Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 677: CHƯƠNG 674: SINH VẬT THẦN THOẠI CHẾT THẢM

Mai rùa tuy cực kỳ cứng rắn nhưng vẫn không chống nổi móng vuốt sắc lẹm của con chim khổng lồ. Chỉ trong chốc lát, nó đã bị xé thành nhiều mảnh, rồi bị con chim xé xác ăn thịt ngay trên không trung, chết không kịp ngáp.

– Quá hung tợn! Trước đây mình còn từng đụng độ nó, không chết đúng là số hên.

Chu Văn kinh hãi trong lòng, lúc đó hắn còn chưa mạnh được như bây giờ.

Dĩ nhiên, lần đó thực ra không thể xem là chiến đấu thật sự, vì mục tiêu của con chim khổng lồ không phải là Chu Văn, nếu không hắn cũng chẳng thể chạy thoát dễ dàng như vậy.

Sau khi Rùa Khổng lồ bị chim kia giết chết, con Voi Trắng dưới sông cuối cùng cũng lồm cồm bò lên bờ, vết thương trên người nó nhanh chóng khép lại.

Thực lực của Voi Trắng vốn mạnh hơn Rùa Khổng lồ, nhưng vì bị Tăng Y Khô Lâu đấm cho một phát bay đi, ngã xuống trong tình trạng hoàn toàn không có khả năng phòng bị, nên mới bị Rùa Khổng lồ thừa cơ cắn trộm.

Con chim khổng lồ xé xác Rùa Khổng lồ xong thì không có ý định động thủ với Voi Trắng. Nó vỗ mạnh đôi cánh, nhanh như chớp lao vút lên trời cao rồi biến mất trên đỉnh động Long Môn.

Sau khi vết thương trên người Voi Trắng khép lại, nó lại tiếp tục xông về phía Tăng Y Khô Lâu trong ngôi chùa trên núi. Thánh quang trên người nó điên cuồng bùng nổ, nhưng vẫn chỉ có thể miễn cưỡng tiến lại gần Tăng Y Khô Lâu.

Vì Voi Trắng đã bị thương nặng, nên khi đến được trước mặt Tăng Y Khô Lâu, nó đã chẳng còn sức để tấn công nữa.

Nó chẳng kiên trì được bao lâu, thánh quang dùng để đối kháng với kim quang dần biến mất. Cuối cùng, nó không chịu nổi sức ép của kim quang, thân thể cao lớn lăn xuống khỏi động Long Môn, lại rơi tõm xuống sông, tạo nên một cột sóng nước cao hơn chục mét.

– Tăng Y Khô Lâu kia thật sự quá mạnh! – Lý Huyền sợ hãi thốt lên.

– Cậu có thấy không, trong tay Tăng Y Khô Lâu hình như đang cầm thứ gì đó? – Chu Văn vẫn luôn quan sát Tăng Y Khô Lâu.

Lúc trước, bộ xương khô chỉ dùng một tay để ném Voi Trắng bay ra ngoài, tay còn lại từ đầu đến cuối không hề động đậy, luôn bị áo tăng che khuất.

Chu Văn cảm thấy có điểm bất thường, đáng tiếc là năng lực Đế Thính bị kim quang ảnh hưởng, không thể nghe ngóng được tình hình xung quanh Tăng Y Khô Lâu, nếu không đã có thể biết thứ trong tay hắn rốt cuộc là gì.

Lý Huyền dùng Mệnh hồn của mình để tăng cường thị lực, nhưng cũng chỉ phát hiện ra dưới tay Tăng Y Khô Lâu có một vật gì đó, chứ cũng không nhìn rõ nó là cái gì.

– Con Voi Trắng liều mạng như vậy, chẳng lẽ là vì thứ trong tay hắn? – Lý Huyền suy đoán.

– Bây giờ vẫn chưa chắc chắn được, cứ quan sát thêm đã. – Chu Văn thấy con Voi Trắng kia lại bò lên, đứng trên bờ sông thở hổn hển. Có vẻ nó vẫn không có ý định từ bỏ, sau khi nghỉ ngơi một lát, nó lại lần thứ ba tiến về phía Tăng Y Khô Lâu.

Lý Huyền nói với Chu Văn:

– Con Voi Trắng kia mà bị đánh bay lần nữa thì chắc chắn sẽ yếu đi rất nhiều, không biết chúng ta có hôi của được gì không nhỉ?

– Sợ rằng con chim khổng lồ và Voi Trắng là cùng một phe đấy. Cảnh Rùa Khổng lồ bị làm thịt cậu cũng thấy rồi, không sợ chết thì cứ việc thử.

Chu Văn chắc chắn sẽ không đi thử.

Cho dù là thả thú sủng ra cũng không được. Dù sao mỗi con thú sủng Thần Thoại của hắn đều là công sức cày cuốc mà có, chết con nào xót con đó.

– Nói cũng đúng, con chim khổng lồ kia quá kinh khủng, đoán chừng là một tồn tại có thể sánh ngang với Bạo Quân Bỉ Mông và Thái Cổ Kiếm Tiên. Nhìn năng lực của nó, có vẻ thiên về tấn công và tốc độ, tôi nghĩ nó có thể là Kim Sí Đại Bàng trong truyền thuyết chăng?

– Có khả năng. – Chu Văn cũng cảm thấy con chim khổng lồ rất có thể là Kim Sí Đại Bàng trong truyền thuyết.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, con Voi Trắng lại xông vào ngôi chùa, từng bước một tiến đến trước mặt Tăng Y Khô Lâu.

Lần này có vẻ khác so với trước, cặp ngà voi của nó tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, như hai ngọn đèn sáng chống lại kim quang, trông thoải mái hơn hai lần trước rất nhiều. Lần này, nó điên cuồng lao về phía Tăng Y Khô Lâu.

Có điều Chu Văn phát hiện, cặp ngà voi của Voi Trắng đang không ngừng bị thiêu đốt, loại sức mạnh này dường như phải trả giá bằng chính cặp ngà của nó.

Cuối cùng, Voi Trắng cũng xông tới trước mặt Tăng Y Khô Lâu, nó cúi đầu, dùng cặp ngà đang bùng cháy húc thẳng về phía bộ xương khô.

Ngà voi còn chưa tới, kình khí đã thổi tung cả áo tăng.

Chu Văn vẫn luôn chú ý đến Tăng Y Khô Lâu, khi chiếc áo tăng bị thổi bay lên, hắn thấy tay kia của Tăng Y Khô Lâu đang đặt trên xương đùi đã lộ ra.

Bàn tay kia đang nâng một viên tinh thể màu vàng, to bằng quả trứng gà, có hình bầu dục.

Viên tinh thể kia vừa lộ ra, kim quang lập tức bùng nổ dữ dội, chiếu sáng toàn bộ ngôi chùa, khiến tất cả mọi thứ chìm trong một màu trắng xóa.

Ngay cả thị lực của Chu Văn và Lý Huyền cũng không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì bên trong chùa.

Một lúc sau, kim quang thu lại, mọi người lại thấy được cảnh tượng bên trong, và ai nấy đều kinh hãi.

Voi Trắng vẫn đứng trước mặt Tăng Y Khô Lâu, lần này nó không bị ném xuống. Nhưng hiện tại, trên người Voi Trắng không còn một chút da thịt nào, chỉ còn lại một bộ xương trắng khô khốc đứng trước mặt Tăng Y Khô Lâu, vẫn duy trì tư thế muốn húc vào người hắn, đó chính là cảnh tượng cuối cùng mà đám người Chu Văn nhìn thấy.

Một cơn gió thổi qua, bộ xương khổng lồ liền tan ra như tro bụi, bay lả tả khắp động Long Môn.

Tất cả mọi người đều cảm thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh túa ra.

Tuy đang là giữa trưa, nhưng ai nấy đều cảm thấy toàn thân rét run.

– Viên châu vừa rồi rốt cuộc là thứ gì? – Lý Huyền nhìn chằm chằm Tăng Y Khô Lâu, áo tăng lại rũ xuống, che đi viên châu kia.

– Không biết, nhưng trên mặt đất có một quả Trứng phối sủng kìa. – Chu Văn chỉ vào trong chùa nói.

Giữa đống tro xương trên đất có một quả Trứng phối sủng, rõ ràng là do con Voi Trắng để lại sau khi chết.

– Trứng phối sủng của Voi Trắng, đúng là đồ tốt, nhưng bây giờ ai dám vào lấy chứ? – Mặc dù năng lực hồi phục của Lý Huyền rất mạnh, nhưng hắn cũng không tự tin đến mức có thể đối đầu trực diện với luồng kim quang kia.

Trong lòng Chu Văn khẽ động, tuy Voi Trắng không được xem là sinh vật Thần Thoại đỉnh cấp, nhưng dù sao nó cũng là cấp Thần Thoại.

"Không biết có thể cử một con thú sủng cấp Sử Thi vào nhặt quả trứng của Voi Trắng ra được không nhỉ?"

Chu Văn vừa có ý nghĩ đó thì đã có người làm vậy.

Trong số những cường giả cấp Sử Thi của các gia tộc lớn ở Lạc Dương, có một người đã triệu hồi một con Tiên Hạc cấp Sử Thi bay về phía ngôi chùa, rõ ràng là muốn đoạt lấy quả Trứng phối sủng.

Nhưng con Tiên Hạc vừa bay vào chùa, cơ thể nó vừa tiếp xúc với kim quang phát ra từ người Tăng Y Khô Lâu thì lập tức hóa thành tro bụi, trực tiếp xong đời.

Tất cả mọi người đều kinh hãi, lúc này mới biết không phải ai cũng có tư cách tiến vào ngôi chùa đó. Con Voi Trắng có thể chống lại kim quang để đi vào, không có nghĩa là bọn họ cũng có thể.

– May mà mình không đi. – Lý Huyền toát mồ hôi lạnh, vừa rồi hắn còn có ý định thử xông vào chùa để lấy Trứng phối sủng của Voi Trắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!