Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 750: CHƯƠNG 746: KẺ MẠNH LÀM VUA

Răng rắc! Răng rắc!

Áo giáp Thủ Hộ giả trên người Hạ Lưu Xuyên bỗng nứt ra từng đường, nhưng đó không phải là vỡ vụn, mà là bộ giáp đang tự động phân rã.

Bộ giáp đen như ngọc nhanh chóng phân giải, tách khỏi người Hạ Lưu Xuyên, rồi ngưng tụ lại thành một bóng người giữa không trung.

Đó là một bóng người có hình dáng con người, nhưng cơ thể lại đen tuyền như ngọc, trông vô cùng quái dị.

Hạ lão gia tử nhìn Hạ Lưu Xuyên, lạnh lùng nói:

- Trên đời này, sức mạnh mới là chân lý vĩnh hằng. Cái gọi là Thủ Hộ giả cũng chỉ muốn bảo vệ kẻ có thể giúp nó mạnh hơn. Ta mạnh hơn ngươi rất nhiều, nên nó đã vứt bỏ ngươi để chọn ta. Quy tắc của thế gian này vốn tàn khốc như vậy, kẻ mạnh làm vua.

Trong lúc Hạ lão gia tử nói, Thủ Hộ giả kia lại hóa thành áo giáp một lần nữa, nhưng lần này, nó khoác lên người ông ta.

Mái tóc bạc của Hạ lão gia tử hoàn toàn đổi màu. Sau khi mặc áo giáp Thủ Hộ giả, trông ông ta càng thêm hùng tráng, anh tuấn. Sống mũi cao thẳng mang theo vẻ kiêu hùng và tàn nhẫn, khiến người ta nhìn thôi đã thấy khiếp sợ.

Mất đi áo giáp Thủ Hộ giả, Nguyên khí trên người Hạ Lưu Xuyên bắt đầu thất thoát ra ngoài, lập tức bị Thiên Địa Quy Nguyên đại trận hấp thu.

Hạ lão gia tử vốn đã có Nguyên khí và Sinh Mệnh lực khủng bố, nay lại có thêm áo giáp Thủ Hộ giả, thực lực đã mạnh đến mức không thể tưởng tượng. Ông ta tung một quyền, Hạ Lưu Xuyên còn chưa kịp giơ tay đỡ đã bị đánh bay, đập mạnh vào Kim quang tráo, há miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Chu Văn vẫn đang tấn công Kim quang tráo nhưng chưa phá vỡ được nó. Khi quay đầu lại thấy cảnh tượng đó, trong lòng hắn cũng không khỏi kinh hãi.

- Tuy biết lũ Thủ Hộ giả này không đáng tin, nhưng không ngờ nó lại lật mặt nhanh như vậy, nói phản bội là phản bội ngay. Cũng may lần trước mình không ký khế ước với nó.

Chu Văn thầm thấy may mắn vì quyết định của mình.

Trong lòng Chu Văn thầm quyết định, trừ phi là khế ước chủ tớ như với Ma Anh, nếu không thì dù có không thể tấn thăng lên cấp Thần Thoại, hắn cũng quyết không ký khế ước bình đẳng với bất kỳ Thủ Hộ giả nào.

Hiện tại, Chu Văn cũng không có thời gian để nghĩ nhiều. Hạ Lưu Xuyên đã không trụ được nữa, nếu hắn không thoát ra ngoài, chỉ có thể đại chiến với lão biến thái nhà họ Hạ kia ngay trong Thiên Địa Quy Nguyên đại trận, mà chiến đấu ở đây lại cực kỳ bất lợi cho hắn.

Nhưng Kim quang tráo quá cứng rắn, sức mạnh của Yêu Long Chân Thân nhất thời không thể phá vỡ. E rằng đến lúc hắn phá được, Hạ lão gia tử đã giết tới nơi rồi.

Đột nhiên, Chu Văn nảy ra một ý, tuy không biết có hiệu quả hay không, nhưng bây giờ chỉ còn cách thử một lần.

Nhìn Hạ Huyền Nguyệt bên cạnh, Nguyên khí và tinh thần đã sắp cạn kiệt, Chu Văn liền chuyển Nguyên Khí quyết thành Đạo quyết, dùng Thái Thượng Khai Thiên Kinh bảo vệ cả hai. Sau đó, hắn ôm chặt khúc gỗ, dùng hết sức bình sinh lao tới, đập thẳng vào Kim quang tráo của Thiên Địa Quy Nguyên đại trận.

- Lão tử vác ngươi lâu như vậy mà ngươi không thèm giúp một tay, phen này lão tử chết chắc rồi!

Chu Văn thầm gào thét trong lòng, khúc gỗ đã đập mạnh vào Kim quang tráo.

Vốn dĩ Chu Văn chỉ định mượn sức của khúc gỗ để thử một phen, nào ngờ cú va chạm này lại gây ra một tiếng "RẦM" kinh thiên động địa.

Toàn bộ Kim quang tráo vỡ tan như thủy tinh. Cả Thiên Địa Quy Nguyên đại trận lập tức ngừng hoạt động, những phù văn màu vàng kim dưới mặt đất cũng trở nên ảm đạm.

Tất cả mọi người đều sững sờ. Hạ lão gia tử cũng ngừng tấn công Hạ Lưu Xuyên, quay đầu nhìn về phía Chu Văn, ánh mắt dán chặt vào khúc gỗ hắn đang ôm, lộ vẻ nghi hoặc.

Hạ Huyền Nguyệt đứng bên cạnh, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Chu Văn, không ngờ hắn lại có thể phá được Thiên Địa Quy Nguyên đại trận.

Chính Chu Văn cũng không ngờ khúc gỗ này lại bá đạo đến thế. Biết vậy hắn đã sớm dùng nó phá trận rồi, cần gì phải đợi đến bây giờ.

Nhưng Chu Văn không ngây người đứng đó, hắn lập tức ôm khúc gỗ chạy về phía điện Thái Hòa.

Thân hình Hạ lão gia tử lóe lên, chặn đường Chu Văn. Tuy không biết rốt cuộc Chu Văn định làm gì, nhưng ông ta cảm thấy đây chẳng phải chuyện tốt lành gì, và ông ta không muốn có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra.

Ông ta vừa động, một đạo kiếm quang đã đâm tới. Hạ lão gia tử khẽ lách mình, Thắng Tà kiếm sượt qua người, cùng lúc đó, Hạ Lưu Xuyên đã cầm Thuần Câu kiếm bổ xuống từ sau lưng.

Hạ lão gia tử hừ lạnh một tiếng, trở tay đánh bay Thuần Câu kiếm.

Thân hình Hạ Lưu Xuyên lại xuất hiện ngay bên cạnh Thắng Tà kiếm, một kiếm chém về phía cổ của Hạ lão gia tử.

- Ta đã nói rồi, tất cả những gì ngươi biết đều do ta dạy. Mấy kỹ xảo này của ngươi đối với ta vô dụng thôi.

Hạ lão gia tử dường như đã sớm biết Hạ Lưu Xuyên sẽ xuất hiện ở đó, liền tung một quyền tới.

Một quyền này mang theo sức mạnh không gì sánh nổi, nếu bị trúng đòn, đừng nói là một con người, e rằng một tòa lâu đài bằng thép cũng bị đánh nát. Xem ra Hạ lão gia tử đã thực sự động sát tâm với Hạ Lưu Xuyên.

Nhưng bóng dáng Hạ Lưu Xuyên lại biến mất, một quyền của Hạ lão gia tử đánh vào khoảng không.

Keng!

Một thanh kiếm đâm thẳng vào giữa lưng Hạ lão gia tử. Đó chính là thanh Cổ kiếm của Hạ Huyền Nguyệt, lúc này đang nằm trong tay Hạ Lưu Xuyên, mũi kiếm đã đâm xuyên qua cả lớp áo giáp Thủ Hộ giả.

- Tốt... Tốt lắm... Không ngờ Kiếm Độn chi thuật của ngươi đã đạt tới trình độ này, có thể mượn kiếm của người khác để dịch chuyển. Xem ra ngay từ đầu ngươi đã tính toán không tuân lệnh ta để giết Chu Văn rồi...

Hạ lão gia tử cúi đầu, ánh mắt trở nên vô cùng đáng sợ. Ông ta không xoay người, chỉ dùng một giọng âm trầm, gằn từng chữ.

Cổ kiếm đâm sâu ba tấc, kiếm quang từ đó tuôn ra như núi lửa phun trào, nhưng dù Hạ Lưu Xuyên có vận sức thế nào cũng không thể đẩy mũi kiếm vào thêm chút nào nữa.

Bóng dáng Hạ lão gia tử bỗng trở nên mơ hồ, rồi biến mất ngay trước mắt như thể dịch chuyển tức thời. Hạ Lưu Xuyên thầm kêu không ổn, vội vàng sử dụng Kiếm Độn chi thuật biến mất, khi xuất hiện lại đã ở bên cạnh Thắng Tà kiếm.

Nhưng ngay khi Hạ Lưu Xuyên vừa xuất hiện, Hạ lão gia tử cũng đồng thời xuất hiện ngay bên cạnh Thắng Tà kiếm, rồi tung một quyền đấm thẳng vào người Hạ Lưu Xuyên, nện anh ta rơi xuống đất.

RẦM!

Cơ thể Hạ Lưu Xuyên va đập cực mạnh xuống mặt đất, tạo thành một cái hố lớn. Máu tươi trong miệng anh ta phun ra không ngớt, không biết đã gãy bao nhiêu xương sườn.

- Anh!

Hạ Huyền Nguyệt gắng gượng đứng dậy, muốn lao lên.

- Đừng qua đây... Mau đi đi...

Hạ Lưu Xuyên cắn răng hét lớn, đồng thời dồn hết sức lực còn lại, một lần nữa sử dụng Kiếm Độn chi thuật để đến bên cạnh Thuần Câu kiếm. Thân hình anh ta rõ ràng đã lảo đảo, nhưng bàn tay cầm kiếm vẫn vững chãi như núi Thái Sơn.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta nắm lấy Thuần Câu kiếm, Hạ lão gia tử đã xuất hiện ngay trước mặt. Không đợi Hạ Lưu Xuyên vung kiếm, hai nắm đấm của ông ta đã tung ra với tốc độ không tưởng, liên tục nện vào ngực Hạ Lưu Xuyên, đánh cho anh ta hộc máu, lồng ngực lõm cả vào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!