Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 700: CHƯƠNG 696: RƯƠNG BÁU KỲ QUÁI

- Định chơi xỏ mình à? Chẳng lẽ tất cả rương báu này đều rỗng tuếch hết sao?

Chu Văn có chút bực bội nói.

An Sinh lại nở nụ cười:

- Văn thiếu gia không hổ là Văn thiếu gia, ta và Đốc Quân mở sáu cái rương báu mà còn chẳng thú vị bằng một lần cậu mở.

- Chuyện này thật ra chẳng liên quan gì đến tôi cả, do các người chọn hết mấy cái rương xịn rồi, còn lại toàn là đồ kỳ quái thôi.

Chu Văn bực dọc đáp.

- Mau mở ra xem thử đi, tôi thật sự muốn biết, bên trong cái rương này rốt cuộc là thứ gì.

An Sinh thúc giục.

Chu Văn đành phải tiếp tục mở rương. Bên trong cái rương này lại lồng một cái rương khác, Chu Văn mở ít nhất cũng hơn hai mươi cái rương lớn nhỏ, giờ thì từ một cái rương to đùng đã biến thành một cái hộp nhỏ xíu bằng lòng bàn tay.

Chu Văn lại tiếp tục thử mở cái hộp, hết lớp này đến lớp khác. Hiện tại, cái hộp đã nhỏ như ngón tay, mà bên trong dường như vẫn còn một cái hộp nữa.

- Bây giờ thì tôi có thể khẳng định, chúng ta đang bị chủ nhân của mê cung này troll rồi, chắc chắn cái hộp cuối cùng chẳng có gì hết.

Chu Văn cảm thấy mình chắc chắn đã bị chơi xỏ.

- Đã đến nước này rồi, dù cho có là rỗng không thì cũng phải mở cái hộp cuối cùng ra xem sao chứ.

An Sinh khích lệ.

Chu Văn im lặng không nói tiếng nào, tiếp tục mở hộp. Cái hộp vốn lớn chừng ngón tay, sau khi mở thêm vài lớp nữa, đã nhỏ như móng tay.

- Trời ạ, An Sinh, sao vẫn còn nữa thế! Tôi không tin là không mở hết được.

Chu Văn tiếp tục mở, lại thêm nhiều lớp nữa, giờ thì cái hộp đã nhỏ như một chiếc nhẫn.

Đúng lúc Chu Văn định mở tiếp, hắn lại phát hiện trên chiếc hộp siêu nhỏ kia có một lỗ khóa cực nhỏ, nhưng nhìn kỹ thì chắc chắn đó là một cái ổ khóa.

- Đây chẳng phải là chơi khăm người ta sao? Mất công mở đến tận bây giờ, lại bảo là cần chìa khóa…

Chu Văn hận không thể đập nát cái hộp kia.

Nhưng không biết có phải chiếc hộp này được sức mạnh quy tắc bảo vệ hay không, mà ngay cả sức mạnh cấp Thần Thoại cũng khó lòng làm nó tổn hại.

- Hay bản thân cái hộp nhỏ này chính là phần thưởng cuối cùng rồi?

An Sinh nhìn chiếc hộp và nói.

- Không thể nào?

Chu Văn hơi sững người, đưa tay cầm chiếc hộp lên. Hắn đã mở bao nhiêu lớp hộp mà chúng không hề nhúc nhích, vậy mà lần này chiếc hộp lại bị hắn nhấc ra.

- Vậy mà lấy ra được!

Chu Văn lập tức ý thức được, chuyện này chắc chắn là có chủ ý.

Chu Văn quan sát kỹ một lúc nhưng không tìm ra cách mở hộp, bèn đưa cho An Sinh xem thử. Sau khi xem xong, An Sinh trả lại cho Chu Văn:

- Nhìn kết cấu bên trong lỗ khóa, ổ khóa này có cấu trúc khác với của nhân loại chúng ta, có lẽ cần một chiếc chìa khóa đặc thù mới mở được. Văn thiếu gia, cậu cứ cất nó đi, đợi sau khi rời khỏi đây rồi nghĩ cách mở sau.

Chu Văn cũng hết cách, chỉ đành tạm thời cất chiếc hộp mini này đi. Hộp nhỏ như vậy, đừng nói là bên trong chẳng có gì, mà cho dù có đồ vật đi nữa thì chứa được cái gì cơ chứ?

Mở liên tiếp hai cái rương đều ra những thứ kỳ quái, giờ đây Chu Văn lại hơi nhớ Vương Lộc. Nếu có Vương Lộc đi cùng, để cô ấy hỗ trợ mở rương, chắc chắn sẽ không xui xẻo mở ra toàn đồ quái dị thế này.

Hai người tiếp tục lên đường. Vì đã có bài học từ lần trước, An Sinh sợ chiếc hộp nhỏ có thể gây ra dị biến trong mê cung, nên bước đi càng thêm cẩn thận.

Kết quả là không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, chỉ cần đợi đồng hồ cát đến thời điểm an toàn là có thể thuận lợi đi qua các phòng đá.

Cuối cùng, Chu Văn và An Sinh đã đến vị trí của chiếc rương báu thứ ba. Chu Văn đứng trước rương, chắp tay trước ngực, vái một cái:

- Cầu các vị Đại Thần phù hộ độ trì cho con, con không cầu một đêm phất lên, chỉ cần cho con mở ra thứ gì đó bình thường là được. Trứng phối sủng cấp Thần Thoại hay gì đó, tùy tiện một quả là được, con thật sự không kén chọn đâu…

Trong lúc khấn vái, Chu Văn còn triệu hồi cả Tiểu Lão Hổ ra, hy vọng có thể tăng thêm chút may mắn.

An Sinh nghe Chu Văn lẩm bẩm, cố nén cười, nghiêm túc nói:

- Thiếu gia, phú quý do trời định, mau mở đi.

Chu Văn nghiến răng, bật nắp rương lên.

- Quả nhiên rất bình thường…

An Sinh nhìn vào bên trong rương, lập tức bật cười, bởi vì trong rương trống không.

- Thế là xong à?

Chu Văn có chút chán nản.

- Hay là, tôi lại đưa cậu đi tìm một cái rương khác nhé? Biết đâu Văn thiếu gia trời sinh bất phàm, có thể mở được cái rương thứ tư thì sao?

An Sinh nói.

- Đừng phiền phức nữa, chúng ta nên về thôi.

Chu Văn lắc đầu.

Hắn quyết định, sau này sẽ không bao giờ đụng vào mấy thứ quỷ quái như mấy cái rương này nữa, trừ phi có Vương Lộc đi cùng.

An Sinh dẫn Chu Văn đi ra ngoài. Quay về theo đường cũ là điều không thể, vì vị trí các phòng đá liên tục thay đổi, nên họ chỉ có thể tính toán ra một con đường mới để trở về.

May mắn là trên đường về không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hai người thuận lợi rời khỏi mê cung.

An Sinh dùng tấm kim loại bịt kín miệng giếng cổ, rồi rải một ít đất đá lên để ngụy trang, nếu không phải tình cờ thì rất khó phát hiện.

Chu Văn lại phát hiện ra chiếc đồng hồ cát trong tay mình dường như đã dừng lại. Những hạt cát đang chảy bên trong bỗng nhiên đứng yên, trông như thể thời gian bên trong đồng hồ cát đã ngưng đọng, vô cùng thần kỳ.

- Văn thiếu gia cũng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch. Coi như cái hộp nhỏ kia trống không, thì chiếc đồng hồ cát này cũng khá thần kỳ, nói không chừng đây lại là một món bảo bối lớn đấy.

An Sinh an ủi.

Chu Văn không có tâm trạng nghĩ nhiều, cất hết đồng hồ cát và chiếc hộp mini vào, dự định về nhà rồi nghĩ cách mở chiếc hộp mini kia sau.

Hai người một mạch trở về Lạc Dương, lại phát hiện đường phố trong nội thành vắng vẻ lạ thường. Rất nhanh sau đó, họ phát hiện ra rằng mọi người đều đang theo dõi trận đại chiến trên bảng xếp hạng qua truyền hình trực tiếp.

- Lại có thú phối sủng khiêu chiến Thái Cổ Kiếm Tiên, thảo nào nhiều người xem trực tiếp như vậy.

Chu Văn dùng Đế Thính dò xét một lát liền phát hiện ra vấn đề.

- Chuyện này cũng không lạ, thời hạn ba tháng sắp hết rồi, chắc chắn có người không nhịn được nữa. Để xem bây giờ là ai đang khiêu chiến Thái Cổ Kiếm Tiên?

An Sinh nói xong liền lấy điện thoại di động ra, mở chương trình truyền hình trực tiếp lên và có chút kinh ngạc.

Bên trong đấu trường, Thái Cổ Kiếm Tiên đã hiện ra chân thân Kiếm Tiên, tay cầm thạch kiếm đứng trên võ đài, nhưng lại không hề thấy bóng dáng của thú phối sủng khiêu chiến đâu cả.

Đột nhiên, Thái Cổ Kiếm Tiên như thể chịu một đòn cực mạnh, cơ thể bay văng ra ngoài.

- Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?

Cả Chu Văn và An Sinh đều không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!