Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 735: CHƯƠNG 731: ĐẶT TRÊN ĐỈNH TỬ CẤM THÀNH

Tuy Hạ Lưu Xuyên có chút lo lắng nhưng lại không có biện pháp gì, đành phải rời khỏi văn phòng của Hạ Đông Nhạc.

“Anh, hình như anh có tâm sự gì à, chẳng lẽ anh không lấy được kén Thủ Hộ Giả sao?”

Hạ Huyền Nguyệt trông thấy Hạ Lưu Xuyên, thấy hắn đang cau mày, liền quan tâm hỏi.

“Chu Văn đang trên đường đến Đế Đô, Lão gia tử đã ra lệnh cho người của Đông viện, muốn lôi cậu ta về trước khi cậu ta tiến vào Đế Đô.” Hạ Lưu Xuyên nói.

“Tại sao Lão gia tử lại muốn bắt Chu Văn về?” Hạ Huyền Nguyệt cũng không biết chuyện này, sau khi nghe xong, sắc mặt hơi thay đổi.

Hạ Lưu Xuyên vội vàng ngăn Hạ Huyền Nguyệt nói tiếp, nhìn quanh quất, thấy không có ai khác đi qua mới thấp giọng nói: “Chuyện này em chỉ cần biết vậy thôi, đừng nhắc lại, không được nói cho bất kỳ ai. Còn nữa, chuyện về Lão gia tử, em không cần hỏi nhiều, hiểu chưa?”

“Tại sao?” Hạ Huyền Nguyệt vẫn có chút không hiểu.

Thật ra ấn tượng của Hạ Huyền Nguyệt về Lão gia tử rất mơ hồ. Tuy Lão gia tử là người cầm quyền thực sự của nhà họ Hạ, nhưng nhà họ Hạ lại rất lớn, số lần Hạ Huyền Nguyệt gặp được Lão gia tử chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Trong ấn tượng của nàng, Lão gia tử là một lão nhân nghiêm nghị trong bộ bạch y, chỉ vào những dịp lễ quan trọng của gia tộc, ông mới thỉnh thoảng xuất hiện, còn bình thường ông đều sinh hoạt bên trong Đông viện.

Những người phụ trách sinh hoạt hàng ngày của Lão gia tử phần lớn đều không phải người nhà họ Hạ, nhưng họ lại là những người trung thành và tận tâm với Lão gia tử nhất, đối với mệnh lệnh của ông, họ tuyệt đối không do dự hay nghi ngờ.

Khi Hạ Huyền Nguyệt còn nhỏ, đã từng thấy vài vị trưởng bối trong nhà không biết mắc tội gì mà bị người của Đông viện bắt đi, sau khi vào Đông viện thì một đi không trở lại.

“Đừng hỏi tại sao, tin anh đi, anh sẽ không hại em đâu.” Hạ Lưu Xuyên nói với Hạ Huyền Nguyệt.

“Em hiểu rồi.” Hạ Huyền Nguyệt khẽ gật đầu.

“Đi nghỉ ngơi đi. Chuyện này đã giao cho Đông viện xử lý, chúng ta không cần bận tâm.” Hạ Lưu Xuyên có vẻ có tâm sự, nói xong liền đi về chỗ ở của mình.

Nhưng hắn còn chưa mở cửa phòng thì lại có người đến truyền lời, nói Lão gia tử muốn gặp hắn.

Trong lòng Hạ Lưu Xuyên chấn động, hắn đã đoán được tại sao Lão gia tử muốn tìm mình.

Hạ Lưu Xuyên hít sâu một hơi, đi theo người quản gia kia đến Đông viện.

Nếu không có chuyện quan trọng, Hạ Lưu Xuyên tình nguyện cả đời không bước vào Đông viện.

Khi còn nhỏ, hắn thật sự rất thích vào Đông viện chơi, vị Lão gia tử này cũng hết sức cưng chiều hắn. Bởi vì những người khác trong nhà họ Hạ không được tùy ý vào Đông viện, mà hắn lại được Lão gia tử cho phép, có thể tự do ra vào.

Khi đó Hạ Lưu Xuyên muốn gì được nấy, ngay cả khi phá phách mấy chậu hoa cỏ của Lão gia tử, ông cũng chỉ cười ha hả mà không trách phạt hắn.

Nhưng sau năm mười lăm tuổi, Hạ Lưu Xuyên lại rất ít khi đến Đông viện. Tuy hắn vẫn còn đặc quyền đó, nhưng bản thân lại không hề muốn đi.

Bước vào khu vườn quen thuộc, nhìn cách bài trí hoa cỏ bên trong, tâm tình Hạ Lưu Xuyên có chút phức tạp.

“Tiểu Xuyên, chuyện của con Đông Nhạc đã nói cho ta rồi, con yên tâm, ta sẽ để Chu Văn sống sót đến Đế Đô, giúp con thắng cược, giành được cơ hội lập khế ước với Thủ Hộ Giả.”

Một lão nhân mặc bạch y ngồi trong thạch đình, đang ngồi bên cạnh ao cá chép nói.

“Làm ngài phải lo lắng rồi.” Hạ Lưu Xuyên hơi khom người nói.

Hắn là một kẻ không sợ trời không sợ đất, chuyện gì cũng dám làm, nhưng duy chỉ trước mặt vị Lão gia tử này, hắn lại không dám tùy tiện làm bậy.

Lão gia tử vừa cho cá ăn vừa tiếp tục nói: “Cũng chẳng mất mát gì, chỉ là trì hoãn một chút thôi. Chờ con lập khế ước với Thủ Hộ Giả xong, ta muốn con tự mình mang Chu Văn về cho ta, con có làm được không?”

“Lão gia tử, người bên cạnh ngài ai cũng mạnh hơn con nhiều, hà tất phải bắt con đi?” Hạ Lưu Xuyên nói.

“Nếu con không muốn, vậy ta sẽ để Huyền Nguyệt làm.” Lão gia tử nhàn nhạt nói.

Hạ Lưu Xuyên há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ gật đầu: “Con biết rồi, con sẽ tự tay mang Chu Văn về.”

“Nhớ kỹ, con là chủ nhân tương lai của nhà họ Hạ, thủ hạ có mạnh đến đâu thì trước sau vẫn là hạ nhân.” Lão nhân nói.

“Lưu Xuyên hiểu rồi.” Hạ Lưu Xuyên cúi đầu đáp.

Chu Văn một đường chạy đến Đế Đô nhưng không gặp phải sự kiện kỳ quái nào, ngoài việc khúc gỗ quá nặng khiến hắn hơi vất vả ra thì cũng không có chuyện gì phiền toái xảy ra.

“Lão Dương, sau khi đến Đế Đô, cần đặt khúc gỗ này ở chỗ nào?” Chu Văn hỏi linh dương.

Linh dương dùng móng vẽ một hàng chữ trên mặt đất: “Đặt trên đỉnh Tử Cấm Thành.”

Chu Văn thấy hàng chữ linh dương viết, tức khắc mở to hai mắt nhìn.

Tử Cấm Thành tại Đế Đô hiện tại là một lĩnh vực Dị thứ nguyên vô cùng đặc thù, cũng là lĩnh vực Dị thứ nguyên mà nhà họ Hạ coi trọng nhất, không thua kém gì Cổ Kiếm Mộ.

Theo những gì Chu Văn biết, sau khi trải qua cơn bão Dị thứ nguyên, nhà họ Hạ đã phong tỏa toàn bộ lĩnh vực Dị thứ nguyên Tử Cấm Thành, không cho bất kỳ ai đến gần.

Nếu hắn đi một mình, dựa vào năng lực của Ẩn Hình Y thì hẳn là không khó.

Nhưng cứ thế vác khúc gỗ này tiến vào Tử Cấm Thành, không thể nào thần không biết quỷ không hay mà vào được, chắc chắn sẽ xảy ra xung đột với nhà họ Hạ.

“Lão Dương, ngươi thật sự không định chơi khăm ta đấy chứ?” Chu Văn nghiêm túc hoài nghi, vì hắn đã ép linh dương và con chim nhỏ đi cùng nên có lẽ linh dương cố tình gài bẫy hắn.

Linh dương không thèm để ý đến hắn, rảo bước qua cột mốc biên giới Đế Đô.

Chu Văn đành phải đi theo nó, hiện tại hắn không còn lựa chọn nào khác.

Chu Văn ít khi ra ngoài rèn luyện, chưa bao giờ thấy qua thành phố lớn như Đế Đô, nơi này so với Lạc Dương thì cả về quy mô lẫn dân số đều lớn hơn rất nhiều.

Bởi vì có quá nhiều người, Chu Văn không cưỡi Đại Uy Kim Cương Ngưu mà tự mình vác khúc gỗ tiến về phía trước.

Tuy rằng nơi này là Đế Đô, nhưng khi mọi người thấy Chu Văn vác một khúc gỗ đi vào thành, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt tò mò về phía hắn.

Chu Văn vốn dĩ định sau khi đến Đế Đô sẽ liên lạc với Vương Lộc. Nhưng hiện tại hắn đang vác một khúc gỗ lớn, cũng không tiện mời nàng đi ăn cơm, nên hắn tạm thời không liên lạc với nàng, đợi giải quyết xong chuyện liên quan đến khúc gỗ này rồi tính sau cũng không muộn.

Hắn tìm một khách sạn để nghỉ ngơi. Tại Đế Đô, tiền thuê nhà không hề rẻ, có điều hắn vẫn sảng khoái thanh toán, hơn nữa còn đặt cọc tiền phòng cả một tuần.

Nơi này cách Tử Cấm Thành tương đối gần, cửa sổ sát đất của căn phòng có thể nhìn thấy Tử Cấm Thành ở xa xa, đây chính là lý do Chu Văn lựa chọn nơi này.

“Làm thế nào để đem khúc gỗ kia vào Tử Cấm Thành đây?” Chu Văn đứng trước cửa sổ, nhìn chăm chú Tử Cấm Thành đằng xa, trong lòng lóe lên rất nhiều ý nghĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!