- Xem ra đành phải làm vậy.
Mặc dù cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng Chu Văn không nuôi Cổ, giữ lại cũng vô dụng.
Lý Mặc Bạch đã sớm có kế hoạch. Câm và Điệp mỗi người triệu hồi một thú sủng, cộng thêm thú sủng của chính Lý Mặc Bạch, tổng cộng có ba Thanh Đồng Nhân giống hệt nhau xuất hiện.
Ba Thanh Đồng Nhân này đều là thú sủng cấp Sử Thi. Tuy hành động khá chậm chạp nhưng phòng ngự lại cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa chúng hoàn toàn không sợ độc tố của Cổ trùng, càng không sợ bị chúng xâm nhập cơ thể.
Dùng chúng để tiêu diệt Cổ trùng cấp Thần thoại là không thể, nhưng để làm mồi nhử thì lại là lựa chọn lý tưởng.
- Đây chẳng lẽ là Thanh Đồng Nhân trong lăng mộ Tần Thủy Hoàng?
Chu Văn hỏi với vẻ hơi kinh ngạc.
Lý Mặc Bạch gật đầu:
- Đây chính là Thanh Đồng Nhân trong lăng Tần Thủy Hoàng. Để có được ba quả Trứng phối sủng Thanh Đồng Nhân này, ta đã phải trả một cái giá rất đắt mới mua được từ nhà họ Trương.
Chu Văn cũng không lạ gì lăng Tần Thủy Hoàng, vì nó quá nổi tiếng. Hắn đã sớm muốn đến đó xem có đồ án nhỏ nào không, nhưng vì bận rộn nên vẫn chưa có cơ hội.
Bên trong lăng Tần Thủy Hoàng có rất nhiều thế lực tà dị, người thường không thể vào được. Chỉ có nhà họ Trương, vốn cực kỳ am hiểu về phương diện này, mới có thể tiến vào săn giết sinh vật dị thứ nguyên bên trong. Vì vậy, Trứng phối sủng từ lăng Tần Thủy Hoàng rất hiếm, giá cả cũng đắt hơn nhiều so với trứng cùng cấp.
Tuy nhiên, thú sủng trong lăng Tần Thủy Hoàng quả thực rất đặc sắc. Ví dụ như Thanh Đồng Nhân, có thể miễn nhiễm với các đòn tấn công Nguyên khí, thân thể cũng cực kỳ cứng rắn, không sợ các loại độc tố và vi sinh vật, là một loại thú sủng dò đường lý tưởng.
Nhưng số lượng sản xuất quá ít, muốn có được ba thú sủng Thanh Đồng Nhân cũng không phải chuyện dễ. Rõ ràng Lý Mặc Bạch làm vậy là do tình thế bắt buộc.
Sau khi ba thú sủng Thanh Đồng Nhân tiếp cận Hồ Lô Đằng, Cổ trùng bên trong quả nhiên bị dụ ra ngoài. Nhưng lần này xuất hiện không phải con Cổ trùng kia, mà là một sinh vật dị thứ nguyên trông như con muỗi, nhưng cơ thể lại mang lớp giáp của côn trùng.
Lý Mặc Bạch nói cho Chu Văn biết, đây chính là Hấp Huyết Cổ Vương mà hắn truy lùng trước đó. Có điều, Hấp Huyết Cổ Vương trước kia không lợi hại như vậy. Giờ có nó xuất hiện, tuyệt đối không được để trên người có vết thương.
Chỉ cần có một vết thương, dù là một lỗ nhỏ, Hấp Huyết Cổ Vương cũng có thể khiến vết thương đó không ngừng mở rộng, máu tươi phun trào cho đến khi cạn kiệt mới thôi.
Đáng tiếc Thanh Đồng Nhân không có máu, nên năng lực hút máu của nó vô dụng. Nhưng Hấp Huyết Cổ Vương không chỉ có mỗi năng lực này.
Chỉ thấy đôi cánh của Hấp Huyết Cổ Vương rung lên, bay với tốc độ cực cao, nhanh đến mức mắt của Thanh Đồng Nhân không thể theo kịp. Vòi hút của nó đâm thẳng vào đầu một Thanh Đồng Nhân.
Nếu là thú sủng bình thường, trúng một đòn này chắc chắn không chết cũng trọng thương.
Nhưng Thanh Đồng Nhân lại chẳng hề hấn gì, trên đầu chỉ có thêm một cái lỗ, hoàn toàn không ảnh hưởng đến chúng.
Hấp Huyết Cổ Vương thậm chí còn chui thẳng vào đầu Thanh Đồng Nhân rồi xuyên ra từ phía bên kia, nhưng cũng chỉ gây ra thương tích chứ không cách nào kết liễu được chúng.
Chu Văn đang định ra tay thì đột nhiên con chim nhỏ trên vai hắn vỗ cánh bay đi.
Hấp Huyết Cổ Vương vừa rồi còn đang oai phong lẫm liệt, sau khi thấy con chim nhỏ thì như chuột thấy mèo, cơ thể lập tức mềm nhũn, dường như không còn chút sức lực nào để phản kháng.
Tuy con chim nhỏ rất lợi hại, nhưng nó vẫn đang trong giai đoạn trưởng thành, còn Hấp Huyết Cổ Vương lại là sinh vật cấp Thần thoại. Nếu nó dốc toàn lực chiến một trận, con chim nhỏ chưa chắc đã chiếm được lợi thế.
Chẳng qua thế giới này vốn tương sinh tương khắc, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Con chim nhỏ khắc chế Cổ trùng quá mạnh, đôi cánh của Hấp Huyết Cổ Vương mềm oặt, đừng nói là chiến đấu, ngay cả dũng khí chạy trốn cũng không có.
Con chim nhỏ bay tới, há mỏ mổ về phía Hấp Huyết Cổ Vương. Lớp giáp của nó quá cứng, con chim phải mổ mấy phát mới phá vỡ được, sau đó xơi tái luôn Hấp Huyết Cổ Vương.
Từ đầu đến cuối, Hấp Huyết Cổ Vương cấp Thần thoại không hề có một phản kháng kịch liệt nào. Một con Cổ trùng cấp Thần thoại cứ thế bị ăn sạch, khiến đám người Lý Mặc Bạch trợn mắt há mồm.
Ngoại trừ Cốc Sơn Thủy biết lai lịch của con chim nhỏ, những người khác đều kinh ngạc nhìn nó đại phát thần uy. Dù trước đó đã thấy nó phun lửa xử lý đám sứa khuẩn và biết nó rất lợi hại, nhưng không ai ngờ nó lại lợi hại đến mức này.
Hấp Huyết Cổ Vương cấp Thần thoại đến dũng khí phản kháng cũng không có, đây không phải là mạnh nữa, mà là sự áp chế về đẳng cấp.
Ăn xong Hấp Huyết Cổ Vương, con chim nhỏ có vẻ vẫn chưa thỏa mãn, nó bay về phía Hồ Lô Đằng, muốn mổ tung quả hồ lô để ăn nốt mấy con Cổ trùng bên trong.
Nhưng nó dùng mỏ mổ mấy lần mà quả hồ lô vẫn không hề hấn gì. Sau đó nó phun ra ngọn lửa màu vàng kim, nhưng vẫn không thể thiêu cháy được hồ lô.
Quả hồ lô dường như cũng biết con chim nhỏ lợi hại, mặc cho nó hành hạ thế nào cũng không dám thả Cổ trùng ra ngoài.
Chu Văn gọi con chim nhỏ trở lại, rồi bảo đám người Lý Mặc Bạch thả Thanh Đồng Nhân ra dụ tiếp, nhưng vô ích. Hồ Lô Đằng kia dù dụ dỗ thế nào cũng nhất quyết không thả Cổ trùng ra.
Chu Văn dứt khoát cầm Hoàng Kim Bá Kiếm, chém một đạo kiếm quang hoàng kim về phía hồ lô. Kiếm quang mạnh mẽ mang theo hai kỹ năng gia trì là "Không Gì Cản Nổi" và "Phá Vỡ Tất Cả", chém ra một vết nứt trên thân hồ lô.
Nhưng kiếm quang hoàng kim xông vào trong hồ lô liền biến mất tăm, mà vết nứt kia cũng tự động khôi phục, rất nhanh đã không còn dấu vết.
- Sớm biết mời cậu lại tiết kiệm công sức thế này, dù có phải táng gia bại sản, ta cũng phải mời cậu đến đây sớm hơn.
Mấy người Lý Mặc Bạch đi tới.
Tuy không thể chém rụng quả hồ lô, cũng không thể giết sạch Cổ trùng bên trong, nhưng Hồ Lô Đằng đã không dám nhúc nhích. Mục đích của Lý Mặc Bạch xem như đã đạt được. Không cần để ý đến Hồ Lô Đằng đang co đầu rút cổ kia nữa, Lý Mặc Bạch nhanh chóng đi về phía Kén Thủ Hộ Giả.
Chu Văn thấy quả hồ lô kia thật thần kỳ, cũng muốn hái nó xuống, nhưng chém mấy kiếm đều bị năng lượng của hồ lô hút mất.
Có con chim nhỏ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, sẵn sàng xơi tái bất kỳ con Cổ trùng nào bò ra, quả hồ lô kia không dám hó hé, cứ thế giằng co.
Lý Mặc Bạch chạy đến trước cái kén xám, không chút do dự cắt ngón tay, để máu tươi của mình nhỏ lên Kén Thủ Hộ Giả.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về giọt máu tươi đang rơi trên Kén Thủ Hộ Giả. Ngay cả Chu Văn cũng tạm thời ngừng tấn công quả hồ lô, nhìn về phía cái kén xám.
Chu Văn đương nhiên không hy vọng Lý Mặc Bạch thành công, vì nếu anh ta thành công thì sẽ chẳng đến lượt mình.
Máu tươi chậm rãi chảy trên bề mặt Kén Thủ Hộ Giả, nhưng kết quả lại khiến Lý Mặc Bạch vô cùng thất vọng. Giọt máu tươi cứ thế trượt xuống, nhỏ giọt xuống đất mà không hề thẩm thấu vào trong.
- Chủ nhân…
Gương mặt Điệp lộ vẻ thất vọng, muốn an ủi Lý Mặc Bạch nhưng không biết nên nói gì.
- Thất bại lần này không là gì cả. Lần này không được thì còn có lần sau. Con đường này không thông thì ta đổi con đường khác. Chỉ cần quyết tâm tiến về phía trước, nhất định sẽ có con đường dẫn ta đến đích.
Trên mặt Lý Mặc Bạch không hề lộ ra vẻ buồn rầu, anh ta sắp xếp lại cảm xúc rồi nói với Chu Văn:
- Chu Văn, theo như giao kèo của chúng ta, bây giờ đến lượt cậu. Nếu cậu không lấy được Thủ Hộ giả, hy vọng cậu có thể cho họ một cơ hội.