---
- Rốt cuộc nhà họ Hạ ra tay rồi sao?
Chu Văn vội vàng mở điện thoại, vớ đại một trang web, quả nhiên tìm được link tường thuật trực tiếp.
Hình ảnh trên màn hình chính là Ma phương, chỉ thấy trên võ đài, có một người đàn ông tóc trắng mặc đồ đen đang đứng lơ lửng giữa không trung.
Có điều, nửa thân dưới của người đàn ông kia là thân rắn, dải lụa trên thắt lưng không gió mà bay, mái tóc trắng phiêu đãng trong không trung.
- Phong Bá…
Chu Văn thấy tên của loại Phối sủng kia, lập tức chấn động.
Phong Bá, Vũ Sư, đây đều là những tồn tại kinh khủng từng tham gia trận chiến Trác Lộc, danh tiếng lẫy lừng. Hắn không ngờ nhà họ Hạ lại sở hữu một Phối sủng đáng sợ như Phong Bá.
- Không đúng, mình không hề phát hiện ra Phong Bá và Vũ Sư, không biết nhà họ Hạ lấy Phong Bá từ đâu ra?
Chu Văn nhíu mày.
Theo lý mà nói, Phong Bá hẳn phải ở Trác Lộc mới đúng, nhưng ở đó lại không có, mà nhà họ Hạ lại có một con Phong Bá, khiến Chu Văn cảm thấy có gì đó không ổn.
- Lão Chu, tôi tới rồi, mở cửa mau.
Lý Huyền đứng bên ngoài gõ cửa.
- Sao giờ này cậu mới mò tới?
Chu Văn mở cửa, thấy Lý Huyền cũng đang cầm điện thoại xem trực tiếp.
- Đại chiến thế này, một mình xem chán lắm. Cậu thấy Phong Bá thế nào? Tuy chưa biết chiến lực ra sao, nhưng tạo hình này đã max ngầu rồi, không hổ là nhân vật khét tiếng trong Thần Thoại đại chiến.
Lý Huyền vừa nói vừa đi vào phòng khách, liếc thấy con linh dương đang nằm ngủ trên ghế sô pha, lúc này mới cẩn thận đi vào, kéo một cái ghế ngồi xuống.
- Nhà họ Hạ đã ra tay thì chắc chắn không chỉ là thăm dò đơn thuần.
Chu Văn đang nói thì đột nhiên thấy hào quang trên võ đài lóe lên, Thái Cổ Kiếm Tiên đã phá không mà tới, tiếp nhận lời khiêu chiến.
Thái Cổ Kiếm Tiên ra tay dứt khoát, viên hồng ngọc trên chuôi kiếm bắn ra từng đạo kiếm quang, hóa thành một trận mưa kiếm tấn công về phía Phong Bá.
Phong Bá lơ lửng giữa không trung, như có một luồng gió vô hình xoay quanh thân thể. Chỉ thấy hắn cầm một chiếc quạt Khổng Tước, phe phẩy một cái về phía mưa kiếm.
Luồng gió vô hình lập tức quạt ngược trận mưa kiếm trở lại, đồng thời va chạm với những luồng kiếm quang theo sau, tiếng nổ vang lên liên hồi, trời đất tràn ngập ảnh ảo của những luồng kiếm quang nổ tung.
Một tiếng kiếm ngân vang vọng hư không, Thái Cổ Kiếm Tiên lại tự động tuốt khỏi vỏ, xé tan lốc xoáy lao về phía Phong Bá, tốc độ nhanh đến không tưởng.
Thân hình Phong Bá phiêu dật khó lường, dường như được gió nâng đi, tùy ý né tránh, thoát khỏi đòn tấn công của Thái Cổ Kiếm Tiên.
Nhưng Thái Cổ Kiếm Tiên không bỏ cuộc, hết kiếm này đến kiếm khác chém về phía Phong Bá, kiếm khí dọc ngang, phảng phất như muốn xé rách cả đất trời.
Hoàng Kim Bá Kiếm và Thái Cổ Kiếm Tiên có nét tương đồng, nhưng nếu so sánh toàn diện, Hoàng Kim Bá Kiếm còn kém hơn nhiều.
Thái Cổ Kiếm Tiên không chỉ đơn thuần là chém, mà mỗi nhất cử nhất động của nó đều đang thi triển một bộ kiếm pháp huyền ảo.
Đó là kiếm pháp chân chính, không phải Nguyên Khí kỹ. Chu Văn thậm chí có thể cảm nhận được kiếm ý kinh người từ nó, chỉ riêng chút kiếm ý đó thôi cũng khiến Chu Văn cảm thấy mình không bằng.
Coi như là Thiên Ngoại Phi Tiên, cũng không bằng được kiếm pháp của thanh kiếm kia.
- Vãi chưởng, thế này còn cho người ta sống không? Một thanh kiếm thôi mà đã có kiếm ý và kiếm pháp đáng sợ như vậy, ai mà đánh lại nó?
Lý Huyền cũng nhìn ra mánh khóe, kinh ngạc thốt lên.
Vẻ mặt Chu Văn nghiêm túc gật đầu. Mặc dù Lý Huyền tỏ ra bình thường, trông có vẻ vô tâm vô phế, nhưng Chu Văn lại cảm nhận được, gã này cực kỳ để ý đến Phong Bá.
Chu Văn cũng hiểu tại sao Lý Huyền lại để ý như vậy. Lý Mặc Bạch đã từng nói, người anh trai tài năng ngút trời của cậu ta sở dĩ mất sớm, hình như có liên quan đến nhà họ Hạ.
Lý Huyền xem nhà họ Hạ là kẻ địch, cho nên mới quan tâm đến vậy.
Phong Bá cưỡi gió di chuyển, không ngừng phiêu đãng giữa bộ kiếm pháp kinh thiên, vậy mà Thái Cổ Kiếm Tiên kinh khủng lại không thể làm hắn bị thương chút nào.
Từ đầu đến cuối, Phong Bá chỉ né tránh chứ không phản kích, dường như muốn thăm dò thực lực của Thái Cổ Kiếm Tiên.
- Thân pháp thật lợi hại…
Chu Văn thấy thân pháp của Phong Bá, hai mắt tức khắc sáng rực lên.
Mặc dù đều là thân pháp, nhưng thân pháp của Phong Bá và Thiên Ngoại Phi Tiên của hắn lại đi theo hai con đường hoàn toàn khác nhau.
Thân pháp của Phong Bá phiêu dật đến cực hạn, bất luận kiếm pháp của Thái Cổ Kiếm Tiên có nhanh đến đâu, cũng không thể chạm đến một mảnh áo của hắn.
Phong Bá quả thực là Thần của Gió, luồng gió do kiếm của Thái Cổ Kiếm Tiên tạo ra lại khiến thân thể Phong Bá lay động, cho nên dù Thái Cổ Kiếm Tiên có nhanh thế nào cũng không chạm tới hắn được.
- Không biết Ba Tiêu Tiên sau khi tiến hóa Thần Thoại có thể mạnh được như Phong Bá không?
Chu Văn có chút mong chờ vào Ba Tiêu Tiên.
Chém mãi không trúng Phong Bá, Thái Cổ Kiếm Tiên đột nhiên dừng tấn công, bay trở về bên cạnh vỏ kiếm.
Từ khi thạch kiếm rời vỏ, vỏ kiếm vẫn lơ lửng bất động. Lúc này, bên trong vỏ kiếm lại bắn ra từng dải tiên hà.
Rất nhanh, tiên hà ngưng tụ thành một ảo ảnh hình người. Ảo ảnh một tay nắm chặt vỏ kiếm, một tay nắm chặt thạch kiếm, đối mặt với Phong Bá.
- Hóa ra đây mới là bộ mặt thật của Thái Cổ Kiếm Tiên, những Phối sủng khiêu chiến nó trước kia căn bản không đủ sức ép nó phải hiện ra chân thân.
Chu Văn nhìn chằm chằm Thái Cổ Kiếm Tiên. Mặc dù đây chỉ là một ảo ảnh, nhưng nó tồn tại như một Kiếm linh, mang theo kiếm ý mạnh mẽ khiến người ta khiếp sợ.
Nó chỉ đơn giản cầm kiếm đứng lơ lửng, đã toát ra khí thế duy ngã độc tôn, phảng phất chỉ cần nó xuất kiếm, cả đất trời đều sẽ bị nó bổ làm đôi.
- Kiếm ý thật bá đạo…
Chu Văn nhìn chằm chằm Thái Cổ Kiếm Tiên, kiếm ý bá đạo như vậy có chút tương tự với Thiên Ngoại Phi Tiên của hắn.
Chỉ là so với Thiên Ngoại Phi Tiên, nó càng thêm bá đạo, càng thêm tự nhiên, cảnh giới cao hơn một bậc.
Phong Bá bên kia lại vẫn ung dung tự tại, dưới sự xung kích của kiếm ý bá khí ngút trời, hắn dường như vẫn nhàn nhã, như thể không hề để Thái Cổ Kiếm Tiên kinh khủng vào lòng.
Nhưng Chu Văn cảm nhận được, Phong Bá không phải thật sự khinh thị Thái Cổ Kiếm Tiên, chẳng qua bản tính và cảnh giới của hắn khiến hắn không đặt bất cứ thứ gì trong trời đất này vào mắt.
Cho dù Chư thiên Thần linh có đối địch với hắn, coi như sắp chết đến nơi, hắn vẫn có thể giữ được vẻ ung dung tự tại như vậy.
Chu Văn nhìn Thái Cổ Kiếm Tiên, lại nhìn Phong Bá, trong lòng dường như ngộ ra điều gì đó, hai mắt gần như không đủ dùng nữa.
Đột nhiên Thái Cổ Kiếm Tiên động, kiếm quang xuất hiện, phảng phất như chặt đứt nửa bầu trời, nhanh đến mức khiến người ta thấy trời đất biến thành một dòng sông kiếm, hoàn toàn không thấy được động tác của nó.
Phong Bá cuối cùng cũng động, biến thành một luồng gió xanh mắt thường không nhìn thấy, nghênh đón dòng sông kiếm của Thái Cổ Kiếm Tiên.
Oanh!
Luồng gió xanh va chạm với dòng sông kiếm, tạo thành sóng xung kích kinh khủng bùng lên.
Quạt và kiếm không ngừng giao tranh, nhưng người bình thường chỉ thấy những vụ nổ ánh sáng, hoàn toàn không nhìn thấy thân ảnh của hai Phối sủng, chứ đừng nói đến chiêu thức của chúng.
Với nhãn lực của Chu Văn cũng không theo kịp, hắn phải chuyển đổi Nguyên Khí quyết thành Tiểu Bàn Nhược kinh, dùng Mệnh cách Bát Độ Bàn Nhược và Mệnh hồn Ngục Vương để cường hóa thị giác, mới miễn cưỡng nhìn rõ được đôi chút.