Thần quả tỏa ra hào quang thần thánh, cảm giác cầm trong tay không khác gì một quả đào bình thường.
- Lão sư, ngài đã thực hiện được lý tưởng của mình rồi sao?
Chu Văn cất Thần quả đi, nhìn về phía Vương Minh Uyên hỏi.
- Nếu dễ dàng thực hiện như vậy thì đâu còn được gọi là lý tưởng.
Vương Minh Uyên trầm ngâm một lát rồi chỉ về phía xa nói:
- Cậu nhìn bên kia xem.
Chu Văn nhìn theo hướng Vương Minh Uyên chỉ, thấy trong hư không có một tòa kiến trúc khổng lồ, hình thù vô cùng cổ quái, trông như một cột trụ tỏa ra ánh sáng thần thánh, xuyên thẳng qua khoảng không vô tận không cách nào tưởng tượng nổi.
- Đó là cái gì vậy?
Chu Văn hỏi.
- Thứ Nguyên Trục, sự tồn tại của nó đã kết nối Dị thứ nguyên và Địa Cầu lại với nhau.
Vương Minh Uyên nói.
Mắt Chu Văn lập tức sáng lên:
- Nếu có thể chặt đứt Thứ Nguyên Trục, liệu có thể ngăn cản sinh vật Dị thứ nguyên xâm lấn không?
- Về lý thuyết thì đúng là có thể, nhưng Thứ Nguyên Trục không chỉ có một cái. Mỗi một Thứ Nguyên Trục đều nối liền với những không gian Dị thứ nguyên khác nhau, và đều dẫn đến vùng lõi của không gian đó. Cơ hồ tất cả những sinh vật Dị thứ nguyên khủng bố nhất đều sẽ tụ tập ở đó, chưa nói đến chuyện phá hủy, chỉ riêng việc đến gần thôi cũng đã vô cùng khó khăn. Huống chi bản thân Thứ Nguyên Trục có thể thông tới Dị thứ nguyên, nên không dễ bị phá hủy.
Vương Minh Uyên giải thích.
- Lão sư, ngài đã nghĩ ra cách rồi đúng không?
Chu Văn hỏi.
- Biện pháp chặt đứt Thứ Nguyên Trục thì đúng là ta đã nghĩ ra, nhưng ta lại không muốn chặt đứt nó.
Vương Minh Uyên nói.
- Tại sao?
Chu Văn ngạc nhiên.
- Ta chỉ mới nghĩ ra biện pháp, nhưng để thực sự áp dụng thì cần một khoảng thời gian quá dài. E rằng chưa kịp chặt đứt một cái Thứ Nguyên Trục thì Địa Cầu đã bị sinh vật Dị thứ nguyên chiếm đóng hoàn toàn, cho nên ta không có ý định chặt đứt nó.
Vương Minh Uyên nheo mắt nhìn Thứ Nguyên Trục, nói.
- Tại sao?
Chu Văn không hiểu, lại hỏi.
Dù có khó khăn đến đâu, chỉ cần chịu làm thì vẫn sẽ có cơ hội. Vương Minh Uyên đã tiến sâu vào Dị thứ nguyên, chẳng phải là để ngăn cản cuộc xâm lấn này sao? Tại sao đến lúc này lại từ bỏ?
- Thời cổ đại, lũ lụt là tai họa lớn. Con người muốn trị thủy, ban đầu chỉ biết xây đê đắp đập, cậu cũng biết kết quả thế nào rồi chứ?
Vương Minh Uyên hỏi ngược lại.
Chuyện này Chu Văn từng nghe qua. Cuối cùng, nỗ lực ngăn chặn dòng nước lũ của con người đã thất bại. Tường xây càng cao, đê đắp càng dày thì lượng nước tích tụ lại càng lớn, một khi vỡ đê, sức phá hoại sẽ gấp hàng chục, hàng trăm lần so với bình thường.
Hai mắt Chu Văn sáng rực lên, nhìn Vương Minh Uyên nói:
- Chẳng lẽ biện pháp của lão sư là tìm cách dẫn dụ sinh vật Dị thứ nguyên, đưa chúng đến một không gian khác để chúng không tới Địa Cầu nữa?
Ánh mắt Vương Minh Uyên bình tĩnh nhìn Thứ Nguyên Trục, từ tốn nói:
- Không, ý của ta là... ta muốn chưởng khống cơn lũ đó, khiến chúng phải tuân theo mệnh lệnh của ta. Ta bảo chúng đi đâu, chúng phải đi đó, ta bảo chúng làm gì, chúng phải làm cái đó. Ta muốn trở thành chúa tể của chúng.
- Chúa tể của Dị thứ nguyên sao?
Lòng Chu Văn dấy lên từng cơn sóng lớn. Nếu đúng như lời Vương Minh Uyên nói, một ngày nào đó có thể ngự trị trên vạn tộc chư thiên, trở thành một tồn tại Chúa tể, không biết đó sẽ là một chuyện huy hoàng và thỏa chí đến nhường nào?
Nhưng con đường này thực sự quá khó khăn. Cho dù Vương Minh Uyên là bậc kinh tài tuyệt diễm, muốn đạt đến bước đó cũng khó hơn lên trời.
- Tiểu Văn.
Ánh mắt Vương Minh Uyên dừng trên mặt Chu Văn, ngữ khí có chút kỳ lạ:
- Cậu tốt nhất đừng đi theo con đường của ta, cuối con đường này chỉ có tử vong.
Lòng Chu Văn giật thót, vội hỏi:
- Chú Linh thuật có vấn đề ạ?
Hắn có chút lo lắng, với tính cách của Chung Tử Nhã, tám chín phần là cô sẽ đi theo con đường này. Nếu Chú Linh thuật thật sự có vấn đề, vậy thì Chung Tử Nhã sẽ gặp nguy hiểm.
- Chú Linh thuật không có vấn đề, nhưng con đường này không dành cho nhân loại.
Vương Minh Uyên khẽ thở dài, phất tay áo, một luồng sức mạnh cuốn về phía Chu Văn, đồng thời nói:
- Lần sau đừng tới đây nữa, đây không phải là nơi cậu nên đến.
Chu Văn còn muốn nói gì đó, nhưng thân thể đã bị một luồng sức mạnh vô hình cuốn vào hư không. Không gian trước mắt biến ảo, chờ hắn kịp phản ứng lại, thân thể đã xuất hiện trên Ma phương trong tiểu trấn.
Chu Văn đứng dậy, ngẩng đầu nhìn trời, không thấy con đường ánh sáng xuất hiện nữa, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Câu nói cuối cùng của Vương Minh Uyên đã ngầm ám chỉ điều gì đó. Nếu hắn không phải là học trò của Vương Minh Uyên, có lẽ hắn đã không thể dễ dàng hái được Thần quả và trở về như vậy.
Đáng tiếc, Chu Văn vẫn không biết rõ phải làm thế nào để sử dụng Thần quả.
Sau khi Chu Văn rời đi, Vương Minh Uyên vẫn ngồi dưới gốc Luân Hồi thụ, dường như đang trầm tư điều gì.
Phía trên vùng Tịnh thổ này, lôi điện bỗng xuất hiện dữ dội, cảnh tượng như ngày tận thế, một giọng nói kinh hoàng từ hư không truyền đến.
- Vương Minh Uyên, ngươi dám vi phạm ước định, ngươi phải biết mình sẽ gánh chịu hậu quả gì.
Vương Minh Uyên vẫn nhắm mắt, lạnh nhạt nói:
- Việc do ta làm, hình phạt đương nhiên do ta gánh chịu.
- Rất tốt, vậy ngươi hãy chuẩn bị tiếp nhận Thần phạt đi.
Theo giọng nói đó, những tia sét kinh hoàng cũng giáng xuống.
Từng đạo lôi điện từ hư không lao xuống, như những thanh kiếm sắc bén đâm vào cơ thể Vương Minh Uyên. Từng đạo, từng đạo sét đánh xuống, khiến toàn thân ông bao phủ trong biển sấm sét.
Vậy mà Vương Minh Uyên vẫn ngồi im, vẻ mặt không một chút biến đổi, phảng phất như những tia sét đang kêu lốp đốp trên người ông vốn không tồn tại. Chỉ có điều, trên chiếc áo trắng của ông lại xuất hiện thêm nhiều đốm máu hồng, tựa như những đóa hoa đào đang bung nở.
- Hình phạt của Thần sẽ kéo dài cho đến khi Thần quả chín muồi, hy vọng đến lúc đó, ngươi vẫn còn sống.
Giọng nói trong hư không biến mất, lôi điện đầy trời cũng tan biến không còn dấu vết.
Cực Lạc Tịnh Thổ lại khôi phục vẻ yên tĩnh ban đầu, chỉ còn những tia sét trên người Vương Minh Uyên vẫn đang nhảy múa, như vô số cây kim đâm sâu vào da thịt xương cốt của ông.
Chu Văn về tới học viện, lấy viên Thần quả ra, nhưng trong lòng có chút lưỡng lự.
Thần quả chỉ có một quả, tác dụng của nó là giúp một Phối sủng tấn thăng lên cấp Thần Thoại. Những Phối sủng đã ở cấp Thần Thoại thì đương nhiên không cần phải bàn tới.
Hiện tại, trong số các Phối sủng chưa tấn thăng Thần Thoại, Ma Anh là con có tiềm lực lớn nhất.
Có điều, bản thân Ma Anh có thuộc tính "Có Thể Tiến Hóa", việc nàng tấn thăng lên cấp Thần Thoại chỉ là chuyện sớm muộn. Mà tác dụng lớn nhất của Thần quả là khiến bất kỳ Phối sủng cấp nào cũng có thể trực tiếp tấn thăng Thần Thoại.
Xét về điểm này, lựa chọn tốt nhất là chọn một Phối sủng cấp thấp nhưng có tiềm lực to lớn để nó tấn thăng.
Loại Phối sủng có tiềm lực này, Chu Văn cũng có mấy con, ví dụ như Hắc Ám Y Sư, Hoàng Kim Đàn Hạc, Ma Giáp Hổ Phách Tướng... đều có tiềm lực rất lớn.
Đương nhiên, Ma Giáp Hổ Phách Tướng thì Chu Văn không dám để nó tiếp tục tấn thăng, nên đã loại ra ngoài.
Chu Văn muốn chọn một trong hai con Hắc Ám Y Sư và Hoàng Kim Đàn Hạc, nhưng đây cũng là một điểm rủi ro. Bởi vì không biết sau khi chúng tấn thăng Thần Thoại, Vận Mệnh Chi Luân mà chúng ngưng tụ có hữu dụng hay không. Vạn nhất ngưng tụ ra một Vận Mệnh Chi Luân vô dụng, thì còn không bằng trực tiếp để Ma Anh tấn thăng, thực lực của Chu Văn sẽ lập tức tăng vọt trên diện rộng.
Trong lòng Chu Văn có chút lưỡng lự, nhất thời khó mà đưa ra lựa chọn.