Vào sân xong, sắc mặt Vương Lộc trở nên nghiêm túc hơn vài phần:
- Cậu có biết, bây giờ cậu đang rất nguy hiểm không?
Chu Văn gật đầu:
- Tôi biết.
- Biết rồi mà còn mò tới? Có phải một ngày không bị ăn đòn là cả người cậu khó chịu không hả?
Vương Lộc trừng mắt nhìn hắn.
- Vốn dĩ tôi cũng không muốn tới đây kiểu này.
Chu Văn vốn định dùng Áo Tàng Hình để đến Đế Đô, không để ai phát hiện ra mình.
Nhưng bây giờ hắn lại vác theo khúc gỗ này, Áo Tàng Hình cũng thành vô dụng. Cái áo căn bản không thể che hết khúc gỗ to như vậy, một khúc gỗ lơ lửng giữa không trung, ai nhìn vào mà chẳng biết có vấn đề.
- E là cậu còn chưa biết tình hình bây giờ đâu. Nếu chỉ đơn thuần là Cục Giám sát gây khó dễ thì còn đỡ. Với năng lực của cậu, cộng thêm tin tình báo của tôi, đối phó chắc không khó. Nhưng bây giờ, kẻ muốn ra tay với cậu không chỉ có Cục Giám sát, mà còn có cả chủ nhân thực sự của Đế Đô – nhà họ Hạ. Cậu đến Đế Đô thì dễ, nhưng muốn rời đi, e là không đơn giản như vậy đâu.
Vương Lộc nói.
- Tại sao nhà họ Hạ lại muốn đối phó tôi?
Chu Văn khó hiểu hỏi.
Hắn và nhà họ Hạ không có thâm cừu đại oán gì, nhà họ Hạ đâu có lý do gì nhắm vào hắn, đẩy hắn vào chỗ chết chứ?
- Chuyện này phức tạp lắm, lát nữa bà nội tôi sẽ nói cho cậu biết.
Vương Lộc nói xong liền đi vào nhà.
- Bà nội ơi, con dẫn bạn tới này.
Vương Lộc vừa đi vừa gọi lớn.
- Con bé ngốc này, đã tới thì vào đi, còn la lối cái gì?
Một giọng nói từ sân sau truyền đến, sau đó một bà lão từ sân sau bước ra.
Bà lão trông đã lớn tuổi, tóc đã hoa râm, nhưng không biết vì sao trên mặt bà lại không có nếp nhăn, trông khí chất cực tốt, nghĩ đến lúc còn trẻ chắc chắn là một đại mỹ nhân.
- Thằng nhóc này chính là Chu Văn mà cháu hay nhắc tới đấy à?
Bà lão đánh giá Chu Văn rồi nói.
- Con nào có hay nhắc tới cậu ta, chỉ tại cậu ta nợ con một đống tiền chưa chịu trả, nên con mới thỉnh thoảng nhắc đến thôi.
Vương Lộc kéo tay bà lão nói.
- Hóa ra là vậy.
Bà lão cười tủm tỉm nhìn Chu Văn:
- Cậu nhóc, ta thấy cậu còn trẻ, sao đi học lại phải mượn tiền? Lại còn mượn tiền của bạn nữ, không phải cậu định ăn bám phụ nữ đấy chứ?
- Bà Vương, không phải như vậy đâu ạ.
Chu Văn muốn giải thích.
Nhưng hắn còn chưa nói hết lời đã bị bà lão cắt ngang:
- Nhưng mà không sao, nhà họ Vương chúng ta thứ khác không dám nói, chứ tiền thì không thiếu, ăn tiêu phá phách thế nào cũng không hết, nếu cậu thích có thể đến ăn giúp. Mà nhà họ Vương chúng ta vừa hay đang thiếu một chàng rể ở rể…
- Bà nội, bà nói gì thế?
Mặt Vương Lộc đỏ bừng lên:
- Con và Chu Văn chỉ là bạn học, không giống như bà tưởng tượng đâu.
Dừng một chút, Vương Lộc nói thêm:
- Bà nội, tình hình của Chu Văn bây giờ, bà chắc chắn biết rõ, bà nói cho cậu ấy biết hiện tại cậu ấy nguy hiểm thế nào đi.
Bà Vương nghe Vương Lộc nói vậy mới thu lại nụ cười, nói:
- Vào nhà rồi nói.
- Bà Vương, cháu nghe Vương Lộc nói, nhà họ Hạ muốn gây khó dễ cho cháu, nhưng bản thân cháu không hề có thâm cừu đại oán gì với họ, tại sao họ lại muốn đối phó cháu ạ?
Chu Văn không nhịn được chủ động hỏi.
Bà Vương gật đầu nói:
- Con bé nói không sai, nhà họ Hạ đúng là muốn ra tay với cậu, cậu không nên tới Đế Đô.
Trầm ngâm một lát, bà Vương mới tiếp tục nói:
- Con bé chịu đưa cậu tới đây, hẳn là không muốn người ngoài biết. Những lời tiếp theo ta nói với cậu chỉ là suy đoán, không thể chắc chắn hoàn toàn là sự thật. Cho nên sau khi ta nói xong, cậu tự mình cân nhắc.
- Bà Vương yên tâm, cháu không phải người nhiều chuyện.
Chu Văn nói.
- Cậu có nhiều chuyện cũng không sao, dù sao những lời này hôm nay ta nói ra, ta sẽ không thừa nhận, nhà họ Vương cũng sẽ không thừa nhận.
Bà Vương cười tủm tỉm nói:
- Dựa theo suy đoán của ta, nhà họ Hạ xuống tay với cậu, không phải vì cậu là học trò của Vương Minh Uyên, cũng không phải vì cậu đã phế đi Nguyên Khí Hải của hậu bối nhà họ Hạ ở Thánh Địa.
- Vậy lý do là gì ạ?
Ngoài hai lý do này ra, Chu Văn thật sự không nghĩ ra mình có liên quan gì đến nhà họ Hạ.
Ma kiếm trong tay Ma Anh tuy lấy được từ Hạ Huyền Nguyệt, nhưng Hạ Huyền Nguyệt lại không biết chuyện này, nhà họ Hạ không lý nào lại tính sổ chuyện này lên đầu hắn.
Sắc mặt bà Vương có chút kỳ lạ, bà nói:
- Nếu nói nguyên nhân, hiện tại chỉ có một, đó là vì thiên phú của cậu quá xuất chúng.
Chu Văn sững sờ, khó mà tin được nhà họ Hạ lại vì lý do này mà muốn đuổi cùng giết tận cậu.
Hiện tại không thiếu người trẻ tuổi có thiên phú tốt, đâu chỉ riêng mình hắn, cho dù nhà họ Hạ có ý định chèn ép các gia tộc lớn ở địa phương khác, dường như cũng không nên sử dụng thủ đoạn như vậy.
Hơn nữa, lực phong cấm của các Dị Thứ Nguyên lĩnh vực ngày càng yếu đi, chỉ dựa vào sáu đại gia tộc anh hùng thôi, e là không ngăn được đại quân sinh vật Dị Thứ Nguyên. Nhà họ Hạ cố tình chèn ép các thế lực địa phương, tầm nhìn có vẻ quá thiển cận.
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của Chu Văn, bà Vương tiếp tục nói:
- Trước đây, Liên Bang từng xuất hiện những trường hợp thiên tài trẻ tuổi mất tích hoặc gặp tai nạn ngoài ý muốn, hơn nữa còn xảy ra liên tục, cứ cách một khoảng thời gian lại có sự kiện tương tự. Nếu tất cả đều là những thiên tài bình thường thì thôi đi, nhưng những thiếu niên thiên tài này phần lớn đều là mục tiêu bồi dưỡng trọng điểm của các gia tộc lớn. Với sự bảo vệ của các gia tộc dành cho họ, gần như không thể để những thiên tài đó gặp nguy hiểm như vậy, nhưng tất cả đều gặp chuyện ngoài ý muốn.
- Cậu ở Lạc Dương, hẳn là biết nhà họ Lý ở Lạc Dương đi? Trước kia nhà họ Lý từng có một thiếu niên thiên tài, nếu cứ tiếp tục trưởng thành thì sẽ không thua kém gì Đốc quân An Thiên Tá bây giờ, nhưng không biết vì lý do gì lại chết yểu.
Bà Vương thở dài nói.
- Ý của bà là, những thiên tài kia mất tích đều có liên quan đến nhà họ Hạ?
Trước đây Chu Văn đã nghe qua chuyện liên quan đến anh cả của Lý Huyền.
Có điều Lý Huyền chỉ biết thông tin từ Lý Mặc Bạch, không ngờ bà Vương cũng biết chuyện này.
Bà Vương không khẳng định cũng không phủ nhận, tiếp tục nói:
- Trước kia nhà họ Vương chúng ta cũng từng có một nhân vật thiên tài, cũng vì một vài lý do ngoài ý muốn mà chết yểu. Chuyện đó trông như một tai nạn bất ngờ, nhưng ta lại cảm thấy không đơn giản, cho nên đã âm thầm điều tra, nhưng không tìm được kết quả gì. Tuy nhiên, lúc đó ta đã phát hiện ra một điều, những vụ tai nạn của các thiếu niên thiên tài kia, dường như ít nhiều đều có liên hệ nào đó với nhà họ Hạ.
- Chẳng lẽ nhà họ Hạ muốn triệt hạ đối thủ cạnh tranh, củng cố thế lực của bản thân mà không từ thủ đoạn nào sao?
Chu Văn nhíu mày nói.
- Đây cũng là điểm ta thấy kỳ lạ. Nhà họ Hạ không nhắm vào những đối thủ có xung đột lợi ích với mình, họ dường như chỉ hứng thú ra tay với những thiếu niên thiên tài kinh tài tuyệt diễm, hoàn toàn không phân biệt bạn thù. Cho nên lúc mới bắt đầu điều tra, ta cũng bị chính lý do này làm cho hoang mang, không hề tính đến các đồng minh của nhà họ Hạ. Mãi sau này điều tra tiếp, mới phát hiện tất cả những sự kiện này, dường như đều có liên quan ít nhiều đến nhà họ Hạ.
Bà Vương nói.