Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 768: CHƯƠNG 764: NGÂN DỰC DẠ XOA

- Ngân Dực Dạ Xoa! Tại sao trên Trường Thành lại có Ngân Dực Dạ Xoa?

Vương Thiền kinh hãi thốt lên.

Chu Văn nhíu mày, nhìn chằm chằm sinh vật vừa thoát ra khỏi Ma Hồ. Đó là một con ác quỷ có hai cánh sau lưng, toàn thân như được đúc từ bạc trắng, đôi mắt đỏ rực lập lòe, trông vô cùng tà ác và quỷ dị.

Có thể khẳng định đây là một sinh vật dị thứ nguyên, chứ không phải thú sủng.

Cái tên Ngân Dực Dạ Xoa này, thật ra Chu Văn đã từng nghe nói. Thời gian đầu sau khi bão dị thứ nguyên quét qua, tại một vài thành phố nhỏ ven biển đã từng xuất hiện bóng dáng của Ngân Dực Dạ Xoa.

Bởi vì Ngân Dực Dạ Xoa cực kỳ khát máu, nên mỗi lần nó xuất hiện đều mang đến tai họa kinh hoàng cho nhân loại, thậm chí có vài nơi còn bị nó tàn sát cả thành.

Có điều, trong khoảng hai ba mươi năm gần đây, rất hiếm khi thấy Ngân Dực Dạ Xoa xuất hiện, hơn nữa ở một nơi như thế này thì lại càng chưa từng có tiền lệ.

Chu Văn chỉ nghe nói Ngân Dực Dạ Xoa vô cùng đáng sợ, nhưng nó có phải là sinh vật cấp Thần Thoại hay không thì hắn cũng không rõ.

- Anh rể, mau chạy đi!

Vương Thiền vội kéo Chu Văn bỏ chạy, cô biết rất rõ Ngân Dực Dạ Xoa đáng sợ đến mức nào.

Bởi vì Vương gia có lưu lại video về cảnh Ngân Dực Dạ Xoa tàn sát một thành phố nhỏ khi xưa. Ngân Dực Dạ Xoa không chỉ là sinh vật cấp Thần Thoại mà tốc độ của nó còn nhanh đến cực điểm, thể chất và sức mạnh cũng vô cùng khủng bố. Người thường còn chưa kịp nhìn thấy bóng dáng nó đã bị Ngân Dực Dạ Xoa lấy mạng.

Bây giờ Vương Thiền đã hối hận vì đã đưa Chu Văn vào khu vực dị thứ nguyên, nếu không đã chẳng gặp phải phiền phức lớn thế này.

- Tôi đã nói rồi, cô không nên đi cùng người khác. Chỉ có tôi mới giúp cô không bị vận rủi bám theo thôi.

Tiêu Tư nói ở bên cạnh.

Lúc này trong lòng Tiêu Tư vô cùng đắc ý. Ngân Dực Dạ Xoa dĩ nhiên không phải tự dưng xuất hiện ở đây. Mặc dù nó không phải thú sủng mà là một sinh vật dị thứ nguyên hàng thật giá thật, nhưng điều đó không có nghĩa là không ai có thể khống chế nó.

Trên thực tế, người thả Ngân Dực Dạ Xoa ra chính là Tiêu Tư. Có điều, Ngân Dực Dạ Xoa không phải thú sủng của hắn, và hắn cũng không có cách nào chỉ huy nó. Thứ phát huy tác dụng chính là cái Ma Hồ kia.

Bản thân Ma Hồ là một vật phẩm thần kỳ, ở Nam khu được gọi là Ác Ma Hồ. Đó là một bảo vật trong một khu vực dị thứ nguyên tại Nam khu, cuối cùng rơi vào tay Tiêu gia.

Bên trong Ác Ma Hồ không hề có Ác Ma thật sự, nhưng nó có thể phong ấn một loại sinh vật dị thứ nguyên nào đó vào bên trong.

Tiêu gia đã phải trả một cái giá rất lớn để tìm được Ngân Dực Dạ Xoa, đồng thời thu phục nó vào trong Ác Ma Hồ.

Mặc dù không thể khống chế con Ngân Dực Dạ Xoa bên trong, nhưng họ có thể điều khiển Ác Ma Hồ để mở hoặc đóng phong ấn.

Nói cách khác, Tiêu Tư nắm trong tay Ác Ma Hồ, có khả năng thả và thu hồi Ngân Dực Dạ Xoa.

Mà bản thân Ngân Dực Dạ Xoa lại vô cùng khát máu, một khi được thả ra sẽ điên cuồng tàn sát. Khuyết điểm duy nhất là nó không phân biệt địch ta, thường chỉ nhắm vào con người và những sinh vật có linh hồn để giết chóc.

Mặc dù Ác Ma Hồ không giúp ích được nhiều trong việc đối phó với các sinh vật dị thứ nguyên đã phá bỏ giới hạn, nhưng nếu dùng nó để đối phó với con người thì chẳng khác nào một món đại sát khí.

Tiêu Tư từng nói với Vương Thiền rằng hắn có khả năng khống chế Mệnh cách của mình, nhưng thực tế thì không phải vậy. Hắn chỉ nói dối rằng chỉ cần hắn ở bên cạnh, Mệnh cách Nữ Thần Xui Xẻo của cô sẽ không phát huy tác dụng quá lớn.

Tiêu Tư cũng không định để Mệnh cách của Vương Thiền phát huy tác dụng. Hắn không thích những yếu tố không xác định, chỉ muốn nắm tất cả mọi thứ trong lòng bàn tay.

- GÀO!

Ngân Dực Dạ Xoa gầm lên một tiếng kinh thiên động địa sau khi thoát khỏi Ác Ma Hồ, ánh bạc trên người nó bùng nổ, tạo ra một làn sóng xung kích lan rộng hàng trăm mét, hất văng cả Vương Thiền và Tiêu Tư ngã sõng soài trên đất.

Ngay giây tiếp theo, Ngân Dực Dạ Xoa dang rộng đôi cánh, trong chớp mắt đã vượt qua khoảng cách mấy trăm mét, xuất hiện ngay trước mặt Chu Văn. Khí thế trên người nó cuồng bạo tột cùng, như một con ác ma lao ra từ địa ngục.

- Không xong rồi…

Vương Thiền hối hận đến cực điểm, hối hận vì đã không nên đưa Chu Văn đến đây, hối hận vì đã không nên ảo tưởng rằng mình có thể kết bạn như một cô gái bình thường.

Tiêu Tư giả vờ ngã sõng soài trên đất, nhưng trong mắt lại lóe lên sát khí:

- Không ai biết Ngân Dực Dạ Xoa và Ác Ma Hồ thuộc về Tiêu gia chúng ta. Bất kể gã này là ai, một khi bị Ngân Dực Dạ Xoa giết chết, cũng sẽ không ai tính món nợ này lên đầu mình được. Không có hắn, mọi thứ sẽ trở về quỹ đạo vốn có… Cuối cùng, Vương Thiền sẽ thuộc về Tiêu gia ta…

Trong lúc hai người mang những tâm tư trái ngược, họ đột nhiên thấy Chu Văn rút thanh đao bên hông ra, chém về phía Ngân Dực Dạ Xoa.

Tiêu Tư thầm cười lạnh trong lòng: "Ngân Dực Dạ Xoa là một tồn tại kinh khủng, đã từng nuốt chửng vô số Bất Tử Chiến Hồn, làm sao có thể bị một tên loài người và một thanh đao quèn chống lại được chứ..."

- Anh rể, em xin lỗi…

Vương Thiền hét lớn, lòng tràn ngập ảo não và hối hận, nước mắt tuôn dài, bi thương nghĩ thầm:

- Mình không nên ảo tưởng nữa…

Nhưng ngay giây tiếp theo, cả Tiêu Tư và Vương Thiền đều đồng loạt kinh ngạc mở to mắt.

Chỉ thấy con Ngân Dực Dạ Xoa trước mặt Chu Văn bị thanh Trúc Đao chém thẳng thành hai nửa, rồi đổ ầm xuống đất.

- Không… Không thể nào…

Tiêu Tư há hốc miệng, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt, nhìn Chu Văn và thi thể Ngân Dực Dạ Xoa dưới chân hắn. Hắn không tài nào tin nổi, sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại như Ngân Dực Dạ Xoa lại bị chém giết một cách đơn giản như vậy.

Vương Thiền cũng sững sờ tại chỗ, nước mắt vẫn còn lưng tròng. Biểu cảm của cô lúc này vô cùng kỳ lạ, nét bi thương chưa tan hết đã xen lẫn sự kinh ngạc tột độ.

- Em vừa nói gì thế?

Chu Văn lục lọi dưới thi thể Ngân Dực Dạ Xoa, nhặt lên một quả Trứng phối sủng rồi quay đầu hỏi Vương Thiền.

- Không... không có gì... Anh rể... anh ngầu thật đấy! Đây là Trứng phối sủng của Ngân Dực Dạ Xoa sao?

Vương Thiền nín khóc mỉm cười, lập tức bật dậy khỏi mặt đất, kéo tay Chu Văn, vẻ mặt vui sướng nói.

- Chắc vậy. Nhưng một sinh vật dị thứ nguyên yếu xìu thế này, chắc thú sủng nở ra cũng cùi bắp thôi, chẳng có tác dụng gì đâu. Nếu em thích thì cầm lấy mà chơi.

Chu Văn tiện tay ném quả trứng Ngân Dực Dạ Xoa cho Vương Thiền.

Khóe mắt Tiêu Tư giật giật, hận không thể đấm cho Chu Văn một phát.

Đây chính là Ngân Dực Dạ Xoa đấy, là Ngân Dực Dạ Xoa! Tiêu gia phong ấn nó lâu như vậy mà còn chẳng tìm ra cách nào để giết nó, càng không dám mơ đến chuyện nó sẽ rớt ra Trứng phối sủng.

Chu Văn giết Ngân Dực Dạ Xoa thì thôi, rớt ra Trứng phối sủng cũng đành, đằng này hắn còn chê nó quá yếu. Điều này khiến Tiêu Tư tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng Chu Văn chẳng có tâm trạng để ý đến biểu cảm của Tiêu Tư, thân hình hắn thoáng một cái đã biến mất.

- Không ổn rồi!

Tiêu Tư kinh hãi, hắn đã đoán được Chu Văn đi đâu.

Mặc dù Ngân Dực Dạ Xoa rất khó phong ấn lại, nhưng sau này vẫn còn cơ hội, chết rồi thì thôi. Nhưng nếu cái Ác Ma Hồ kia bị Chu Văn lấy đi, vậy thì mất cả chì lẫn chài.

Tiêu Tư vội vàng ra lệnh cho Mệnh Hồn của mình, muốn thu hồi Ác Ma Hồ về. Hắn rất tự tin vào Mệnh Hồn của mình, dù sao trước đó hắn đã dùng nó để đặt Ác Ma Hồ lên tòa tháp canh kia một cách vô thanh vô tức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!