Chu Văn thu lấy Phật bài từ tay Tiêu Tư. Sau khi đã chứng kiến thực lực của Chu Văn mà Tiêu Tư vẫn dám dùng Phật bài này để đối phó, chứng tỏ nó chắc chắn có sức mạnh không tầm thường, vì vậy Chu Văn hết sức cẩn thận.
Sau cơn bão dị thứ nguyên, thế giới xuất hiện vô số sức mạnh thần bí. Chu Văn tuy đã có chút thành tựu nhưng không dám tự cao tự đại cho rằng mình vô địch.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, không chừng tấm Phật bài nhỏ bé này có thể trở thành lá bùa đòi mạng hắn.
Chu Văn tỉ mỉ quan sát Phật bài, nhìn hồi lâu vẫn không phát hiện ra mánh khóe gì, chỉ cảm thấy đồ án phía trên dường như có một luồng tà khí quấn quanh.
Nhưng luồng tà khí này chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
Bởi mỗi loại Phật bài đều cần phương pháp đặc thù để sử dụng, Chu Văn không biết cách nên cũng chẳng thể kích hoạt sức mạnh của Thú sủng. Hắn cầm nó loay hoay một lúc, thấy không có tác dụng gì nên tạm thời cất đi.
Hắn lật thi thể Tiêu Tư lên xem, ngoài mấy tấm Phật bài ra thì chẳng còn vật gì có giá trị.
Chu Văn thu hết Phật bài, sau đó triệu hồi Hỏa Diễm Dung Lô Nữ Vương thiêu rụi thi thể Tiêu Tư thành tro.
- Chúng ta trở về.
Chu Văn đưa Vương Thiền trở về lão trạch của Vương gia, rồi đi thẳng đến gặp Vương nãi nãi, kể lại cặn kẽ mọi chuyện vừa xảy ra. Hắn không giải thích lý do, chỉ đơn thuần thuật lại toàn bộ quá trình.
Vương nãi nãi chăm chú lắng nghe, không nói một lời. Đợi cả hai kể xong, bà mới hỏi Chu Văn và Vương Thiền vài vấn đề.
- Tiểu Chu, cháu làm rất tốt, đã giúp Vương gia ta một ân huệ lớn, lại cứu được Tiểu Thiền. Lời cảm ơn thừa thãi ta cũng không nói nhiều nữa. Ta cần triệu tập những người cốt cán của Vương gia để thương lượng đối sách. Mặc dù thế lực của Tiêu gia kém xa Vương gia chúng ta, nhưng chúng ở tận Nam khu, Thú sủng và các loại kỹ năng lại rất đặc biệt, không thể không phòng. Ngoài ra, chuyện này cháu đừng nói cho bất kỳ ai, cứ coi như chưa từng xảy ra, mọi việc cứ để Vương gia chúng ta giải quyết.
Vương nãi nãi trầm tư một lát rồi nói với Chu Văn.
- Người là do cháu giết, nếu cần cháu giúp gì, nãi nãi cứ việc phân phó ạ.
Chu Văn nói.
- Đứa trẻ ngoan, cháu đã gọi ta một tiếng nãi nãi thì ta cũng không khách sáo với cháu nữa. Khi nào cần, ta nhất định sẽ gọi. Cháu và Tiểu Thiền về trước đi, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vương nãi nãi nói.
Chu Văn và Vương Thiền rời khỏi đại viện, Vương Thiền vui vẻ nhìn Chu Văn, nói:
- Chu Văn, cảm ơn cậu! Nếu không có cậu, chắc tớ đã bị tên ghê tởm đó lừa rồi. Giờ thì tớ có thể yên tâm.
Chu Văn lắc đầu:
- Chị cậu đã giúp tớ rất nhiều, so với chuyện đó thì việc này chỉ là tiện tay thôi, cậu đừng để trong lòng.
Dứt lời, Chu Văn quay người trở về phòng mình.
Vương gia đã biết ý đồ của Tiêu gia đối với Vương Thiền, sau này tự nhiên sẽ có phòng bị, không cần Chu Văn nhúng tay vào nữa.
Vương Thiền nhìn Chu Văn vào phòng, tay vẫn cầm Trứng phối sủng Ngân Dực Dạ Xoa, cô bé định gọi hắn lại nhưng vừa mở miệng đã ngậm lại.
- Hừ, chị nói không sai chút nào, cái tên Chu Văn đầu gỗ này tuy không tệ, nhưng đúng là kẻ chẳng hiểu gì về con gái cả.
Vương Thiền cầm Trứng phối sủng Ngân Dực Dạ Xoa cất vào túi áo.
Cô bé vốn định trả lại cho Chu Văn, dù sao đây cũng là Trứng phối sủng cấp Thần Thoại, hiện giờ cô bé cũng chưa có cách nào để ấp, cầm cũng vô dụng. Hơn nữa, cô bé cũng không muốn tùy tiện nhận đồ của người khác.
Nếu thật sự muốn một quả Trứng phối sủng cấp Thần Thoại, với một người chị như Vương Lộc thì cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Dù vậy, Vương Thiền vẫn thay đổi ý định, không trả Trứng phối sủng lại cho Chu Văn nữa mà cầm nó trở về nhà.
- Tiểu Thiền, em không sao chứ?
Vương Lộc đã biết chuyện, thấy Vương Thiền trở về liền kéo cô bé lại hỏi han.
- Em không sao, may mà có Chu Văn, không thì em đã bị tên khốn Tiêu Tư đó lừa rồi. Giờ em mới biết Mệnh cách Ách Vận Nữ Thần không phải lúc nào cũng mang lại xui xẻo cho mọi người, ít nhất thì Chu Văn không hề bị vận rủi của em ảnh hưởng.
Vương Thiền nói.
Vương Lộc cười:
- Em nghĩ được như vậy là tốt rồi. Mệnh cách của em vốn dĩ chẳng có vấn đề gì cả.
- À đúng rồi chị, có phải chị thích cái tên đầu gỗ Chu Văn đó không?
Vương Thiền hỏi.
- Làm gì có! Tụi chị chỉ là bạn học có quan hệ khá tốt thôi.
Vương Lộc vội vàng đáp.
- Haiz, chị phải biết trân trọng cơ hội chứ.
Vương Thiền nói.
- Trân trọng cơ hội gì chứ? Một tên con trai chẳng có chút lãng mạn nào như cậu ta, căn bản là không ai thèm thích đâu, có bạn gái mới là chuyện lạ đó.
Vương Lộc bĩu môi.
- Chưa chắc đâu nha, em thấy tên đầu gỗ Chu Văn đó cũng ngầu mà. Nếu chị không muốn thì đợi em lớn lên, em làm bạn gái cậu ta cũng được.
Nói xong, Vương Thiền ôm Trứng phối sủng về phòng mình.
Vương Lộc sững sờ, không ngờ Vương Thiền lại nói như vậy.
Sau khi về phòng, Chu Văn lại tiếp tục cày phó bản Cổ Kiếm Mộ, hắn vẫn còn canh cánh trong lòng về Ảnh Nhận Kiếm và Tiêu Luyện Kiếm.
Có điều Cổ Kiếm Mộ thực sự quá lớn, đa số Cổ kiếm chỉ là cấp Phàm và Truyền Kỳ, muốn tìm được cấp Sử Thi đã khó, chứ đừng nói đến Thần Thoại.
Cày mấy tiếng đồng hồ, gần như lật tung cả Cổ Kiếm Mộ lên mà vẫn không tìm được một thanh Kiếm khí cấp Thần Thoại nào.
Còn thanh Đằng Kiếm vẫn cắm nguyên ở đó. Chu Văn đã thử đủ mọi cách rút kiếm nhưng kết quả vẫn như cũ, không tài nào rút ra được.
Mấy tấm Phật bài kia, Chu Văn cũng không lấy ra nghiên cứu ngay, vì sợ trên đó có cài đặt đặc thù gì đó, lỡ như bị người của Tiêu gia lần theo dấu vết tìm đến thì phiền phức.
Cất chúng vào bên trong Hỗn Độn Châu cũng tương đương với việc đặt vào một không gian khác, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Người của Tiêu gia dù có lợi hại đến đâu cũng không thể nào tìm ra được mấy tấm Phật bài đó.
Chu Văn dự định sau khi rời khỏi Đế Đô sẽ mang mấy tấm Phật bài đó ra nghiên cứu.
Lần này đến Đế Đô, tiếc nuối duy nhất là không thể tải được phó bản Trường Thành. Nhưng Chu Văn cũng đã biết đại khái, Bất Tử Chiến Hồn là sinh vật dị thứ nguyên hệ linh hồn, không phải là không thể giết, chỉ là cần một số sức mạnh đặc thù của hệ khác mà thôi.
Dị biến trong Tử Cấm Thành vẫn tiếp diễn. Vô số tia sét từ trên trời giáng xuống, khiến toàn bộ Tử Cấm Thành chìm trong biển sét, nhưng kỳ lạ là những tia sét đó chỉ giới hạn bên trong Tử Cấm Thành, không hề ảnh hưởng gì đến Đế Đô.
Đã có người cố gắng tiến vào Tử Cấm Thành để thăm dò tình hình, kết quả vô cùng thảm khốc. Bất kể là Thú sủng hay con người, một khi bước vào Tử Cấm Thành đều lập tức mất liên lạc, đến nay vẫn chưa có ai sống sót trở ra.
- Người phụ nữ bên trong khúc gỗ đó rốt cuộc là thứ gì? Cô ta và linh dương có quan hệ gì? Tại sao linh dương lại bảo mình đưa cô ta vào Tử Cấm Thành?
Vấn đề này, Chu Văn đã suy nghĩ rất lâu mà vẫn không tìm ra câu trả lời.
Hắn cũng đã hỏi linh dương, nhưng con dê đó chỉ luôn nhìn hắn với ánh mắt quái đản. Biểu cảm của nó vừa như thương hại, vừa như tiếc hận, lại có chút xem thường, pha lẫn cả ý cười trên nỗi đau của người khác. Tóm lại, lần nào cũng khiến Chu Văn cạn lời.