Lần này Đại Kim Ngưu bị thương nặng, sức mạnh trên người dường như tan biến ngay lập tức. Nó ngã vật xuống đất gào thét thảm thiết, trông như đã mất hết khả năng phản kháng.
— Tránh ra!
Chu Văn hét lớn, Trúc đao trong tay hung hăng chém thẳng vào cổ Đại Kim Ngưu.
Lý Huyền lách mình sang một bên. Con Đại Kim Ngưu dường như đã mất hết sức chiến đấu, đứng im không né tránh, bị Trúc đao của Chu Văn chém trúng cổ, vang lên tiếng kim loại va chạm. Một vết chém sâu hoắm hiện ra, máu tươi lập tức phun xối xả.
Tay kia của Chu Văn cầm Hoàng Kim Bá Kiếm, lại bổ thêm một nhát nữa vào con Đại Kim Ngưu. Lúc này, nó đã hoàn toàn trở thành cá nằm trên thớt, không chút phản kháng, mặc cho Chu Văn chém giết. Nhát kiếm này của hắn chém đứt hơn nửa xương gáy của nó.
— Không ổn rồi, lùi lại mau!
Chu Văn cảm nhận được một luồng khí tức dị thường tỏa ra từ con Đại Kim Ngưu, trong lòng dâng lên cảm giác nguy hiểm tột độ. Hắn hét lên, đồng thời bật ngược ra sau.
Lý Huyền cũng không chậm, nhưng cả hai còn chưa lùi được bao xa thì thân thể Đại Kim Ngưu đã nổ tung như một quả bom hạt nhân. Sức mạnh kinh hoàng san phẳng mọi thứ trong bán kính ba bốn trăm mét thành tro bụi.
Chu Văn và Lý Huyền đều bị sóng xung kích hất văng đi, áo giáp trên người cả hai nát bươm, toàn thân nhuốm đầy máu tươi.
Chu Văn loạng choạng đứng dậy, nhìn về phía con Đại Kim Ngưu vừa tự bạo, liền thấy trên mặt đất xuất hiện một khối Thứ nguyên kết tinh và một quả Trứng phối sủng. Hắn mừng như điên.
Mặc kệ vết thương trên người, Chu Văn vội vàng lao về phía Trứng phối sủng và Thứ nguyên kết tinh. Con Đại Kim Ngưu này lại rớt ra hai món đồ xịn cùng lúc, đúng là bõ công bõ sức!
Hơn nữa, cái chuông trên người nó sở hữu một sức mạnh kỳ dị, nếu có thể ấp ra một con Phối sủng giống như con Đại Kim Ngưu này thì tác dụng chắc chắn không hề nhỏ.
Nhưng ai ngờ Chu Văn còn chưa kịp chạy tới chỗ Trứng phối sủng thì một bóng trắng đã lóe lên, rồi quả Trứng phối sủng của Đại Kim Ngưu biến mất tăm.
Chu Văn vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con Bạch điêu anh vũ đang dùng móng vuốt quắp lấy quả Trứng phối sủng. Với tốc độ nhanh đến kinh người, chỉ trong nháy mắt nó đã bay đến nóc tòa nhà chỉ huy, đậu trên vai Lãnh Tông Chính. Quả Trứng phối sủng trong móng vuốt nó cũng rơi vào tay ông ta.
Lãnh Tông Chính cầm quả Trứng phối sủng, ném cho Chu Văn một nụ cười như có như không, ánh mắt như đang nói: “Cậu dám cướp của tôi một lần, giờ thì tôi lấy lại đấy.”
“Hiệu trưởng kiểu gì mà thù vặt thế không biết?”
Chu Văn thầm lẩm bẩm trong bụng, rồi tiến lên nhặt khối Thứ nguyên kết tinh còn lại.
Bên trong khối Thứ nguyên kết tinh có một hư ảnh của Đại Kim Ngưu, rõ ràng đây là một viên kết tinh Nguyên Khí kỹ.
Tuy không lấy được Trứng phối sủng, nhưng nhận được một viên kết tinh Nguyên Khí kỹ cũng coi như là một niềm an ủi.
Đại Kim Ngưu vừa chết, quân đội loài người bắt đầu phản công. Hỏa lực dồn dập, các cường giả cấp Sử Thi cũng tung ra Phối sủng của mình, nhanh chóng quét sạch toàn bộ sinh vật Dị thứ nguyên đã vượt cấm.
Vì không có sinh vật Dị thứ nguyên mới nào tràn ra, làn sóng quái vật cuối cùng cũng bị dập tắt, tất cả những kẻ vượt cấm đều bị tiêu diệt.
Mặc dù đã giành thắng lợi, nhưng nụ cười trên mặt mọi người chẳng có bao nhiêu, bởi không ít binh sĩ và sĩ quan đã hy sinh, vẻ mặt ai nấy đều nặng trĩu.
Các binh sĩ bắt đầu dọn dẹp chiến trường. Chu Văn, Lý Huyền và Phong Thu Nhạn quay trở về doanh trại tạm thời để nghỉ ngơi, lát nữa sẽ tiếp tục vận chuyển vật tư.
Vết thương trên người Lý Huyền đã lành lại, nhưng thương thế của Chu Văn không hồi phục nhanh như vậy. Vết thương trên lưng đã ngừng chảy máu nhưng vẫn còn đau rát, hắn đành phải nằm sấp trong lều để nghỉ.
Phong Thu Nhạn cũng mệt lử, vừa về đến nơi là chui ngay vào chăn ngủ. Hắn đã giết quá nhiều sinh vật Dị thứ nguyên, cả thể lực và Nguyên khí đều tiêu hao nghiêm trọng.
— Hiện tại mới chỉ có Long Môn động vượt cấm mà đã đáng sợ thế này, nếu toàn bộ sinh vật Dị thứ nguyên ở Lạc Dương đều tràn ra, thật không dám tưởng tượng, loài người chắc chẳng còn đường sống.
Lý Huyền nói.
Chu Văn cũng đồng tình, cho đến tận bây giờ, khoảng cách sức mạnh giữa Dị thứ nguyên và nhân loại vẫn còn quá lớn.
— Lão Chu, cậu nói xem, bên trong Long Môn động liệu còn có sinh vật cấp Thần thoại nào chui ra nữa không?
Lý Huyền lại hỏi.
— Khó nói lắm, nhưng chắc chắn chuyện này chưa kết thúc đơn giản như vậy đâu. Con chim khổng lồ trên đỉnh núi, con thủy quái dưới nước, và cả Tăng Y Khô Cốt trong chùa nữa, tất cả đều chưa hề động đậy.
Chu Văn nói xong, liền dùng chiếc điện thoại bí ẩn để kiểm tra thông tin của viên kết tinh Nguyên Khí kỹ.
Kết tinh Đại Uy Kim Cương Ngưu: Cấp độ Thần thoại.
Yêu cầu hấp thụ: Thể phách 41, Nguyên khí 41, Nguyên Khí quyết hệ Phật môn.
Chu Văn nhìn những yêu cầu này, tuy không đòi hỏi thuộc tính đặc biệt nào, nhưng hai chỉ số cơ bản đều cần 41 điểm đã khiến hắn bó tay. Hắn chỉ đành cất nó vào Hỗn Độn châu.
Sau trận đại chiến, Long Môn động tạm thời yên tĩnh trở lại, không có thêm sinh vật Dị thứ nguyên nào vượt cấm nữa, đám người Chu Văn cũng được một phen nghỉ ngơi.
— Văn thiếu gia, vết thương của cậu sao rồi? Tôi mang thuốc trị thương đến cho cậu đây.
An Sinh cười híp mắt bước tới, trong tay cầm một cái lọ nhỏ.
— Không cần đâu, vết thương của tôi đỡ nhiều rồi, chỉ cần nghỉ ngơi thêm một thời gian là ổn thôi.
Lúc đó Chu Văn có mặc Thần Văn Trọng giáp nên vết thương cũng không quá nặng, chỉ là cần chút thời gian để hồi phục.
Dù sao hắn cũng không phải Lý Huyền, không có năng lực tự chữa lành bá đạo như vậy.
— Thuốc này là đồ tốt, hiệu quả cực kỳ, để tôi bôi cho cậu một chút.
An Sinh mở lọ thuốc, đổ chất lỏng bên trong lên lưng Chu Văn. Hắn lập tức cảm thấy một luồng mát lạnh lan tỏa nơi vết thương, cảm giác dễ chịu hơn hẳn.
An Sinh vừa xoa đều thuốc trị thương lên vết thương, vừa nói:
— Hôm nay ba người các cậu đại hiển thần uy, trong quân đội rất nhiều người đang bàn tán về các cậu đấy. Lần này các cậu coi như nổi danh rồi, sau này muốn gia nhập Lạc Nhật Quân, chắc chắn sẽ được các binh sĩ ủng hộ nhiệt liệt.
Chu Văn không nói gì, Lý Huyền thì cười đáp:
— Đương nhiên rồi, hồi bé tôi đã có thầy bói xem mệnh, nói tôi mang mệnh Tướng quân, sau này nhất định sẽ làm quan to.
— Nếu Tam công tử muốn gia nhập Lạc Nhật quân, tôi đảm bảo sẽ giúp cậu có được một vị trí tốt.
An Sinh nói.
— Chuyện đó để sau này hẵng tính, còn hai ba năm nữa mới tốt nghiệp mà.
Lý Huyền nói.
An Sinh dĩ nhiên hiểu rằng Lý Huyền cũng chỉ nói vậy thôi, Lý gia chưa chắc đã để hắn gia nhập quân đoàn Lạc Nhật.
An Sinh còn định nói gì đó thì một binh sĩ vội vàng chạy tới:
— An phó quan, bên Long Môn động có biến, Tần phó thống đốc mời ngài qua đó một chuyến.
— Có cần chúng tôi đi cùng không?
Chu Văn hỏi.
— Không cần đâu, các cậu cứ nghỉ ngơi đi. Nếu thật sự có chuyện gấp thì Tần phó thống đốc đã không thong thả cho người đến mời tôi như vậy.
An Sinh nói.
Tuy đám người Chu Văn không đi, nhưng không lâu sau, họ cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Trong Long Môn động xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị, sương mù đen kịt từ bên trong tuôn ra, bao trùm toàn bộ lối vào Dược Phương động. Hơn nữa, đứng bên ngoài còn có thể nghe thấy tiếng gào thét thảm thiết của oan hồn lệ quỷ.
Có điều, mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, không thấy có sinh vật Dị thứ nguyên nào từ bên trong lao ra.