Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 753: CHƯƠNG 749: MÂY ĐEN GIĂNG ĐẦY

Hạ lão gia tử rõ ràng không có tâm tư nghe bọn họ nói tiếp, thân hình lóe lên rồi biến mất, như quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt Chu Văn, đồng thời vỗ một chưởng về phía hắn.

Trong lòng bàn tay lão ta là Liệt Hỏa Kiêu Dương, mang theo ngọn lửa có thể hủy diệt tất thảy. Chu Văn thấy ngọn lửa kia có thể đốt cháy cả hư không, lập tức biết đây không phải sức mạnh Hỏa hệ bình thường, căn bản không dám đón đỡ, Lục Dực sau lưng bung ra, vút bay ngược về phía sau.

Nhưng sau lưng Hạ lão gia tử lại xuất hiện đôi cánh của Mệnh hồn Kim Sí Đại Bàng, khiến tốc độ của lão tăng vọt, Chu Văn không thể kéo dãn khoảng cách, ngọn lửa sắp ập xuống người hắn.

Chu Văn đành phải vung Trúc đao, bổ về phía Hạ lão gia tử.

Trúc đao vừa tiếp xúc với ngọn lửa, nó liền men theo thân đao lan đến người Chu Văn, trong nháy mắt bao bọc lấy cơ thể hắn.

Ngọn lửa bùng lên rồi vụt tắt, Long dực sau lưng Chu Văn biến mất, sắc mặt hắn trở nên tái nhợt.

Nếu không có Vận Mệnh Chi Luân Sinh Mệnh Thủ Hộ của Lục Dực Thủ Hộ Cự Long, chỉ sợ một đòn này đã đủ lấy mạng Chu Văn.

Nhưng cũng vì thế mà Lục Dực Thủ Hộ Cự Long đã bị tiêu diệt, vĩnh viễn không thể hồi sinh.

- Lại có Phối sủng chết thay à, vận may của ngươi cũng không tệ, nhưng đến đây là hết rồi.

Hạ lão gia tử lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Văn, chuẩn bị tiếp tục ra tay.

Đột nhiên, một tiếng sấm vang lên khiến tất cả mọi người giật mình.

Không biết từ lúc nào, bầu trời đã giăng đầy mây đen, sấm chớp rền vang trong tầng mây.

Trương Xuân Thu đứng bên ngoài nhìn lén, bỗng cảm thấy mắt đau nhói, hai hàng huyết lệ chảy ra, lão sợ hãi vội vàng thu lại Thiên nhãn, không dám nhìn nữa, vẻ mặt kinh hãi hướng về phía Tử Cấm Thành.

Chỉ thấy phía trên Tử Cấm Thành gió nổi mây vần, toàn bộ bầu trời Đế Đô bị mây đen bao phủ, mà Tử Cấm Thành dường như là trung tâm của cơn lốc.

Gần như cùng lúc, Độc Cô Ca cũng mất liên lạc với Cổ trùng của mình, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy vẻ kinh hãi trong mắt đối phương.

Cho đến bây giờ, họ vẫn chưa rõ bên trong Tử Cấm Thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ dựa vào một vài thủ đoạn nhỏ để quan sát, trong lòng đã có suy đoán, nhưng không chắc đó có phải là sự thật hay không. Nhưng chỉ riêng suy đoán đó thôi cũng đủ khiến họ dấy lên một nỗi sợ không tên.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Độc Cô Ca chỉ tay lên đám mây đen trên trời, hỏi.

Trương Xuân Thu bấm ngón tay suy tính, nhưng càng tính càng lắc đầu:

- Thiên cơ hỗn loạn, không thể tính toán, mỗi lần tính kết quả đều khác nhau, có tính nữa cũng vô dụng. Xem ra sắp có đại sự, chúng ta mau chóng rời khỏi đây, kẻo bị liên lụy.

- Tên Hạ Lưu Xuyên kia thì sao?

Độc Cô Ca hỏi.

- Lúc trước ta coi số mạng cho hắn, thấy mệnh hắn chưa tận, hẳn là có thể vượt qua kiếp nạn này.

Trương Xuân Thu nói xong liền xoay người rời đi, như có chó dữ đuổi sau lưng, chỉ sợ chạy chậm một bước là bị ngoạm mất.

Độc Cô Ca liếc nhìn Tử Cấm Thành một cái, rồi cũng theo Trương Xuân Thu rời đi.

Bên trong Tử Cấm Thành, Chu Văn đã triệu hồi Chúc Long, sau đó nói với đám người Hạ Huyền Nguyệt:

- Các người đi trước đi.

Hắn biết hiện tại chỉ có thể liều mạng, bằng không hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn này.

Trong lòng Chu Văn mơ hồ nghi ngờ, có lẽ vị Hạ lão gia tử trước mặt này chính là vị Anh hùng của Hạ gia năm xưa.

Nhưng vị Anh hùng Hạ gia kia đã phá thể sinh con, nếu không cũng chẳng có gia tộc họ Hạ.

- Khoan đã, nếu như nói, Hạ gia không phải huyết mạch thật sự của vị Anh hùng kia thì sao?

Chu Văn chấn động, hắn đột nhiên cảm thấy chuyện này rất có khả năng.

Tục ngữ có câu hổ dữ không ăn thịt con, nhưng Hạ lão gia tử này lại đối xử với người nhà họ Hạ vô cùng máu lạnh vô tình, hơi không vừa ý là lập tức ra tay diệt sạch, ngay cả những thiên tài như Hạ Huyền Nguyệt và Hạ Lưu Xuyên mà lão cũng nhẫn tâm diệt sát, chuyện này tuyệt đối không phải người thường có thể làm được.

Nhưng nếu Hạ lão gia tử thật sự là vị Anh hùng kia, và lão cũng không hề phá thể, vậy thì mọi chuyện có thể giải thích được. Bởi vì gia tộc họ Hạ căn bản không phải huyết mạch của lão, nên lão chẳng cần phải kiêng kỵ điều gì.

Đương nhiên, tất cả những điều này đều là suy đoán của Chu Văn, có lẽ Hạ lão gia tử chẳng liên quan gì đến vị Anh hùng Hạ gia kia, chỉ đơn giản vì bản tính của lão quá âm hiểm tàn độc.

- A Thành, mang Tiểu Xuyên và Tiểu Nguyệt về.

Hạ lão gia tử lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Văn, ra lệnh.

Lão không phải không muốn giết Hạ Lưu Xuyên và Hạ Huyền Nguyệt, chỉ vì đại trận đã vỡ nát, không thể ngăn cản người ngoài nhòm ngó, nên lão không muốn ra tay giết họ dưới ánh mắt của kẻ khác.

- Vâng.

A Thành lao về phía Hạ Lưu Xuyên và Hạ Huyền Nguyệt.

Chu Văn cũng không còn sức để ngăn cản, Hạ Lưu Xuyên và Hạ Huyền Nguyệt bị mang đi cũng tốt, dù sao vẫn hơn là bị giết ở đây, chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng.

- Chu Văn, phải sống sót đấy!

Lúc bị mang đi, Hạ Huyền Nguyệt hét lớn.

- Ta sẽ sống sót.

Chu Văn thầm nghĩ.

Hạ lão gia tử liếc nhìn Chúc Long rồi nói:

- Đây là Chúc Long trong Thần điện ở chiến trường Trác Lộc sao? Tuổi còn trẻ mà đã sở hữu nhiều Phối sủng Thần thoại như vậy, cộng thêm một thân tu vi võ học đủ để tung hoành Liên bang, nhìn lại lịch sử Liên bang, cũng không tìm ra người nào bằng tuổi ngươi mà có được thành tựu như vậy.

- Vẫn không bằng ông.

Chu Văn nói lời thật lòng.

Hắn vốn cho rằng mình đã xem như toàn năng, gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào cũng có thể đối phó.

Coi như có phương diện hắn không bằng người khác, nhưng xét về tổng thể chiến lực, Chu Văn vẫn cảm thấy bản thân phải thuộc top đầu trong Liên bang.

Nhưng Hạ lão gia tử trước mặt còn toàn diện hơn hắn, không chỉ có vô số Mệnh cách và Mệnh hồn lợi hại, lại thêm cả Thủ Hộ giả, đáng sợ hơn là, lão không hoàn toàn dựa vào sức mạnh của Thủ Hộ giả để tấn thăng Thần thoại, mà muốn dùng chính sức mình để đột phá.

Một thân Thần kỹ, sức mạnh cường đại, mà trên người lão chắc chắn có Phối sủng Thần thoại, và khẳng định không phải loại bình thường, thực lực có thể dùng bốn chữ "thâm bất khả trắc" để hình dung.

Ầm ầm!

Trên bầu trời, sấm chớp đan xen không ngớt, tiếng sấm cũng nổ vang liên hồi.

Hạ Lưu Xuyên và Hạ Huyền Nguyệt đều đã mất sức chiến đấu, bị A Thành cưỡng ép mang đi, hiện tại trong sân chỉ còn lại hai người là Hạ lão gia tử và Chu Văn.

- Bây giờ ngươi đúng là không bằng ta, nhưng nếu sinh cùng thời đại, ta chưa chắc đã bằng ngươi. Có ngươi làm hòn đá lót đường cuối cùng giúp ta tấn thăng Thần thoại, ta rất hài lòng. Ngươi yên tâm, sau ngày hôm nay, ta sẽ chiếm lấy thiên phú, Mệnh cách và Mệnh hồn của ngươi, khiến chúng dương danh thiên hạ, ngươi dưới cửu tuyền cũng có thể mỉm cười.

Hạ lão gia tử nói xong, bước một bước, như xé rách hư không, xuất hiện ngay trước mặt Chu Văn.

Chu Văn đã sớm chuẩn bị, mặc lên người áo giáp Ngọc Tinh Linh, đồng thời ra lệnh cho Chúc Long sử dụng Giới Vương biến, vô số con mắt Chúc Long trên người nó mở ra, biến thành những tấm gương, thi triển Động Chúc Thị Giới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!