- Bỉ Mông của ta… Bỉ Mông của ta… Đó là Bỉ Mông của ta…
Trong lòng Trương Tiêu dâng lên oán niệm vô hạn, đó vốn phải là Phối sủng của hắn.
Toàn bộ Liên bang đang suy đoán, rốt cuộc chủ nhân của Bạo Quân Bỉ Mông là ai. Đại đa số mọi người đều cho rằng, Bạo Quân Bỉ Mông rất có thể là Phối sủng của gia tộc Tạp Bội hoặc gia tộc Thần Chi.
Người ở Tây khu cũng vì vậy mà tự hào, đến thời khắc quan trọng, vẫn phải trông cậy vào Phối sủng của Tây khu bọn họ.
Thấy Bạo Quân Bỉ Mông chiến thắng, thay thế vị trí thứ tư của Bát Kỳ Đại Xà, cậu bé kia nhảy dựng lên reo hò, lôi kéo bàn tay của mẹ mình kêu lên:
- Mẹ ơi, nó thắng rồi, nó thắng thật rồi!
- Đúng vậy, nó thắng rồi con.
Người mẹ mỉm cười gật đầu.
- Mẹ ơi, con cũng muốn có một con Bạo Quân Bỉ Mông.
Vẻ mặt cậu bé khát vọng nhìn mẹ.
Người mẹ vuốt đầu con trai:
- Phối sủng mạnh mẽ như Bạo Quân Bỉ Mông đều là độc nhất vô nhị. Chờ con lớn lên, nhất định sẽ có một Phối sủng mạnh mẽ như nó.
- Nhất định ạ, con chờ không nổi muốn lớn lên. Có điều trước đó, mẹ có thể mua cho con một con rối hình Bạo Quân Bỉ Mông được không ạ?
Cậu bé một mặt mong đợi nhìn mẹ.
Người mẹ nở nụ cười:
- Dĩ nhiên rồi, nếu không mua được, chúng ta sẽ tự tay làm, con cũng có thể tự thiết kế nữa đấy.
- Thật sao ạ? Quá tốt rồi, con nhất định phải thiết kế con rối Bạo Quân Bỉ Mông hoàn mỹ nhất.
Đôi mắt cậu bé sáng lên, tràn đầy vẻ hưng phấn.
Mà các tạp chí lớn trên toàn cầu đều dùng đủ loại lời hay ý đẹp để miêu tả thắng lợi này của Bạo Quân Bỉ Mông.
Nào là đệ nhất Phối sủng thiên hạ, Phối sủng chiến đấu bạo lực cực hạn, Phối sủng mạnh nhất... đủ mọi loại danh hiệu đều được gán cho Bạo Quân Bỉ Mông.
Mặc dù tất cả mọi người biết Thái Cổ Kiếm Tiên vẫn là Phối sủng mạnh nhất ở thời điểm hiện tại, nhưng Bạo Quân Bỉ Mông đã thắng một trận đấu đặc thù, khiến tuyệt đại đa số người dân Liên bang đều công nhận Bạo Quân Bỉ Mông. Sự công nhận này có quan hệ nhất định với thực lực, nhưng không phải là tuyệt đối.
Cho nên dù có ba Phối sủng xếp hạng trước là Thái Cổ Kiếm Tiên và Minh Giới Tử Thần, cũng không ảnh hưởng đến việc công chúng gọi Bạo Quân Bỉ Mông là đệ nhất Chiến sủng của Liên bang.
Sáu đại gia tộc anh hùng đều tăng cường điều tra, hy vọng có thể tìm ra tung tích chủ nhân của Bạo Quân Bỉ Mông.
Một trận chiến này đã khiến họ nhận ra sự đáng sợ của Bạo Quân Bỉ Mông, đó là một sự tồn tại kinh khủng có thể tranh đoạt vị trí đệ nhất.
- Bạo Quân Bỉ Mông của Văn thiếu gia thật đáng sợ, xem ra có tư cách tranh đoạt ngôi vị đệ nhất.
An Sinh vừa cười vừa nói.
An Thiên Tá ngồi bên cạnh xem văn kiện, dường như không nghe thấy An Sinh nói gì.
Chu Văn tự nhiên không biết nhiều chuyện như vậy, hắn thu hồi Bạo Quân Bỉ Mông, rồi theo sự chỉ dẫn của Lưu Vân tiến vào đại sa mạc.
Vừa rời khỏi thành Mạo Nhi không lâu, chiếc điện thoại thần bí rung lên một cái. Chu Văn lấy di động ra xem, phát hiện phó bản Hoàng Tuyền Thành đã tải xong, trên màn hình còn xuất hiện cả biểu tượng của nó.
Lưu Vân ngồi đằng trước điều khiển Ô Quy, Chu Văn ngồi đằng sau không có việc gì làm, liền mở phó bản ra xem thử, Hoàng Tuyền Thành trong game khác gì so với ngoài đời thực.
Nhân vật game xuất hiện trước đại môn Hoàng Tuyền Thành, khuôn mặt quỷ trên Quỷ Môn Quan của Hoàng Tuyền Thành giống hệt như ngoài đời thực, sau đó cánh cửa tự động mở ra.
Hắn điều khiển nhân vật game tiến vào Hoàng Tuyền Thành, dẫm lên phiến đá, chỉ thấy dưới chân xuất hiện con số 366, hoàn toàn giống với con số trong thực tế.
Điểm khác biệt duy nhất chính là, trên con đường dài chỉ có một mình nhân vật game, không có một bóng người nào khác.
Chu Văn thử mở Chư Thần Hồi Tỵ, giống như trong thực tế, lập tức có hàng loạt sức mạnh cấm kỵ bị hút vào cơ thể Ngọc Anh, Chu Văn liền nhân cơ hội này để giúp nó tiến hóa.
Dù sao trong game cũng không phải lo lắng vấn đề tử vong, Chu Văn thử một lần, đi hết tất cả số bước xem có chết thật không.
Kết quả không nằm ngoài dự đoán của Chu Văn, số bước về 0, Chư Thần Hồi Tỵ chỉ giúp nhân vật game sống thêm được vài giây, sau đó nhân vật game nổ tan xác. Sức mạnh này hoàn toàn vô lý, không cách nào phòng ngự.
Lần nữa tiến vào Hoàng Tuyền Thành, nhân vật game lại xuất hiện tại điểm khởi đầu. Phòng tra tấn vẫn chưa mở, Chu Văn điều khiển nhân vật game đi farm vài sinh vật dị thứ nguyên bên trong.
Mặc dù sinh vật dị thứ nguyên ở đây chỉ có cấp Sử Thi, nhưng kỹ năng của chúng khá thú vị, Chu Văn dự định farm Trứng phối sủng, sau này có thể dùng để dung hợp.
Lại có thể farm được kết tinh Nguyên Khí Kỹ, nếu có rớt ra vài viên thì hấp thu cũng không tệ.
Hiện tại thân pháp của Chu Văn đã được coi là đỉnh cấp trong giới nhân loại, nhưng các phương diện khác vẫn hơi yếu một chút, ngoại trừ kỹ năng Ma Tinh Luân, hắn không có kỹ năng nào có thể tung ra từ xa.
- Chủ nhân Hoàng Tuyền Thành nói, nếu thử trải qua tất cả hình phạt, có thể thấy được Hoàng Tuyền Thành chân chính, rốt cuộc đây là ý gì?
Chu Văn đang suy đoán ý nghĩa của những lời này.
Trong trò chơi, mặc dù đám U Linh kia cũng sợ Mệnh Hồn Ngục Vương, nhưng chúng hoàn toàn không có IQ, không giống như ngoài đời thực có thể giúp Chu Văn gian lận số bước.
- Dù sao game cũng chỉ là game, vẫn tồn tại hạn chế, quá cứng nhắc.
Chu Văn có chút bất đắc dĩ, không có cách nào gian lận, hắn muốn đến được phần cuối của Hoàng Tuyền Thành thì chỉ có thể chịu đòn.
Nhưng nhân vật game lại có liên kết với hắn, nhân vật game chịu hình phạt, hắn cũng phải chịu đựng nỗi đau tương tự.
Suy nghĩ một chút, Chu Văn vẫn từ bỏ tính toán trước đó, chỉ coi Hoàng Tuyền Thành như một nơi để farm Trứng phối sủng và kết tinh Nguyên Khí Kỹ.
Cũng may lần này không xuất hiện tình huống ngoài ý muốn, cuối cùng Chu Văn cũng đến được Vô Tận Tinh Hải mà Lưu Vân đã nhắc tới.
- Cậu chắc chắn nơi này chính là Vô Tận Tinh Hải?
Chu Văn không dám tin vào mắt mình khi nhìn về phía trước, không thể tin nổi đây lại là Vô Tận Tinh Hải.
Phía trước là một cái hồ nước nhỏ giữa đại sa mạc, mặc dù trông nước rất trong, nhưng một cái hồ còn nhỏ hơn cả hồ nhân tạo trong công viên, mà lại được gọi là Vô Tận Tinh Hải ư?
Mà Chu Văn cũng chẳng thấy ngôi sao nào bên trong, trong nước đến một con cá còn không có, nước hồ lại trong vắt, liếc mắt một cái là thấy rõ sỏi đá dưới đáy.
Nhìn kiểu gì nơi này cũng không giống như lời Lưu Vân nói, cái gì mà thần bí khó lường, người bình thường đi vào là thập tử vô sinh.
- Cậu đừng vội phán xét, cứ chờ đến đêm rồi xem, cậu sẽ biết Vô Tận Tinh Hải thần kỳ đến mức nào.
Lưu Vân ngồi bên hồ, cởi giày ra, đưa chân vào trong làn nước, một mặt sảng khoái nói.
Đợi đến đêm, sao trời lấp lánh, bầu trời nơi đây trong đến lạ thường, những ngôi sao như thể có thể rơi xuống mặt đất bất cứ lúc nào.
Đột nhiên Chu Văn thấy, trên trời có một vì sao đang rơi xuống, hơn nữa còn lao thẳng về phía bọn họ.