- Nếu cứ tiếp tục chịu đựng hình phạt thế này, e là chúng ta sẽ chết trước khi chịu hết tất cả.
Chu Văn nhìn về phía Sở Hà, hỏi:
- Sở giáo sư, ngoài việc chịu hình phạt, còn cách nào khác để kiếm được số bước không? Trước khi đến đây, chúng tôi đã gặp vài sinh vật dị thứ nguyên. Sau khi giết chúng, liệu có rơi ra vật phẩm nào đổi được số bước không?
Sở Hà quả quyết lắc đầu:
- Không có cách nào khác, chỉ có chịu hình phạt trong Hình phòng mới có khả năng nhận được số bước.
Chu Văn quay đầu nhìn con đường dài, chỉ thấy ngoài bọn họ ra, mấy người còn lại đều đã tiến vào Hình phòng chịu phạt.
Đáng tiếc là khoảng cách quá xa, cách hơn mười phiến đá nên không nghe thấy âm thanh gì, nếu không chắc chắn sẽ nghe được những tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp nơi.
- Tiểu sư đệ, cậu có muốn thử hình phạt Thiên đao vạn quả không? Biết đâu sức chịu đựng của cậu trâu hơn tôi, kiếm được thêm vài bước thì sao?
Lưu Vân vừa khích tướng vừa dò xét, hắn muốn xem Chu Văn có thể trụ được bao lâu dưới cực hình Thiên đao vạn quả.
Mặc dù có thể trực tiếp tiến vào Hình phòng mà không cần đi bộ qua, nhưng điều này chỉ có tác dụng trong phạm vi mười phiến đá. Nếu vượt qua khoảng cách này, họ không thể trực tiếp vào trong được.
Hiện tại, khoảng cách của bọn họ đến hai gian Hình phòng trái phải là vừa đủ. Gian bên trái chính là nơi Lưu Vân vừa chịu hình phạt Thiên đao vạn quả.
Còn gian bên phải tên là Roi Hình, trên đó có ghi: một roi một bước.
Không gian bên trong Hình phòng này không khác mấy so với phòng Thiên đao vạn quả, đều có còng sắt treo ngược trên xà nhà, chỉ khác là một bên dùng dao lóc thịt, một bên dùng roi da quất.
Lưu Vân cũng nhìn sang gian phòng đó, thấy một cây roi mây, bèn nói:
- Để tôi thử Roi Hình xem sao, da thịt tôi cứng rắn, chắc sẽ kiếm được nhiều bước hơn cái kia.
Nói rồi, Lưu Vân nhìn về phía Hình phòng và hô lớn:
- Ta muốn chịu Roi Hình!
Giống như lần trước, thân hình Lưu Vân biến mất, lúc xuất hiện lại thì đã bị treo ngược trong Hình phòng. Sau đó, một bóng trắng tựa U Linh lại hiện ra, tay cầm một cây roi mây.
Cây roi mây được bóng trắng kia vung lên, thân roi vốn trơn nhẵn bỗng mọc ra từng sợi gai nhọn, trông chẳng khác nào một bụi gai di động.
*Chát!*
Một tiếng roi giòn giã vang lên, trên người Lưu Vân lập tức hằn lên một vết roi đỏ thẫm.
Vài roi quất xuống, cả người Lưu Vân đã máu thịt be bét, trông còn đáng sợ hơn cả hình phạt Thiên đao vạn quả.
Lần này Lưu Vân chỉ chịu được hơn mười roi đã phải lựa chọn từ bỏ. Lúc được thả ra, trông hắn đã có chút bơ phờ, uể oải.
- Mẹ kiếp, thế này thì sống thế nào được? Loài người sao mà chịu nổi loại hình phạt này cơ chứ? Chịu hình cũng chết, không chịu cũng chết, thế thì chịu cái hình phạt quái quỷ này làm gì nữa!
Lưu Vân chửi ầm lên.
- Để tôi thử xem sao.
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi hô về phía Roi Hình phòng:
- Ta muốn chịu Roi Hình!
Vừa dứt lời, Chu Văn chỉ cảm thấy hoa mắt, cơ thể như bị một lực lượng nào đó dịch chuyển đi. Đến khi kịp định thần lại, hắn đã bị treo trong Hình phòng.
U Linh xuất hiện trước mặt hắn, tay đã cầm sẵn cây roi mây.
- Tiểu sư đệ, đau thì cứ la lên nhé, đừng có cố chịu! Càng nhịn càng đau đấy, cứ la to lên cho đỡ, la càng to càng tốt.
Lưu Vân nói với vẻ hả hê.
Thật ra hắn chỉ đang cố tìm niềm vui trong nỗi đau, tìm cách giải tỏa áp lực tinh thần chứ không hẳn là muốn cười trên nỗi đau của người khác.
- Được thôi.
Chu Văn đáp lời, nhưng trong lòng đã chuyển Nguyên Khí quyết sang Đạo Thể, đồng thời kích hoạt Mệnh hồn Chư Thần Hồi Tỵ.
Nhưng Mệnh hồn Chư Thần Hồi Tỵ lại chẳng có chút ảnh hưởng nào đến U Linh kia, chứng tỏ hình phạt trong đây không thuộc phạm vi của sức mạnh cấm kỵ.
Thấy Mệnh hồn Chư Thần Hồi Tỵ vô dụng, Chu Văn vội vàng đổi Nguyên Khí quyết sang Tiểu Bàn Nhược kinh, đồng thời triển khai Mệnh hồn Ngục Vương. Dưới tác dụng của Ngục Vương, khả năng kiểm soát bản thân của Chu Văn được tăng cường đáng kể, thậm chí còn có thể loại bỏ cảm giác đau đớn.
Ngoại trừ việc cơ thể bị thương tổn ra, Chu Văn sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa, cứ như thể dây thần kinh cảm giác đau của hắn đã bị cắt đứt.
Chu Văn cũng không có ý định chịu đòn một cách mù quáng, hắn muốn thử xem rốt cuộc hình phạt này thuộc loại sức mạnh gì.
Nhưng ngay khi Chu Văn vừa kích hoạt Ngục Vương, U Linh đang chuẩn bị vung roi bỗng đột ngột thu tay lại, không dám quất xuống.
- Tiểu sư đệ, có chuyện gì vậy? Không lẽ cậu sợ đến mức chưa bị quất roi nào đã bỏ cuộc rồi sao?
Lưu Vân thấy cảnh này, còn tưởng Chu Văn đã từ bỏ.
Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến Lưu Vân há hốc mồm.
Chỉ thấy U Linh cầm roi mây "bịch" một tiếng, quỳ rạp xuống trước mặt Chu Văn, dập đầu lia lịa xuống đất, nằm rạp ở đó mà run lẩy bẩy.
*Rắc!*
Xiềng xích trên tay Chu Văn tự động mở ra, khiến cơ thể hắn rơi xuống.
Tuy nhiên, Chu Văn chưa hề từ bỏ việc chịu hình phạt, nên hắn vẫn ở lại trong Hình phòng chứ không bị đưa trở lại con đường.
Hai chân hắn đáp xuống đất. Sàn nhà trong này không hiện ra con số nào, nên việc đi lại trong Hình phòng không làm mất số bước của hắn.
- Tiểu sư đệ... tình hình gì đây?
Lưu Vân trợn mắt há mồm nhìn Chu Văn, rồi lại liếc sang U Linh đang run rẩy trước mặt hắn.
Chính Chu Văn cũng không ngờ Mệnh hồn Ngục Vương lại có hiệu quả đến vậy.
Nhìn U Linh đang nằm rạp trên mặt đất, Chu Văn trầm ngâm một lát rồi ra lệnh:
- Đứng lên.
U Linh màu trắng kia cực kỳ nghe lời, ngoan ngoãn đứng dậy, nhưng cơ thể vẫn run bần bật, trông có vẻ sợ hãi tột độ.
- Không cần sợ, lại đây quất ta một roi.
Chu Văn nhẹ nhàng nói với U Linh.
Cơ thể U Linh kia lại run lên, rồi lập tức nằm rạp xuống đất, dập đầu lia lịa về phía Chu Văn.
- Đứng lên cho ta! Ta bảo ngươi quất thì cứ quất, đây là mệnh lệnh.
Chu Văn lạnh giọng ra lệnh cho U Linh.
U Linh run rẩy đứng dậy, tay cầm roi nhưng vẫn không dám quất Chu Văn.
- Ta bảo ngươi quất, nhưng quất nhẹ thôi, chỉ cần chạm nhẹ là được.
Chu Văn chỉ thị cho U Linh.
U Linh cầm roi, vẫn không dám động thủ. Chu Văn lườm nó một cái, nó mới rốt cuộc vung roi lên, quất về phía cơ thể Chu Văn.
Ngọn roi rít lên trong không trung, nhưng vừa chạm vào quần áo Chu Văn đã lập tức thu về. Chu Văn chỉ cảm thấy da mình bị quần áo sượt qua một cái, hoàn toàn không đau chút nào.
U Linh kia lại sợ hãi, nằm rạp xuống đất dập đầu lần nữa.
- Ngươi làm tốt lắm, đúng, cứ như vậy, quất thêm cho ta vài roi nữa.
Chu Văn khích lệ.
Lúc này, U Linh mới run rẩy đứng dậy, tiếp tục quất roi vào người Chu Văn, cũng giống như lần trước, vừa chạm vào quần áo đã thu về.
Chu Văn tìm một chỗ ngồi xuống, lôi chiếc điện thoại bí ẩn ra, vừa lướt xem vừa để U Linh "hành hình".
- Bên này... bên này nữa... vai ta hơi mỏi... đấm đấm vào đây cho ta... mạnh hơn chút nữa...
Chu Văn thỉnh thoảng lại chỉ đạo U Linh nên đánh vào đâu.
- Thế này cũng được à?
Lưu Vân và Sở Hà đứng ngoài nhìn mà trợn mắt há mồm, cả người đều ngây ra.
Không khí kinh dị ban đầu đã bay sạch không còn một mảnh, chỉ thấy U Linh kia cầm roi mây, ngoan ngoãn phục vụ Chu Văn như một nhân viên mát xa chuyên nghiệp.