- Bộ trưởng Kiều, ngài chắc chắn Chu Văn đã xuất hiện ở Ngũ Long Khẩu chứ?
Thẩm Ngọc Trì nhìn bản báo cáo của Kiều Tư Viễn, nhíu mày hỏi.
- Đã xác nhận, độ tuổi và ngoại hình cực kỳ giống Chu Văn.
Kiều Tư Viễn cung kính đáp.
- Vẫn chưa đủ bằng chứng.
Thẩm Ngọc Trì nói.
- Cục trưởng nói đúng, nhưng tôi cảm thấy người trẻ tuổi xuất hiện ở Ngũ Long Khẩu chính là Chu Văn.
Kiều Tư Viễn nói.
- Ngài dựa vào căn cứ gì?
Thẩm Ngọc Trì hỏi.
- Hiện tại vẫn đang điều tra nên tạm thời chưa có bằng chứng, nhưng trực giác mách bảo tôi, đó chính là Chu Văn.
Kiều Tư Viễn khẳng định.
Thẩm Ngọc Trì cũng không nổi giận vì Kiều Tư Viễn không đưa ra được bằng chứng. Trên thực tế, đối với những người làm ở Cục Giám Sát như họ, đôi khi trực giác lại vô cùng chuẩn xác.
Trực giác không phải là đoán mò đơn thuần, mà là một loại cảm giác nhạy bén với sự việc được bồi dưỡng sau khi trải qua vô số vụ án.
- Nếu người trẻ tuổi kia là Chu Văn, ngài nghĩ tại sao hắn lại đến Ngũ Long Khẩu, và mục tiêu tiếp theo của hắn là ở đâu?
Thẩm Ngọc Trì trầm ngâm hỏi.
- Căn cứ tình báo, gần đây thỉnh thoảng có người nhìn thấy Chu Văn ở Lạc Dương, nhưng tôi cảm thấy đây hẳn là chiêu trò che mắt của nhà họ An nhằm che giấu tung tích của cậu ta. Suy luận theo hướng này, mục đích của Chu Văn có vẻ không chỉ đơn giản là dừng chân ở Ngũ Long Khẩu một thời gian.
Kiều Tư Viễn dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Ti chức suy đoán, tiếp theo Chu Văn sẽ không quay về Lạc Dương. Nhìn vào lộ trình hiện tại, hắn sẽ tiếp tục đi về phía Bắc, tôi cho rằng rất có thể hắn sẽ đến Đế Đô.
- Phía Bắc có rất nhiều thành phố, tại sao ngài lại khẳng định hắn nhất định sẽ đến Đế Đô?
Thẩm Ngọc Trì nhíu mày hỏi.
- Hiện tại tôi vẫn chưa có bằng chứng, nhưng chúng ta nên chuẩn bị sẵn sàng cho việc này.
Kiều Tư Viễn nói.
- Cũng đúng, nhưng Chu Văn bây giờ cũng có chút bản lĩnh rồi, dù không có nhà họ An che chở, muốn động đến hắn cũng không dễ.
Thẩm Ngọc Trì trầm ngâm.
- Tại sao Cục trưởng không thử bàn bạc với nhà họ Hạ, biết đâu họ lại có hứng thú với cậu ta.
Kiều Tư Viễn đề nghị.
Thẩm Ngọc Trì dĩ nhiên hiểu rõ ý của Kiều Tư Viễn, liếc nhìn cấp dưới một cái rồi nói đầy ẩn ý:
- Vậy ngài thay ta đi một chuyến đến nhà họ Hạ, đem chuyện này nói cho họ biết đi.
- Ti chức tuân lệnh.
Kiều Tư Viễn nhận lệnh rời đi.
Sau khi Kiều Tư Viễn đi khỏi, người phụ nữ được Thẩm Ngọc Trì gọi là Cúc Áo bước ra. Thẩm Ngọc Trì vừa xem tài liệu vừa hỏi:
- Cô thấy thế nào?
- Tôi thấy Kiều Tư Viễn có vẻ chú ý đến Chu Văn hơn hẳn những đệ tử khác của Vương Minh Uyên.
Cúc Áo nói.
- Cô muốn nói, hắn có mưu đồ gì với Chu Văn sao?
Thẩm Ngọc Trì ngẩng đầu lên nhìn Cúc Áo.
- Không rõ. Tôi đã điều tra hắn, đúng như lời Cục trưởng nói, người này quá đơn giản, ngoài chơi game và sinh hoạt thường ngày ra thì chẳng làm gì khác. Không có sở thích rõ ràng, không vợ con, không bạn bè thân thích, đến một mống tình nhân cũng không có. Không rượu chè, trai gái, cờ bạc, với một người ở địa vị và độ tuổi như hắn, thật sự khó mà tưởng tượng nổi.
Cúc Áo trình bày.
- Có lẽ hắn chỉ là một kẻ cuồng game thôi.
Thẩm Ngọc Trì nói.
Đôi môi đỏ của Cúc Áo khẽ nhếch lên, cô nói tiếp:
- Cũng có thể nói vậy, nhưng là một kẻ nghiện game, hắn dường như lại quá để tâm đến những chuyện khác.
- Vậy cô nghĩ tại sao Kiều Tư Viễn lại nhắc đến nhà họ Hạ?
Thẩm Ngọc Trì hỏi tiếp.
- Tạm thời chưa thể suy luận được, nhưng theo tôi biết, mấy chục năm gần đây, có không ít thiên tài chết yểu dường như đều có mối liên hệ mật thiết với nhà họ Hạ. Nếu nhà họ Hạ biết Chu Văn đến Đế Đô, có lẽ sẽ không cần ngài Cục trưởng phải đau đầu nữa.
Cúc Áo đáp.
- Vậy cứ tiếp tục theo dõi đi.
Thẩm Ngọc Trì lại cúi đầu tiếp tục công việc.
Chu Văn trèo đèo lội suối, khắp nơi đều là rừng rậm núi đá. Tuy cơn bão Dị Thứ Nguyên mang đến tai họa khủng khiếp cho nhân loại, nhưng nó lại khiến Trái Đất bừng bừng sức sống, không còn là những công trình bê tông cốt thép ở khắp nơi như trước kia.
- Ngươi làm gì vậy? Không phải bên đó, chúng ta phải đi hướng này.
Khi đến một ngã ba, Chu Văn định rẽ trái, nhưng con linh dương lại cứ nằng nặc đòi đi về phía bên phải.
Linh dương chẳng thèm để tâm, nó cắn góc áo Chu Văn kéo về phía bên phải, buộc hắn phải đi theo nó.
- Bên này có thứ gì à? Sao ngươi nhất định phải đi hướng này?
Chu Văn cảm thấy hơi kỳ lạ. Trước đây tuy linh dương tùy hứng và rất kiêu ngạo, nhưng chưa bao giờ can thiệp vào đường đi của hắn.
Lần này nó lại chủ động thay đổi phương hướng, điều này khiến Chu Văn thấy rất lạ.
Linh dương không trả lời, chỉ lo đi về phía trước, dường như chẳng thèm nghe lời Chu Văn.
Nếu Chu Văn dừng lại, nó liền quay lại kéo hắn đi, khiến hắn không còn cách nào khác.
Chu Văn xem lại bản đồ, bên phải vốn cũng có một con quốc lộ, nhưng hướng đó có quá nhiều Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực, hơn nữa còn xuất hiện nhiều sinh vật Dị Thứ Nguyên phá vỡ phong ấn, nên An Sinh mới sắp xếp cho hắn đi con đường còn lại.
Chu Văn cảm thấy hướng này chắc chắn có chuyện, nhưng trong lòng lại có chút tò mò, muốn biết rốt cuộc con linh dương định làm gì, nên quyết định đi theo nó xem sao.
Nhưng Chu Văn vẫn cẩn thận triệu hồi Long Dực để phòng trường hợp bất trắc.
Thế Thân Phù vẫn chưa vẽ được tấm nào. Lúc rảnh rỗi, Chu Văn cũng bỏ công vẽ không ít, nhưng đáng tiếc đều thất bại, xác suất thành công thật sự quá thấp.
Con quốc lộ vốn rộng lớn giờ đã bị cây cối hai bên xâm lấn, trên đường đầy những cành cây và rễ cây trồi lên, dây leo cũng bò ngổn ngang khắp nơi.
Cây cối hai bên đường cao chót vót, che khuất gần hết ánh mặt trời, khiến Chu Văn đi trên quốc lộ mà chẳng khác nào đang đi trong rừng rậm.
Đi thêm một đoạn, Chu Văn đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn. Xung quanh đều là rừng cây, nhưng nơi này lại không có lấy một tiếng chim hót hay côn trùng kêu, cả khu rừng an tĩnh đến đáng sợ.
Chu Văn mở rộng phạm vi Đế Thính đến cực hạn nhưng vẫn không phát hiện sự tồn tại của bất kỳ sinh vật nào.
Linh dương lại chẳng hề bận tâm, vẫn tiếp tục đi về phía trước. Tiểu Điểu đứng trên vai Chu Văn, tò mò nhìn ngó xung quanh.
- Rốt cuộc ngươi muốn đi đâu?
Chu Văn hỏi con linh dương.
Linh dương không thèm đáp lời, mà dù nó có biết nói thì chắc cũng chẳng thèm trả lời Chu Văn. Ngay lúc Chu Văn đang do dự có nên đi theo nó nữa hay không, con linh dương đột nhiên rời khỏi quốc lộ, lao đầu chui vào một bụi cỏ ven đường.
Nơi đó cỏ mọc rậm rạp, dây leo chằng chịt, sau khi linh dương chui vào liền biến mất tăm. May mà Chu Văn có Đế Thính nên vẫn nhìn thấy rõ tình hình bên trong.
Chỉ thấy sau khi chui vào bụi cỏ, linh dương vẫn tiếp tục đi thẳng về phía trước, không lâu sau thì đến một mảnh đất trống.
Mảnh đất trống kia khá kỳ quái, bốn phía đều là cây cối rậm rạp, nhưng riêng mảnh đất này lại không có một ngọn cỏ nào mọc lên.