- Ngươi có biết mình thua như thế nào không?
Chu Văn nhìn Độc Cô Trùng, hỏi.
Hắn hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, nên muốn hỏi cho ra lẽ.
Độc Cô Trùng nghe vậy lại hiểu lầm ý của Chu Văn, chua xót nói:
- Văn thiếu gia đúng là cao tay. Tôi đã dùng cả Nhện Hút Máu, Cổ Ngón Tay Đen, cộng thêm bảy loại Phối sủng cỡ nhỏ khác, nhưng không một con nào thoát khỏi mắt thần của ngài. Tất cả Phối sủng tôi cử đi đều bị giết sạch, cuối cùng tôi đành phải dùng đến Ma Phát Cổ. Vốn tưởng có thể dựa vào Ma Phát Cổ để dạy cho ngài một bài học, ai ngờ người bị dạy dỗ lại là tôi.
- Tại sao ông lại muốn ra tay với tôi?
Chu Văn hỏi tiếp.
Gương mặt già nua của Độc Cô Trùng đỏ lên, ấp úng nói:
- Lần trước ở bệnh viện, tôi thấy thủ pháp của cậu nên cảm thấy cậu rất có thiên phú học thuật Dưỡng Cổ của tôi. Vì vậy, tôi muốn đưa cậu về Nam Khu, theo lão già này học cách nuôi Cổ trùng.
- Ý ông là muốn nhận tôi làm đồ đệ?
Chu Văn ngẩn người nhìn Độc Cô Trùng.
Mặt Độc Cô Trùng đỏ bừng, nói:
- Văn thiếu gia, thật xin lỗi, tôi đã làm mất mặt nhà họ Độc Cô. Hôm nay tôi mới biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn. Đừng nói là nhận tôi làm đồ đệ, ngay cả tư cách làm đồ đệ của ngài tôi cũng không có. Ngài muốn giết muốn xẻo cứ ra lệnh một tiếng, tôi sẽ tự kết liễu ngay, không làm bẩn tay ngài.
Sinh vật dị giới trong đầu Tần Vũ Phu có liên quan đến ông không?
Chu Văn hỏi thẳng.
Độc Cô Trùng lập tức nghiêm mặt:
- Tuyệt đối không. Nhà họ Độc Cô chúng tôi tuy cần Nguyên tinh, nhưng không đến mức bỉ ổi như vậy, càng không dám hãm hại Phó thống đốc Tần.
- Nếu đã vậy, ông đi đi.
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nói.
Thế nhưng Độc Cô Trùng lại không có ý định rời đi, cắn răng hỏi Chu Văn:
- Văn thiếu gia, tôi đã dành gần cả đời để nuôi Cổ trùng, đây là lần đầu tiên thấy có người ra tay gọn gàng đến vậy. Ngài có thể cho tôi biết ngài đã giết Ma Phát Cổ như thế nào không?
- Không biết.
Chu Văn đáp bừa, hắn thật sự không biết Ma Phát Cổ chết thế nào, vì hắn còn chưa thấy mặt mũi nó ra sao.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, lúc nãy con chim nhỏ cứ bay tới bay lui không biết làm gì, có lẽ chính nó đã xử lý hết đám Phối sủng cỡ nhỏ và cả Ma Phát Cổ kia. Nhưng những lời này hắn chỉ giữ trong lòng, không định nói cho Độc Cô Trùng biết.
- Ngài không biết Ma Phát Cổ chết thế nào ư?
Độc Cô Trùng hiển nhiên không tin câu trả lời này.
- Tôi còn chưa kịp nhìn thấy nó thì nó đã chết rồi, nên làm sao tôi biết nó chết thế nào được?
Chu Văn nói xong, định đóng cửa lại, hắn không có tâm trạng nói chuyện phiếm với Độc Cô Trùng.
Nếu không phải lo gã này chết ở đây sẽ gây ra xung đột giữa Lạc Dương và nhà họ Độc Cô, thì hắn đã ra tay từ lâu rồi.
Tuy bây giờ không định động thủ, nhưng Chu Văn cũng không tính bỏ qua cho Độc Cô Trùng. Hắn định dùng năng lực của Áo Tàng Hình để theo dõi gã, xem gã có đồng bọn nào không, sau đó mới quyết định xử lý thế nào.
Chu Văn chỉ nói bừa để đuổi Độc Cô Trùng đi, trong lòng còn đang mong chờ xem hiệu quả của Áo Tàng Hình rốt cuộc ra sao.
Nào ngờ Độc Cô Trùng nghe xong lại chấn động:
- Ngài còn chưa kịp nhìn thấy Ma Phát Cổ mà nó đã chết rồi sao?
- Đúng vậy. Nếu không còn chuyện gì thì ông về đi, đừng đến làm phiền tôi nữa.
Chu Văn nói rồi chuẩn bị đóng cửa.
Ai ngờ Độc Cô Trùng vội vàng lao tới, giữ chặt cánh cửa:
- Văn thiếu gia, ngài có thể cho tôi xem Phối sủng của ngài được không? Một Phối sủng có thể dễ dàng miểu sát Ma Phát Cổ chắc chắn không phải tầm thường…
Độc Cô Trùng còn định nói gì đó, nhưng đột nhiên thấy con chim nhỏ đang đứng trên bàn, mắt gã lập tức trợn tròn.
- Ông muốn làm gì? Ông tưởng tôi không dám giết ông sao?
Chu Văn lạnh mặt nói. Độc Cô Trùng cứ dây dưa thế này, e là hắn phải ra tay tại đây thật.
- Không phải…
Độc Cô Trùng dường như không nghe thấy lời cảnh cáo của Chu Văn, mắt cứ dán chặt vào con chim nhỏ, lắp bắp:
- Đây… đây không phải là Phượng Hoàng non trong truyền thuyết chứ?
- Ông biết nó à?
Chu Văn hơi kinh ngạc nhìn Độc Cô Trùng.
Con chim nhỏ đã đi theo hắn một thời gian, nhưng người nhận ra lai lịch của nó chẳng có mấy ai. Bây giờ trông nó chẳng khác gì một con chim ưng vàng nhỏ, nhìn thế nào cũng không giống Phượng Hoàng.
- Biết chứ, biết chứ! Người nuôi Cổ trùng sao có thể không biết Phượng Hoàng được. Phượng Hoàng chính là thiên địch của loài trùng, Cổ trùng có lợi hại đến đâu gặp nó cũng chỉ là tép riu… Thảo nào… thảo nào…
Độc Cô Trùng nói xong, đột nhiên kéo áo xuống, để lộ cơ ngực săn chắc.
- Ông định làm gì đấy?
Chu Văn lùi lại hai bước, kinh ngạc nhìn Độc Cô Trùng.
Độc Cô Trùng lại xoay người, để Chu Văn nhìn lưng mình. Chỉ thấy trên lưng gã có một hình xăm Phượng Hoàng màu máu, trông sống động như thật, dường như có thể tung cánh bay lên bất cứ lúc nào.
- Ông cũng có Phối sủng Phượng Hoàng?
Chu Văn chấn động.
Độc Cô Trùng ngượng ngùng nói:
- Tôi làm sao có nổi Phối sủng Phượng Hoàng… Đây là hình xăm mà sư phụ đã xăm cho tôi, tên là Phượng Hoàng Trừ Tà Đồ. Theo quy củ của tổ tiên truyền lại, dùng một số dược liệu đặc biệt trộn với máu rồi xăm lên người, nó có thể dùng để xua đuổi tà ma, tránh bị thương khi bắt trùng. Tôi còn giữ một vài cuốn sách cổ liên quan đến Phượng Hoàng, trong đó có hình ảnh Phượng Hoàng non, trông rất giống con chim nhỏ này của ngài, nhưng cũng có vài điểm khác biệt… Văn thiếu gia… con chim nhỏ này của ngài thật sự là Phượng Hoàng non sao?
- Thì ra là vậy.
Chu Văn không trả lời, chỉ gật đầu:
- Nếu không còn chuyện gì khác, ông về đi. Lần sau tôi sẽ đến tìm ông.
Nhưng Độc Cô Trùng vẫn không nhúc nhích, còn có chút nịnh nọt nói với Chu Văn:
- Văn thiếu gia, tôi thấy bên cạnh ngài đang thiếu người chạy vặt, hay là để tôi làm trợ lý cho ngài nhé?
- Tôi không cần trợ lý.
Chu Văn nhíu mày.
- Cũng phải, toàn là đàn ông với nhau, chắc ngài muốn tìm một cô gái xinh đẹp làm trợ lý hơn… Vậy ngài xem, tôi bái ngài làm sư phụ thì thế nào?
Độc Cô Trùng nhanh chóng đổi ý.
- Ông bao nhiêu tuổi rồi mà còn đòi bái tôi làm sư phụ, tôi…
Chu Văn còn chưa nói xong, Độc Cô Trùng đã “bụp” một tiếng quỳ xuống đất.
- Sư phụ, xin nhận của đệ tử Độc Cô Trùng một lạy…
Độc Cô Trùng không hề qua loa, thực hiện đủ đại lễ ba quỳ chín lạy để bái sư.
Chu Văn đứng hình, hoàn toàn không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. Đến khi hắn kịp phản ứng thì Độc Cô Trùng đã làm xong nghi lễ.
- Rốt cuộc ông muốn làm gì?
Chu Văn nhíu mày nhìn chằm chằm Độc Cô Trùng.
Độc Cô Trùng lồm cồm bò dậy, nịnh nọt nói:
- Từ nay về sau, ngài chính là sư phụ của Độc Cô Trùng này. Sư phụ, khi nào ngài dạy đồ nhi cách nuôi Phượng Hoàng ạ?