Chu Văn đứng gần Trường Thành, đi dọc theo tường thành tìm kiếm hồi lâu mà vẫn không thấy hình vẽ nhỏ đâu, cả buổi trưa cứ thế trôi qua.
Lúc quay về đại viện, trời đã sẩm tối.
Vừa vào cửa phòng, hắn đã thấy Vương Thiền đang ngồi trên ghế. Thấy Chu Văn trở về, Vương Thiền mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra một câu:
- Cậu về rồi à?
- Tìm tôi có chuyện gì à?
Chu Văn ngồi xuống bên bàn, tự rót cho mình một ly nước.
- Không... không có gì. Vốn định tìm cậu tán gẫu chút thôi, nhưng giờ muộn thế này rồi, tôi cũng nên về đây, hôm khác lại nói chuyện.
Vương Thiền do dự một lúc, cuối cùng vẫn không nói ra, bèn đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Cả ngày hôm nay, nội tâm nàng đấu tranh dữ dội. Dù Vương Thiền rất muốn chứng minh rằng ngay cả khi có cô gái mang vận rủi là mình ở bên cạnh, Chu Văn cũng sẽ không gặp bất hạnh.
Nhưng sau một hồi giằng co, Vương Thiền vẫn không đủ tự tin, cũng không muốn để Chu Văn phải mạo hiểm vì mình.
- Ngày mai cậu có rảnh không?
Chu Văn đột nhiên hỏi Vương Thiền.
- Ngày mai tôi muốn đến khu vực Dị Thứ Nguyên gần đây xem sao, nhưng không rành đường lắm, cậu dẫn tôi đi được không?
Chu Văn cười hỏi.
- Đến khu vực Dị Thứ Nguyên ư?
Vương Thiền thoáng vui mừng, nhưng rồi sắc mặt lại ảm đạm đi, cô lắc đầu nói:
- Cậu tìm chị tôi đi cùng đi.
- Chị cậu không rảnh, chẳng phải cậu đang rảnh sao? Sao không đi với tôi một chuyến?
Chu Văn nói.
- Vận khí của tôi không tốt lắm, tôi sợ đi cùng cậu đến khu vực Dị Thứ Nguyên sẽ khiến cậu gặp xui xẻo.
Vương Thiền cúi đầu nói.
- Vậy thì trùng hợp quá, vận khí của tôi cũng chẳng tốt đẹp gì. Âm âm thành dương, biết đâu hai đứa mình đi cùng nhau vận khí lại tốt lên thì sao.
Chu Văn nói.
- Vận khí của tôi thật sự rất tệ. Nếu cậu đi cùng tôi, sẽ gặp xui xẻo, thậm chí có thể mất mạng. Tôi nói thật đấy, không đùa đâu.
Vương Thiền cắn môi nói.
Chu Văn mỉm cười, cầm thanh Trúc Đao trong tay đặt trước mặt Vương Thiền:
- Cậu có biết thanh đao này tên là gì không?
Vương Thiền có phần nghi hoặc, đánh giá thanh Trúc Đao trong tay Chu Văn, nhìn một lúc rồi kinh ngạc nói:
- Chẳng lẽ đây là Trúc Đao trong bộ Tứ Quân Tử Đao sao? Hay chỉ là đồ mô phỏng?
- Đương nhiên là hàng xịn rồi. Đây là Trúc Đao chính phẩm. Các chủ nhân đời trước của nó đều chết cả rồi, nhưng vì tôi quá xui xẻo nên ngược lại lại hợp với nó, đến giờ vẫn bình an vô sự. Cậu yên tâm, mệnh tôi cứng lắm, không sợ mấy thứ vận rủi vớ vẩn đâu. Cậu về nghỉ ngơi trước đi, sáng mai chúng ta lên đường đến Trường Thành xem sao.
Chu Văn nói.
- Ờ... được...
Vương Thiền nghĩ ngợi một lát, cảm thấy đi Trường Thành cũng tương đối an toàn.
Bởi vì trên Trường Thành toàn là Bất Tử Chiến Hồn, cấp bậc từ Phàm Thai đến Sử Thi đều có. Nhưng loại sinh vật Dị Thứ Nguyên này rất kỳ quái, chúng chỉ lượn lờ trên Trường Thành, con người không thể tấn công chúng, mà dường như chúng cũng vô thức, chỉ đi lang thang và không chủ động tấn công con người.
Thực tế thì, chúng có muốn tấn công con người cũng vô dụng, cũng giống như con người tấn công chúng vậy.
Nghe Chu Văn nói muốn đến Trường Thành, Vương Thiền thầm thở phào nhẹ nhõm. Đến một nơi như vậy, lỡ có chuyện xui xẻo gì xảy ra, chắc cũng không đến mức nguy hiểm tính mạng.
Sau khi Vương Thiền đi rồi, Chu Văn lại nằm ườn trên giường, mở phó bản Mộ Cổ Kiếm vừa tải về.
Phó bản Mộ Cổ Kiếm trông vô cùng hoang vu. Thoạt nhìn, đó là một vùng đồi núi trập trùng, nhưng nhìn kỹ lại sẽ phát hiện, đây căn bản không phải đồi núi gì cả, mà là vô số ngôi mộ lớn nhỏ san sát nhau.
Có những ngôi mộ khá nhỏ, trông như ụ đất, lại có những ngôi mộ cao hơn chục trượng, chẳng khác nào những ngọn đồi nối tiếp nhau.
Điểm khác biệt với mộ của con người là trên những ngôi mộ này không có bia, thay vào đó, trên đỉnh mỗi ngôi mộ đều cắm một thanh kiếm.
Kiếm trên mỗi ngôi mộ đều khác nhau, có đoản kiếm, trường kiếm, trọng kiếm, lại có cả kiếm sắt, kiếm ngọc, kiếm xương, thậm chí cả kiếm sứ.
Đủ loại kiếm khiến người ta hoa cả mắt, mỗi một thanh đều cắm trên một ngôi mộ.
Mặc dù ngoài nhà họ Hạ ra, rất ít người ngoài có cơ hội tiến vào Mộ Cổ Kiếm, nhưng đây vẫn là một khu vực Dị Thứ Nguyên lừng danh.
Năm đó, Phối Sủng Thần Thoại đầu tiên của Hạ Cửu Hoang chính là lấy từ Mộ Cổ Kiếm.
Khi ấy, Phối Sủng Thần Thoại trong loài người chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hạ Cửu Hoang đã cầm kiếm tung hoành thiên hạ, giúp người dân Liên Bang chém giết, mở ra một khoảng trời riêng.
Thời đó, Lục Đại Anh Hùng đối với nhân loại mà nói, chẳng khác nào những vị thần.
Dĩ nhiên, lúc đó không ai biết Phối Sủng Thần Thoại là gì, chỉ biết thanh kiếm trong tay Hạ Cửu Hoang cực kỳ mạnh mẽ.
Về sau, người nhà họ Hạ đều nổi danh về kiếm pháp, phần lớn Phối Sủng dạng kiếm đều đến từ Mộ Cổ Kiếm.
Thậm chí có người nghi ngờ rằng Thái Cổ Kiếm Tiên cũng đến từ Mộ Cổ Kiếm, chỉ là nhà họ Hạ chưa bao giờ thừa nhận.
Còn một điều nữa khiến Chu Văn cảm thấy rất kỳ lạ, không hiểu vì sao lúc chiến đấu với hắn, Hạ Cửu Hoang lại không hề dùng đến Phối Sủng Thần Thoại.
Đi vào trong Mộ Cổ Kiếm, Chu Văn đưa mắt dò xét xung quanh. Hắn từng nghe An Sinh nói qua, kiếm trong Mộ Cổ Kiếm, trừ phi dùng tay rút ra, nếu không chúng chỉ là vật chết. Bởi vì trên thân kiếm không tỏa ra bất kỳ khí tức hay sức mạnh nào, nên về cơ bản không thể phân biệt được cấp bậc của chúng.
Chỉ khi rút chúng ra mới có thể biết được đẳng cấp và sức mạnh thực sự.
Rút kiếm cũng là cả một nghệ thuật. Vì không biết thuộc tính, năng lực và đẳng cấp của kiếm, nên nếu thực lực không đủ mà chẳng may rút phải một thanh kiếm cấp cao, rất có thể sẽ bị nó giết chết ngay tại chỗ.
Ngược lại, nếu bản thân thực lực mạnh mà lại rút phải một sinh vật Dị Thứ Nguyên cấp thấp thì việc chém giết nó cũng chẳng có tác dụng gì.
Chu Văn chẳng hiểu gì về kiếm, cũng lười chọn lựa, bèn trực tiếp đưa tay nắm lấy một thanh Đằng Kiếm trên ngôi mộ nhỏ gần đó.
Bởi vì Mộ Cổ Kiếm có một lực trường kỳ dị bảo vệ những thanh kiếm, nên muốn phá hủy chúng, trước hết phải rút chúng ra.
Thế nhưng Chu Văn dùng sức hai lần liền mà thanh Đằng Kiếm vẫn như mọc rễ, không hề nhúc nhích.
Chu Văn không khỏi quan sát kỹ thanh Đằng Kiếm. Hắn thấy nó trông như được tạc từ một gốc cây màu xám đen, thân kiếm hơi cong, lưỡi kiếm nhìn không sắc bén lắm, hình dáng vô cùng cổ quái.
- Chẳng lẽ lần đầu tiên rút kiếm đã vớ ngay phải một món khó nhằn rồi sao?
Chu Văn dang rộng hai chân, dùng cả hai tay nắm chặt chuôi kiếm, sau đó dồn toàn bộ sức lực, đột ngột nhổ mạnh lên.
Kết quả là thanh Đằng Kiếm vẫn không nhúc nhích chút nào, phảng phất như đã hòa làm một với ngôi mộ.
Chu Văn kinh ngạc tột độ. Sức mạnh của hắn được coi là đỉnh cấp trong Sử Thi Cấp, vậy mà ngay cả hắn cũng không nhổ nổi nó ra. Điều này chứng tỏ thanh Đằng Kiếm này chắc chắn không tầm thường, có lẽ nó là một sinh vật Dị Thứ Nguyên cấp Thần Thoại cũng không chừng.
Chu Văn trực tiếp triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông, để nó thử rút thanh Đằng Kiếm này.