo Lý Huyền bay vút lên trời.
"Vãi chưởng thật, không phải Lý Huyền chỉ là tên công tử bột của nhà họ Lý thôi sao? Sao lại có thể mạnh như vậy? Một Phàm thai mà có tới ba thú sủng cấp Truyền kỳ, còn chém được cả Huyết văn Phật Tâm liên mà bao nhiêu đàn anh đàn chị cũng phải bó tay?"
"Lý Huyền đẹp trai quá đi!"
"Tên tân sinh viên kia cũng không tệ, tuy thực lực có hơi yếu một chút nhưng cũng có tới hai con thú sủng. Có điều hai con thú sủng kia trông hơi lạ, hình như mình chưa thấy bao giờ, không biết là cấp Phàm thai hay Truyền kỳ nhỉ?"
Lý Huyền nổi như cồn, mà vì được hưởng ké ánh hào quang của Lý Huyền, Chu Văn cũng thu hút sự chú ý của không ít người.
Đoạn video này cũng xuất hiện trên máy tính của Kiều Tư Viễn. Hắn ngồi trước máy tính, hai tay đan vào nhau, chau mày xem đi xem lại nhiều lần.
"Có nhìn ra được gì không?" Kiều Tư Viễn nhìn Lệ Tư ở bên cạnh, hỏi.
"Lý Huyền rất mạnh, tên này rất thú vị, khác hẳn so với trước kia. Ba anh em nhà họ Lý, không có ai là dạng vừa đâu. Cũng may là lão đại nhà đó không may chết sớm, nếu không nói không chừng thật sự có thể lung lay địa vị của nhà họ An."
Lệ Tư cũng đã xem rất nhiều lần, nếu Kiều Tư Viễn không lên tiếng, chính cô cũng sắp không nhịn được nữa rồi.
Kiều Tư Viễn khẽ lắc đầu: "Ý tôi không phải chuyện này, cô có để ý đến Chu Văn không?"
"Đương nhiên là có. Mặc dù Lý Huyền rất mạnh, nhưng người chỉ huy lại là Chu Văn." Lệ Tư nói.
Kiều Tư Viễn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, hai mắt như lóe sáng: "Không, cũng không phải cái này. Cô nhìn kỹ một chút, Chu Văn đã thực hiện ba cú nhảy liên tiếp. Kiểu nhảy như vậy, nếu không có Nguyên Khí kỹ đặc thù hoặc dùng Nguyên Khí quyết hỗ trợ, ngay cả chúng ta cũng khó mà làm được."
Lệ Tư hơi sững sờ, vội vàng nhìn kỹ lại, trên mặt dần lộ vẻ kinh ngạc: "Đúng vậy, nếu không có Nguyên Khí kỹ và Nguyên Khí quyết hỗ trợ, cơ thể con người khó mà nhảy liên tiếp như thế. Hắn rõ ràng không dùng Nguyên Khí kỹ, vậy có nghĩa là Nguyên Khí quyết của hắn phải vô cùng bất phàm…"
"Không phải trong tài liệu nói hắn luyện 'Khổ Thiền' sao? Hơn nữa còn luyện rất nhiều năm rồi." Kiều Tư Viễn nói.
"'Khổ Thiền' là Nguyên Khí quyết chuyên về thể chất và sức mạnh, không thể có sức bật kinh người như vậy được. Xem ra Chu Văn còn ẩn giấu rất sâu, thứ hắn luyện không phải là 'Khổ Thiền'." Lệ Tư nói.
Ai ngờ, Kiều Tư Viễn lại rất quả quyết: "Không, tôi chắc chắn Chu Văn luyện 'Khổ Thiền', ít nhất là lần trước chúng ta gặp ở phủ Quy Đức, hắn vẫn đang luyện 'Khổ Thiền'."
"Tại sao?" Lệ Tư có chút không hiểu.
"Chẳng lẽ trong tình huống đó, đột nhiên gặp một thiếu niên mà cô không quan sát cậu ta sao? Khi đó tôi nhận thấy da cậu ta hơi ngả vàng, đáy mắt cũng có màu vàng sậm, đó chính là đặc điểm của 'Khổ Thiền'. Vào thời điểm đó, cậu ta hẳn đã luyện 'Khổ Thiền' được mấy năm rồi, nhưng hiện giờ, trên người cậu ta lại không còn những đặc điểm đó nữa." Kiều Tư Viễn nói.
"Từ lần trước gặp ở phủ Quy Đức đến nay cũng không bao lâu, trong thời gian ngắn như vậy, dù hắn có đổi sang Nguyên Khí quyết khác cũng không thể thay thế hoàn toàn 'Khổ Thiền' đã luyện bao năm nhanh như thế được chứ? Ít nhất muốn những đặc điểm trên cơ thể hoàn toàn biến mất cũng không phải là chuyện có thể xong trong một sớm một chiều."
"Đây chính là vấn đề. Chu Văn gặp Tỉnh Đạo Tiên, sau đó không bao lâu, 'Khổ Thiền' của cậu ta lại bị một môn Nguyên Khí quyết khác thay thế. Mà không lâu sau đó, nhà họ An cũng đổi tên trong danh sách thành Chu Văn. Trong chuyện này, liệu có mối liên hệ nào không?" Kiều Tư Viễn nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi nói.
Thân thể Lệ Tư run lên: "Ý của cục trưởng là, nhà họ An có quan hệ với đại ma đầu Tỉnh Đạo Tiên?"
"Không, tôi không nói vậy. Có điều Chu Văn không bình thường, có lẽ giữa cậu ta và Tỉnh Đạo Tiên đã xảy ra chuyện gì đó cũng không chừng. Trong thời gian ngắn lại có thể thay đổi Nguyên Khí quyết mà bản thân đã khổ tu mấy năm, người có thể làm được chuyện như vậy không nhiều, số người trong Liên bang có thể đếm trên đầu ngón tay, mà Tỉnh Đạo Tiên, lại vừa hay là một trong số đó." Kiều Tư Viễn nói.
"Nếu vậy, chẳng phải Chu Văn là đồng đảng của Tỉnh Đạo Tiên sao? Chúng ta phải mau chóng bắt hắn về thẩm vấn." Ánh mắt Lệ Tư sáng lên.
"Đúng là cần phải như vậy, nhưng đây là Lạc Dương, không phải kinh thành của bộ chúng ta." Kiều Tư Viễn thở dài.
"Chúng ta có thể xin lệnh bắt giữ, Học viện Tịch Dương cũng không dám cản trở chúng ta bắt người đâu." Lệ Tư nói.
"Học viện Tịch Dương không dám, nhưng có người dám." Kiều Tư Viễn lạnh nhạt nói.
"An Thiên Tá? Không đến mức đó chứ? Hắn dám công khai chống lại pháp luật Liên bang sao?" Lệ Tư cau mày nói.
"Hắn dám." Kiều Tư Viễn khẳng định.
Trầm ngâm một lát, Kiều Tư Viễn lại nói thêm: "Có điều ta thấy thái độ của An Tĩnh và An Thiên Tá rất không hài lòng với việc Chu Văn lấy mất suất của An Tĩnh. Nếu không thì đường đường là An Đốc Quân, ông ta cũng sẽ không cố tình phê bình một học sinh cấp ba khi tuần tra phủ Quy Đức, An Tĩnh cũng sẽ không đặc biệt chuyển trường đến để đánh cậu ta một trận."
"Ý của cục trưởng là?" Lệ Tư hỏi dò.
"Lập tức xin lệnh bắt giữ, trước tiên cứ bắt Chu Văn về đã. Động tác phải thật nhanh, cho dù nhà họ An nhận được tin muốn cứu người, chúng ta cũng phải hỏi ra được tất cả những gì cần hỏi. Hơn nữa, chưa chắc An Thiên Tá đã muốn cứu cậu ta." Kiều Tư Viễn lạnh nhạt nói.
"Vâng, thưa cục trưởng, tôi sẽ nhanh chóng xin lệnh bắt. Chờ khi bắt được hắn về, tôi sẽ tự mình thẩm vấn."
Trong mắt Lệ Tư ánh lên vẻ háo hức.