- Không... Ta không phải người chết... Ta còn sống...
Sở Hà hoảng sợ kêu lên, tay vẫn không ngừng sờ soạng khắp người, dường như muốn xác nhận xem mình đã chết thật hay chưa.
Lưu Vân lại tỏ ra bạo dạn lạ thường, đưa tay véo nhẹ lên mặt Sở Hà, không tin nổi nói:
- Rõ ràng là người sống sờ sờ, sao lại là người chết được?
Chu Văn cũng không thấy Sở Hà có điểm nào giống người chết. Thân thể ông hoàn toàn bình thường, tim đập ổn định, nhiệt độ cơ thể không có gì lạ, ngoại trừ tư duy có hơi chậm chạp một chút thì chẳng có điểm nào giống người đã khuất.
Nhưng nếu Sở Hà không chết, thật khó mà giải thích tại sao ông ấy đã vào Hoàng Tuyền Thành từ rất lâu rồi mà vẫn nói hôm nay mình mới đến.
- Nếu các ngươi không sợ hắn hồn phi phách tán, vĩnh viễn biến mất giữa đất trời này, thì cứ dẫn hắn ra khỏi Hoàng Tuyền Thành đi.
Hoàng Tuyền Thành Chủ nói xong, lại chủ động nhường đường.
- Chúng ta có thể đi ư?
Lưu Vân ngờ vực nhìn Hoàng Tuyền Thành Chủ.
Hắn lăn lộn ngoài xã hội mấy năm, tự nhiên hiểu đạo lý lời người nói không thể tin, huống chi đây là lời của một Dị Thứ Nguyên Sinh Vật, lại còn là chủ nhân của Hoàng Tuyền Thành, tin hắn chẳng khác nào tin vào ma quỷ.
- Chỉ cần hắn không sợ hồn phi phách tán, cứ việc rời khỏi Hoàng Tuyền Thành.
Hoàng Tuyền Thành Chủ lạnh nhạt nói.
- Sở giáo sư, ông thấy thế nào, có muốn cùng chúng tôi ra ngoài không?
Lưu Vân nhìn về phía Sở Hà hỏi.
- Tôi muốn ra ngoài, tôi không phải người chết.
Sở Hà vội vàng nói.
Ánh mắt Chu Văn lại nhìn Hoàng Tuyền Thành Chủ:
- Cùng tiến vào Hoàng Tuyền Thành, tại sao chúng tôi không phải người chết, mà Sở Hà lại bị coi là người chết?
Hoàng Tuyền Thành Chủ dường như rất kiên nhẫn, liếc nhìn Chu Văn rồi đáp:
- Lúc các ngươi vào thành, Hoàng Tuyền Quỷ Môn Quan chẳng phải đã nói rất rõ ràng rồi sao, tam đại thiết luật của Hoàng Tuyền Thành không thể vi phạm. Nếu ngày đó hắn vào thành mà không thể sống sót đi ra, dĩ nhiên hắn đã chết.
- Tôi không chết... Tôi không chết... Đừng tin hắn... Dẫn tôi đi...
Hai mắt Sở Hà đỏ ngầu, trạng thái tinh thần cực kỳ bất ổn.
Điều này cũng bình thường, bất kỳ ai nghe tin này, lại còn có vẻ hợp lý đến vậy, trong khi người bên cạnh gần như đã tin, thì cũng sẽ hoảng loạn như Sở Hà.
- Sở giáo sư, ông đừng vội, tôi tin ông, ông hãy cùng chúng tôi rời khỏi thành.
Lưu Vân vỗ vai Sở Hà nói.
Mặc dù trong lòng Chu Văn còn nhiều nghi ngờ, nhưng không có cách nào xác định được Sở Hà có thật sự là người chết hay không, bèn nói với ông:
- Sở Hà giáo sư, muốn rời khỏi Hoàng Tuyền Thành hay không, quyết định là ở ông.
- Tôi đi với các cậu, tôi thật sự không phải người chết.
Sở Hà luôn miệng khẳng định.
- Tốt, vậy chúng ta đi.
Chu Văn nhìn chằm chằm Hoàng Tuyền Thành Chủ, bước chân hướng về phía lối ra của Hoàng Tuyền Thành.
Sở Hà và Lưu Vân đều đi bên cạnh Chu Văn, cùng nhau tiến về phía cửa ra, đồng thời cẩn thận đề phòng Hoàng Tuyền Thành Chủ, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Nhưng Hoàng Tuyền Thành Chủ chỉ đứng một bên nhìn, hoàn toàn không có ý định ngăn cản bọn họ.
Bên ngoài sa mạc lúc này là mặt trời chói chang, ánh nắng rực rỡ bao trùm khắp nơi, nhưng bên trong Thần Tọa lại có vẻ âm u.
Lưu Vân đi tiên phong, bước chân đầu tiên ra ngoài, đứng dưới ánh mặt trời.
Chu Văn đi sau cùng, luôn đề phòng Hoàng Tuyền Thành Chủ, nhưng ông ta vẫn không hề động thủ, chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ.
Sở Hà đứng trong bóng tối, mặc dù ông cảm thấy mình không phải người chết, nhưng lời của Hoàng Tuyền Thành Chủ lại chắc như đinh đóng cột, thêm vào đó Chu Văn và Lưu Vân còn nói ông đã vào Hoàng Tuyền Thành từ rất lâu, điều này khiến ông có chút sợ hãi.
- Mình chắc chắn không phải người chết... Mình chắc chắn không phải người chết...
Sở Hà cắn răng, từ từ đưa bàn tay ra, để nó vươn ra ngoài ánh nắng.
Thời điểm đầu ngón tay của ông tiếp xúc với ánh nắng, lại đột nhiên bùng lên ánh sáng màu lam, phần ngón tay vươn ra ngoài cứ thế phân giải trong luồng sáng đó.
- A... Sao có thể như vậy...
Sở Hà hét lên thảm thiết rồi rụt tay về, gương mặt tràn ngập vẻ không thể tin nổi và tuyệt vọng.
Sắc mặt Chu Văn biến đổi, hắn cũng đưa tay ra ngoài, nhưng khi bàn tay tiến vào ánh nắng lại không xảy ra bất cứ vấn đề gì, chỉ cảm thấy nhiệt độ bên ngoài rất cao, nhưng vẫn trong phạm vi chịu đựng được.
- Sở giáo sư, ông thử đưa tay ra lần nữa xem.
Chu Văn đứng trong bóng tối sau Thần Tọa, vẫn giữ nguyên tư thế để tay dưới ánh mặt trời, nói với Sở Hà.
Sở Hà vội vàng đưa tay ra ngoài lần nữa, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào ánh nắng lại lập tức bị phân giải.
- Không thể nào... Tôi không thể nào là người chết... Không thể nào... Tôi còn muốn trở về gặp người nhà... Vợ và con gái tôi đều đang đợi tôi…
Sở Hà khuỵu xuống đất, giọng nói bi thương, nước mắt già nua tuôn rơi.
Trong lúc nhất thời Chu Văn không biết phải nói gì, không đành lòng nhìn bộ dạng của Sở Hà lúc này, bèn quay sang hỏi Hoàng Tuyền Thành Chủ:
- Nếu như ông ấy không đi, sau này sẽ thế nào?
Hoàng Tuyền Thành Chủ bình tĩnh nói:
- Ngày qua ngày chịu đựng hình phạt, ngày qua ngày chết đi. Sau này mỗi một ngày, đều là ngày đầu tiên của hắn, đồng thời cũng là ngày cuối cùng, cho đến khi hồn phách của hắn trở nên tuyệt đối tinh khiết mới thôi.
Chu Văn nghĩ đến những người khác trên con đường dài, tình trạng của họ còn nghiêm trọng hơn Sở Hà rất nhiều, xem ra lời của Hoàng Tuyền Thành Chủ không sai.
- Sau đó thì sao?
Chu Văn lại hỏi.
- Ai biết được? Nếu ngươi có hứng thú thì có thể ở lại thử một lần.
Hoàng Tuyền Thành Chủ nói với vẻ cười như không cười.
Chu Văn nhìn về phía Sở Hà, không biết nên nói gì cho phải.
- Chu Văn, cậu có thể giúp tôi một chuyện được không?
Sở Hà lau nước mắt, nhìn về phía Chu Văn nói.
- Ông cứ nói, chỉ cần trong khả năng của tôi, tôi nhất định sẽ giúp.
Chu Văn nói.
- Giúp tôi về thăm nhà một chút, nếu có thể, hãy giúp tôi chăm sóc vợ con tôi những lúc các nàng gặp khó khăn. Trên người tôi hiện tại không có gì để báo đáp cậu, tôi chỉ có một chút nghiên cứu về văn minh Ni Nhã, đây cũng là tài sản duy nhất trên người tôi, nếu cậu không chê thì hãy cầm lấy, coi như là thù lao đi.
Sở Hà đưa cho Chu Văn một tập tài liệu, trong đó có rất nhiều ghi chép do chính tay ông viết.
- Ông yên tâm, tôi sẽ chăm sóc họ.
Chu Văn nhận lấy tài liệu, nghiêm túc gật đầu hứa hẹn.
Coi như Sở Hà không nói, Chu Văn cũng sẽ đến nhà ông một chuyến, hắn còn phải điều tra rõ ràng vấn đề thật giả của Sở Hà.
- Đừng nói cho họ biết tôi vẫn còn ở nơi này. Các nàng đã đau lòng một lần rồi, tôi không muốn họ phải đau lòng thêm lần nữa.
Sở Hà dặn dò Chu Văn.
- Tôi biết phải làm thế nào.
Chu Văn gật đầu.
- Đi đi, đừng quay đầu lại.
Sở Hà nói với vẻ chán nản thoái chí.
Chu Văn cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể quay người bước ra khỏi Thần Tọa.
- Lần sau có cơ hội lại đến. Nếu ngươi có thể chịu đựng hết tất cả hình phạt trong Hoàng Tuyền Thành chỉ trong một lần, ngươi sẽ được thấy một Hoàng Tuyền Thành chân chính.
Ngay khoảnh khắc Chu Văn bước ra khỏi Thần Tọa của Hoàng Tuyền Thành, hắn đột nhiên nghe được tiếng của Hoàng Tuyền Thành Chủ.
Nhưng hắn đã ra ngoài, lúc quay đầu nhìn lại, sau lưng chỉ còn là sa mạc cát vàng mênh mông vô tận, hoàn toàn không thấy bóng dáng của Hoàng Tuyền Thành và Thần Tọa đâu nữa, cứ như thể tất cả những gì vừa diễn ra chỉ là một giấc mộng.