---
“Được.”
Chu Văn gật đầu.
Dù sao lần đó hắn cũng không tổn thất gì, người chịu thiệt chỉ có Cao Dương và Tô Mi, nên đương nhiên không có gì là không thể bỏ qua.
Cao Dương nghe vậy liền mừng rỡ, trực tiếp đẩy cửa bước vào, vừa đi vừa nói:
“Lần này đến tìm cậu, ngoài chuyện kia ra còn có một việc khác. Để tớ giới thiệu nhé, ba vị này đều là sinh viên trường mình, cũng là đàn anh của cậu. Vị này là Huệ Hải Phong, cậu mới nhập học có thể chưa nghe qua, nhưng sau này chắc chắn sẽ nghe danh anh ấy nhiều.”
“Chào Chu Văn.”
Huệ Hải Phong thân thiện đưa tay ra.
“Chào anh, tôi đang bận chơi game, có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Chu Văn đang tập trung điều khiển nhân vật tí hon chiến đấu, bốn phía đều là Đại Lực Nghĩ dày đặc như thủy triều, không tiện phân tâm bắt tay với Huệ Hải Phong, chứ không phải hắn không tôn trọng người ta.
Cao Dương và hai người kia có chút không vui, nhưng Huệ Hải Phong lại không để tâm, khẽ cười nói:
“Anh đã xem video cậu và Lý Huyền chiến đấu với Huyết Văn Phật Tâm Liên rồi, rất lợi hại. Đặc biệt là năng lực phán đoán và chỉ huy của cậu, quả thực khiến anh phải kinh ngạc, cứ như thể cậu biết trước mọi thứ vậy. Chỉ tiếc một điều là đồng đội cuối cùng lại có vấn đề, nên không thể hạ được Huyết Văn Phật Tâm Liên.”
Thấy Chu Văn không có ý tiếp lời, Huệ Hải Phong lại nói tiếp:
“Lần này anh đến là muốn mời cậu gia nhập đội của anh, cùng đi tiêu diệt Huyết Văn Phật Tâm Liên.”
“Không có hứng thú.”
Chu Văn đã tương đối quen thuộc với Huyết Văn Phật Tâm Liên, tin rằng không mất bao lâu nữa, hắn có thể tự mình hạ gục nó trong game, căn bản không cần phải ra ngoài mạo hiểm.
Cao Dương mở miệng khuyên nhủ:
“Chu Văn, cậu suy nghĩ một chút đi, Huệ Hải Phong mạnh hơn Lý Huyền nhiều, hai vị này cũng đều là cao thủ cấp Truyền Kỳ xếp trong top 20 của học viện. Cậu cùng họ đi giết Huyết Văn Phật Tâm Liên có thể nói là gần như chắc chắn mười mươi, căn bản không có nguy hiểm gì, đúng là trăm lợi không hại.”
“Xin lỗi, tôi thật sự không có hứng thú.”
Chu Văn lại lắc đầu lần nữa.
Hiện tại hắn đang toàn lực cày cuốc ở Huyệt Ma Quật, mong lấy được Trứng phối sủng để nuôi Ngân Dực Phi Kiến, thế nên ngay cả ao sen hắn cũng chẳng buồn đến, mà lựa chọn nơi có nhiều sinh vật hơn như Huyệt Ma Quật. Hắn lấy đâu ra thời gian mà đi giết Huyết Văn Phật Tâm Liên với đám Huệ Hải Phong.
Có điều, Chu Văn nghĩ lại, cảm thấy lời Từ Miên Đồ nói trước đó rất đúng, ở Học viện Tịch Dương này, phải thể hiện thực lực của bản thân thì mới có thể nhận được nhiều cơ hội hơn.
Chẳng qua, Chu Văn không cần cơ hội, những cơ hội này sẽ ảnh hưởng đến việc chơi game của hắn, ngược lại còn là chướng ngại.
Cao Dương có chút không vui. Vì Huệ Hải Phong hết sức tán thưởng Chu Văn nên hắn mới phải nể mặt, chứ thực ra hắn cũng không thấy Chu Văn mạnh đến mức nào.
Huệ Hải Phong vỗ vai Cao Dương, ngăn lời hắn định nói lại, sau đó nhìn Chu Văn nói:
“Thế này đi, anh thuê cậu giúp bọn anh đi tiêu diệt Huyết Văn Phật Tâm Liên. Cậu có yêu cầu gì, cứ nói.”
Chu Văn đang định từ chối thẳng thừng, nhanh chóng đuổi bọn họ đi, nhưng đột nhiên một ý nghĩ lóe lên, hắn ngẩng đầu nhìn Huệ Hải Phong hỏi:
“Điều kiện gì cũng được sao?”
“Vậy phải xem cậu có xứng với cái giá đó không.”
Huệ Hải Phong cười nói.
“Thuê tôi cũng được, nhưng tôi muốn một quả Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ.”
Chu Văn nói thẳng yêu cầu của mình.
Hắn cày cuốc trong Huyệt Ma Quật cả ngày trời, giết không biết bao nhiêu Đại Lực Nghĩ. May mắn lắm thì nhặt được một quả Trứng phối sủng, còn xui thì chẳng có gì. Cứ thế này thì biết đến bao giờ mới nuôi lớn được Ngân Dực Phi Kiến.
Nếu bây giờ dùng Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ cho Ngân Dực Phi Kiến ăn, vậy thì có thể giúp nó trưởng thành nhanh hơn, hoặc ít nhất cũng không để nó đói nhanh như vậy.
Cao Dương nghe xong, có chút không vui:
“Chu Văn, cậu tham lam quá rồi đấy? Chúng ta đi giết Huyết Văn Phật Tâm Liên, tỷ lệ rơi ra Trứng phối sủng cũng không cao, vậy mà cậu lại đòi thẳng một quả cấp Truyền Kỳ, không phải là ép người quá đáng sao?”
“Giá thuê tôi là vậy, nếu không muốn, các anh có thể tìm người khác.”
Chu Văn tiếp tục chơi game, đầu cũng không ngẩng lên.
Cao Dương còn muốn nói gì đó, Huệ Hải Phong đã mở miệng trước:
“Một quả Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ, không thành vấn đề. Cậu muốn loại nào?”
“Loại nào cũng được.”
Chu Văn chỉ định dùng làm thức ăn cho Ngân Dực Phi Kiến, cho nên cũng không có yêu cầu đặc biệt.
“Được, tối nay sẽ đem đến cho cậu, ngày mai chúng ta cùng xuất phát đến ao sen được chứ?”
Huệ Hải Phong không chút do dự.
“Được, nhưng tôi vẫn còn một điều kiện.”
Cuối cùng Chu Văn cũng ngẩng đầu lên, nhìn Huệ Hải Phong nói.
“Chu Văn, đừng có được voi đòi tiên.”
Cao Dương bất mãn nói.
“Không sao, cậu nói đi.”
Huệ Hải Phong không hề đổi sắc, tựa như chẳng hề để tâm.
“Khi đến đó, tất cả phải nghe theo chỉ huy của tôi. Trước khi hành động, tôi cần hiểu rõ Phối sủng của các anh. Nếu như chính các anh phải ra trận, tôi cũng cần biết trình độ thực chiến và Nguyên Khí Kỹ của các anh.”
Chu Văn nói.
“Không thành vấn đề.”
Huệ Hải Phong sảng khoái đồng ý.
“Còn nữa, tôi sẽ không tự mình chiến đấu như lần trước, tôi chỉ phụ trách chỉ huy.”
Chu Văn nói thêm.
“Thứ anh coi trọng chính là năng lực chỉ huy của cậu, không cần cậu phải mạo hiểm.”
Huệ Hải Phong cười nói.
“Thống nhất vậy đi. Khi nào thì giao Trứng phối sủng?”
Chu Văn cúi đầu tiếp tục chơi game.
“Tám giờ tối.”
Huệ Hải Phong suy nghĩ một chút rồi đưa ra thời gian chính xác.
Sau khi thương lượng chi tiết, Huệ Hải Phong và đám Cao Dương mới rời đi. Cao Dương có chút khó chịu nói:
“Hải Phong, tớ thật sự không hiểu, Chu Văn quan trọng đến thế sao? Chúng ta đã xem video chiến đấu giữa cậu ta và Huyết Văn Phật Tâm Liên rất nhiều lần, nên làm thế nào chúng ta cũng rõ cả rồi. Với thực lực của chúng ta, hoàn toàn có thể tự mình tiêu diệt Huyết Văn Phật Tâm Liên, hà tất phải bỏ ra cái giá lớn như vậy để mời cậu ta?”
Huệ Hải Phong khẽ lắc đầu:
“Thấy và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hơn nữa, chúng ta chỉ thấy được một phần, Huyết Văn Phật Tâm Liên còn thủ đoạn nào khác hay không, chúng ta vẫn chưa biết gì cả.”
“Chúng ta không biết, chẳng lẽ tên Chu Văn kia lại biết chắc? Cần cậu ta thì có tác dụng gì?”
Cao Dương vẫn không hiểu.
“Tớ luôn cảm thấy Chu Văn này rất đặc biệt.”
Huệ Hải Phong mỉm cười.
Tám giờ tối, quả nhiên có người đưa Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ tới, đồng thời còn mang theo một bản hợp đồng. Chu Văn xem qua không thấy vấn đề gì, liền thoải mái ký tên xác nhận, nhận lấy Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ mà người kia đưa tới.
Đóng cửa lại, trở về phòng tu luyện, Chu Văn lấy Trứng phối sủng ra khỏi hộp chứa, đồng thời triệu hồi Ngân Dực Phi Kiến ra. Hắn muốn xem, trong hiện thực thì Ngân Dực Phi Kiến sẽ nuốt Trứng phối sủng như thế nào.
Ngân Dực Phi Kiến nhìn thấy Trứng phối sủng liền bay thẳng qua, chiếc vòi hút quái dị trên miệng nó duỗi ra, trực tiếp đâm vào vỏ trứng rồi hút. Ngay lập tức, quả Trứng phối sủng bị hút sạch, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.
Một giây sau, Chu Văn liền thấy ánh bạc trên người Ngân Dực Phi Kiến lưu chuyển, bên trong còn ẩn hiện một luồng hồng quang mơ hồ.