- Lão Chu, rốt cuộc cậu làm thế nào vậy?
Lý Huyền mở to hai mắt, tò mò quan sát quả Trứng phối sủng mà Chu Văn vừa ôm về.
Phong Thu Nhạn cũng đã thấy cảnh Trứng phối sủng Bạch Tượng tự tìm đến Chu Văn, cô suy nghĩ một lúc lâu rồi chợt bừng tỉnh, nói:
- Huấn luyện viên, thầy chắc chắn am hiểu "trứng ngữ", nên mới giao tiếp được với Trứng phối sủng đúng không ạ?
Chu Văn cạn lời luôn, đành giải thích:
- Tôi dùng một loại thú sủng hệ vi hình đẩy quả trứng này về thôi, làm gì có "trứng ngữ" nào ở đây.
- Hóa ra là vậy.
Lý Huyền và Phong Thu Nhạn lập tức tỏ vẻ đã hiểu.
Chu Văn dùng chiếc điện thoại bí ẩn kiểm tra thuộc tính của Trứng phối sủng Bạch Tượng, phát hiện chỉ số của nó khá ổn.
Bạch Cự Tượng: Thần Thoại.
Mệnh Cách: Thủ Hộ Chi Tượng.
Mệnh Hồn: Thần Thánh Chi Nha.
Vận Mệnh Chi Luân: Thánh Khiết Thủ Hộ Giả.
Sức mạnh: 80.
Tốc độ: 72.
Thể chất: 79.
Nguyên khí: 80.
Kỹ năng thiên phú: Thánh Lực Gia Thân, Thiên Trụ Nhất Kích, Thần Thánh Trùng Kích.
Trạng thái đồng hành: Thú cưỡi.
- Lại là thú cưỡi à?
Chu Văn thoáng chút buồn bực, hắn chỉ có một cái mông, làm sao mà cưỡi hai con thú sủng cùng lúc được?
Suy nghĩ một lát, Chu Văn quyết định không thu Bạch Cự Tượng vào điện thoại bí ẩn, cũng không ấp nó ra.
Bạch Cự Tượng và Đại Uy Kim Cương Ngưu được xem là thú sủng cùng loại, mà thuộc tính của nó còn kém hơn Đại Uy Kim Cương Ngưu, dù có ấp ra cũng không mang lại tác dụng gì lớn cho Chu Văn.
Hiện tại Chu Văn cảm thấy không cần thiết. Hắn đã có khả năng cày ra Trứng phối sủng Thần Thoại, sau này những loại như thế này sẽ còn nhiều, mà những quả Trứng phối sủng Thần Thoại trong điện thoại lại không thể lấy ra ngoài bán được.
- Quả Trứng phối sủng Bạch Cự Tượng này, thà bán quách đi hoặc đổi lấy thứ gì có giá trị còn hơn, mình dùng cũng chẳng tăng thêm được bao nhiêu sức mạnh.
Chu Văn nghĩ ngợi, nhưng bán đi có vẻ cũng không ổn lắm.
Hiện tại, Trứng phối sủng Thần Thoại là vật tư cực kỳ khan hiếm, toàn bộ Liên bang chắc cũng chẳng có bao nhiêu quả, đây là thứ không thể dùng tiền tài để đo đếm được.
Mà Chu Văn cầm nhiều tiền cũng chẳng để làm gì, hắn vốn không có yêu cầu cao về đời sống vật chất.
- Lão Chu, vận may của cậu đúng là đỉnh thật, cậu mới bao nhiêu tuổi mà đã có mấy con thú sủng Thần Thoại rồi, chắc mấy lão già trong sáu gia tộc lớn cũng chẳng bằng cậu đâu.
Lý Huyền hâm mộ nói.
- Nếu cậu muốn, có thể dùng tiền đổi với tôi.
Chu Văn nói.
- Thiệt hả?
Lý Huyền hơi sững sờ, không ngờ Chu Văn lại nói như vậy.
- Tất nhiên là thật, tôi đang kẹt tiền, nhưng về giá cả thì cậu không được ép giá tôi đâu đấy.
Chu Văn cảm thấy bán Trứng phối sủng Bạch Cự Tượng cho Lý Huyền là một lựa chọn không tồi.
- Tôi nhận tấm lòng của cậu, nhưng quả Trứng phối sủng này tôi không thể lấy. Con thú sủng Thần Thoại đầu tiên của tôi, nhất định phải do chính tay tôi giành được.
Lý Huyền nói rất chân thành.
- Phong Thu Nhạn, cô có hứng thú không?
Chu Văn lại quay sang hỏi Phong Thu Nhạn.
- Bạch Cự Tượng không hợp với tôi.
Phong Thu Nhạn trả lời còn thẳng thừng hơn.
Chu Văn hơi phiền muộn, bây giờ hắn muốn bán Trứng phối sủng Thần Thoại mà cũng không ai thèm.
- Các cậu không hứng thú thì thôi, tôi đành tìm An Sinh giúp bán nó vậy.
Chu Văn nói xong liền bấm điện thoại gọi cho An Sinh.
- Văn thiếu gia, có chuyện gì gấp không ạ? Nếu không gấp, tôi cần làm xong việc này rồi sẽ đến tìm cậu sau.
An Sinh vừa cẩn thận liếc nhìn sắc mặt âm trầm của An Thiên Tá, vừa nói.
- Cũng không có việc gì lớn, tôi có quả Trứng phối sủng Thần Thoại Bạch Cự Tượng muốn bán, cậu giúp tôi tìm người mua nhé.
Chu Văn nói.
An Sinh nghe xong liền giật mình:
- Văn thiếu gia, cậu muốn bán Trứng phối sủng Bạch Cự Tượng ư? Tại sao lại làm vậy? Nếu có vấn đề gì trong việc ấp trứng, chúng tôi có thể giúp cậu mà.
- Không phải, tôi thấy nó không có tác dụng gì với mình, để lại cũng lãng phí, nên muốn đổi lấy thứ gì đó hữu dụng hơn.
Chu Văn đáp.
An Sinh cũng cạn lời luôn, lần đầu tiên hắn nghe có người chê Trứng phối sủng Thần Thoại vô dụng.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, số thú sủng Thần Thoại trên người Chu Văn quả thực quá nhiều, lại còn có những sự tồn tại kinh khủng như Bạo Quân Bỉ Mông và Chúc Long, một con Bạch Cự Tượng đối với hắn mà nói, thật sự chẳng đáng là gì.
- Văn thiếu gia, cậu chờ chút, tôi đến tìm cậu rồi chúng ta nói chuyện trực tiếp sau.
An Sinh nói xong liền vội vàng cúp máy.
- Đốc quân, Văn thiếu gia muốn bán Trứng phối sủng Bạch Cự Tượng.
An Sinh báo cáo với An Thiên Tá.
An Sinh vừa rồi nói chuyện điện thoại khá lớn tiếng, An Thiên Tá đương nhiên đã nghe thấy, bèn nói với vẻ mặt vô cảm:
- Đúng là không biết điều, mới có chút thành tựu đã vênh váo tự đắc. Nếu nó muốn bán thì cậu đi mua đi, nó muốn bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu, đừng thiếu của nó một xu nào.
- Văn thiếu gia không phải người ham tiền, cậu ấy nói muốn bán, thực ra là muốn để cho chúng ta dùng.
An Sinh giải thích thay cho Chu Văn.
- Chẳng có chút thành ý nào, nó tặng quà cho người khác kiểu đó à? Mà kể cả nó muốn tặng, cũng là tặng cho cậu, chẳng liên quan gì đến tôi, tôi cũng không muốn nhận bất cứ thứ gì từ nó. Cho nên người nó muốn tặng là cậu, không phải "chúng ta". Lần sau dùng từ cho chuẩn xác một chút, làm phó quan cho tôi mà dùng từ cũng không chuẩn, cậu làm việc kiểu gì vậy?
An Thiên Tá phất tay:
- Đừng làm phiền tôi nữa, đi làm việc của cậu đi.
An Sinh đành phải lui ra khỏi văn phòng, đi đến chỗ Chu Văn.
- Văn thiếu gia, cậu muốn đổi lấy thứ gì?
An Sinh nhìn quả Trứng phối sủng Bạch Cự Tượng rồi hỏi.
- Tôi muốn năm trăm vạn.
Chu Văn nói.
- Chuyện nhỏ, giá của một quả Trứng phối sủng Thần Thoại còn vượt xa con số này nhiều.
An Sinh đáp.
- Phần còn lại, tôi muốn đổi lấy một vài kết tinh Nguyên Khí Kỹ đặc thù.
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nói, hiện tại các đòn tấn công của hắn vẫn còn quá đơn điệu, hắn muốn thử xem có thể nghiên cứu ra một môn kỹ năng tấn công cấp Thần hay không.
- Cụ thể hơn được không?
An Sinh hỏi.
- Tốt nhất là chúng mang theo hiệu ứng tấn công đặc biệt, và thuộc loại chưởng pháp.
Chu Văn vẫn muốn nâng cấp Hôi Tẫn Chưởng thêm một bước, nhưng theo một hướng khác.
- Vậy thế này đi, tôi thấy cậu cũng chưa nghĩ kỹ, để tôi về lấy một danh sách cho cậu lựa chọn.
An Sinh nói.
- Được, vậy quyết định thế nhé, quả Trứng phối sủng Thần Thoại Bạch Cự Tượng này cậu cứ mang đi.
Chu Văn khá hài lòng với kiểu giao dịch này.
An Sinh cũng không khách khí, cầm quả trứng Bạch Cự Tượng về, rồi rất nhanh gửi cho Chu Văn một danh sách, bên trên có rất nhiều loại kết tinh Nguyên Khí Kỹ cấp Sử Thi.
Có điều, danh sách chỉ có tên kết tinh Nguyên Khí Kỹ chứ không cho biết kỹ năng cụ thể là gì.
- Chỉ nhìn tên thì không biết nó là loại Nguyên Khí Kỹ nào đâu, cậu có thể chọn đại khái theo thuộc tính, tốt nhất là chọn loại kết tinh nào phù hợp với Nguyên Khí Quyết của cậu.
An Sinh nói.
Chu Văn xem một lúc lâu mà vẫn không biết nên chọn Nguyên Khí Kỹ nào cho hợp lý.
Bản thân hắn lúc cày quái cũng nhặt được không ít kết tinh Nguyên Khí Kỹ, cũng học qua không ít kỹ năng, nhưng những kỹ năng thực sự hữu dụng thì quả thực rất ít.
- Văn thiếu gia, nếu cậu không quyết định được, tôi có một đề nghị.
An Sinh nói.
- Đề nghị gì?
Chu Văn hỏi.
- Cậu muốn đổi kết tinh Nguyên Khí Kỹ, sao không đổi lấy một cơ hội?
An Sinh nói với vẻ mặt chân thành.
- Cơ hội gì?
Chu Văn khó hiểu nhìn An Sinh.
- Trước đây, tôi và Đốc quân đại nhân đã cùng nhau tiến vào một lĩnh vực dị thứ nguyên thần bí…
An Sinh từ từ kể lại.