- Chẳng lẽ Chu Văn da mặt mỏng, sợ thất bại sẽ bị chúng ta cười nhạo à?
Điệp vừa đi vừa nói.
- E là không đơn giản như vậy.
Lý Mặc Bạch đoán được phần nào, nhưng vẫn không rõ Chu Văn cụ thể muốn làm gì.
Nhìn hành động của Chu Văn, hắn đoán cậu ta không chỉ đơn giản là dùng máu để ký khế ước, mà rất có khả năng đã dùng thủ đoạn nào đó để tăng xác suất thành công.
Thật ra trước đây Lý Mặc Bạch cũng từng nghĩ đến phương án này, nhưng hắn đã chuyển Mệnh hồn Tà Vương Cổ cho Lý Huyền, thể chất hiện tại kém đi rất nhiều, nên những thủ đoạn trước kia có thể sử dụng thì bây giờ không dám dùng cũng không thể dùng, do đó hắn mới từ bỏ những thủ đoạn và ý tưởng đó.
Lý Mặc Bạch cảm thấy rất hứng thú với thủ đoạn của Chu Văn. Hắn vẫn hy vọng Chu Văn có thể thành công, như vậy hắn có thể tham khảo phương pháp của cậu ta để sau này có cơ hội áp dụng.
Chu Văn đợi đến khi bọn họ đi đủ xa mới tự mình ra tay, có điều hắn không lao tới kén Thủ Hộ Giả mà ngược lại còn lùi ra xa hơn.
Chẳng qua lúc rời đi, hắn thuận tay triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông.
Ầm ầm!
Thân hình của Bạo Quân Bỉ Mông dù đã thu nhỏ lại nhưng vẫn cao hơn ba mét, thế nhưng cơ thể còn nặng hơn cả sắt thép, khiến toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội.
- Đó là… Bạo Quân Bỉ Mông… Bạo Quân Bỉ Mông xếp hạng tư trên bảng xếp hạng… Nó lại là thú sủng của Chu Văn…
Điệp nhìn thấy Bạo Quân Bỉ Mông, lập tức kinh ngạc thốt lên.
Đám người Cốc Lâu cũng chấn động, tròng mắt gần như lồi cả ra ngoài. Cái tên Bạo Quân Bỉ Mông bây giờ e rằng không ai là không biết, rất nhiều cường giả của Liên bang đều muốn tìm ra chủ nhân của nó là ai, nhưng không ngờ nó lại là thú sủng của Chu Văn.
Lúc trước Cốc Lâu còn cảm thấy Chu Văn là một thiếu niên ngông cuồng, nhưng bây giờ thấy cậu ta sở hữu toàn thú sủng khủng bố thế này, ngay cả cường giả đỉnh cấp của nhà Độc Cô cũng không bì kịp, quả thực có đủ tư cách để ngông cuồng.
- Hắn triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông làm gì?
Lý Mặc Bạch kinh ngạc nhìn Chu Văn, hắn cảm thấy có gì đó không ổn, Chu Văn dường như không chỉ đơn giản muốn ký khế ước với Thủ Hộ Giả.
Quả nhiên, dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, Bạo Quân Bỉ Mông gầm lên một tiếng rồi tung một quyền oanh kích về phía kén Thủ Hộ Giả.
- Hắn muốn giết Thủ Hộ Giả, không phải muốn ký khế ước sao?
Điệp mở to hai mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, chuyện này thật sự vượt quá sức tưởng tượng của nàng.
Ầm!
Bạo Quân Bỉ Mông tung một quyền oanh kích khiến kén Thủ Hộ Giả vỡ tan tành, để lộ Thủ Hộ Giả bên trong.
Mà Chu Văn đã sớm dùng Áo Tàng Hình để ẩn thân, đồng thời triệu hồi Ma Anh, ôm cô bé vào lòng, dùng Áo Tàng Hình che đi thân thể của cả hai.
Dù sao đây cũng là hiện thực chứ không phải trò chơi, chết là hết, cho nên Chu Văn phải cẩn thận hơn bình thường rất nhiều.
Nếu không phải trong game không tìm thấy Thủ Hộ Giả nào có thể giết, hắn cũng sẽ không mạo hiểm trong thế giới thực.
Mặc dù đang trong trạng thái tàng hình, Chu Văn cũng không có ý định đến gần Thủ Hộ Giả, hắn muốn làm rõ xem rốt cuộc Thủ Hộ Giả này có năng lực gì.
Thủ Hộ Giả bên trong chiếc kén màu xám có toàn thân được bao bọc bởi lớp giáp xác côn trùng màu đen, trên đỉnh đầu có râu như kiến, sau lưng có cánh ve, đôi mắt kép, và bốn cái đuôi trông như đuôi bọ cạp.
Thủ Hộ Giả này trông như một Cổ trùng hình người, toàn thân toát ra khí tức tà dị.
Ngay khoảnh khắc Bạo Quân Bỉ Mông oanh kích Thủ Hộ Giả, thân hình của Thủ Hộ Giả kia đột nhiên trở nên mơ hồ, khiến nắm đấm của Bạo Quân Bỉ Mông chỉ đánh trúng một ảo ảnh.
Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Thủ Hộ Giả kia đang treo ngược trên đỉnh hang như một con dơi, đôi mắt tựa rắn độc nhìn chằm chằm Bạo Quân Bỉ Mông. Hai tay nó dang rộng, mười ngón tay bắn ra từng đạo tơ mỏng như mạng nhện đan xen ngang dọc, bao phủ về phía Bạo Quân Bỉ Mông.
Hai chân Bạo Quân Bỉ Mông dồn sức, đạp nát nham thạch, thân thể bay vút lên trời, giơ nắm đấm oanh kích vào mạng nhện trên không trung, muốn oanh sát cả Thủ Hộ Giả lẫn mạng nhện.
Nhưng nắm đấm của Bạo Quân Bỉ Mông vừa chạm vào những sợi tơ mỏng, chúng lại chẳng hề chịu lực, giống như một cú đấm vào không khí.
Mà dưới sự điều khiển của Thủ Hộ Giả, từng sợi tơ mỏng đan thành một tấm lưới quấn chặt lấy thân thể Bạo Quân Bỉ Mông.
Bạo Quân Bỉ Mông như cá mắc lưới, ra sức giãy giụa, nhưng những sợi tơ mỏng lại càng siết chặt hơn. Hơn nữa, bản thân những sợi tơ này có độ đàn hồi cực mạnh, Bạo Quân Bỉ Mông dùng sức xé rách cũng chỉ khiến chúng giãn ra thêm một chút, đến khi lực của Bạo Quân Bỉ Mông yếu đi, chúng lại siết chặt hơn nữa.
Thủ Hộ Giả đang treo ngược trên đỉnh hang, thân hình chợt lóe lên, như dịch chuyển tức thời xuất hiện sau lưng Bạo Quân Bỉ Mông, bàn tay mọc đầy gai ngược đâm về phía lưng nó, đồng thời há miệng, chiếc lưỡi bên trong như một mũi tên nhọn, phóng về phía cổ Bạo Quân Bỉ Mông.
- Gàoooo!
Bạo Quân Bỉ Mông trực tiếp sử dụng Lực Lượng Tuyệt Đối, nhưng sức mạnh kinh khủng đó vẫn không đủ giúp nó xé rách tấm lưới tơ, chỉ khiến nó hơi căng ra mà thôi.
- Thủ Hộ Giả quả nhiên mạnh hơn thú sủng Thần Thoại, ngay cả Bạo Quân Bỉ Mông là thú sủng Thần Thoại đỉnh cấp mà vẫn chịu thiệt trước Thủ Hộ Giả… Lần này Chu Văn gặp rắc rối to rồi… Chủ nhân… Chúng ta mau lui lại đi…
Điệp nói với Lý Mặc Bạch.
Lý Mặc Bạch không trả lời, ánh mắt tìm kiếm xung quanh, dường như không có mục tiêu cụ thể, hắn nhíu mày hỏi:
- Chu Văn đâu rồi?
Mọi người đều ngẩn ra, tầm mắt của họ đều bị trận chiến giữa Bạo Quân Bỉ Mông và Thủ Hộ Giả thu hút, mải mê quan sát mà hoàn toàn không để ý đến tung tích của Chu Văn.
Quay đầu nhìn khắp nơi, không ai phát hiện ra bóng dáng Chu Văn, chỉ thấy hai con chim nhỏ một vàng một trắng đang đứng trên một tảng đá cách đó không xa, chăm chú theo dõi trận đại chiến.
Lúc này, Chu Văn đang mặc Áo Tàng Hình, đồng thời sử dụng Mệnh cách Tiếng Than Của Vua, chẳng mấy chốc đã đạt đến trình độ kích hoạt Mệnh hồn Kẻ Sát Lục. Ngay lập tức, hắn không chút do dự, khởi động Bánh Xe Vận Mệnh của Áo Tàng Hình, mang theo Ma Anh lén lút tiếp cận Thủ Hộ Giả.
Năng lực tàng hình của Áo Tàng Hình quá tốt, Thủ Hộ Giả hoàn toàn không phát hiện ra Chu Văn. Đúng lúc Thủ Hộ Giả đứng sau lưng Bạo Quân Bỉ Mông, định dùng chiếc lưỡi sắc nhọn hút năng lượng trong cơ thể nó.
Chu Văn đã đứng ngay sau lưng Thủ Hộ Giả mà nó vẫn không hề hay biết. Chu Văn không do dự, triệu hồi Hàm Quang Kiếm, tung ra một chiêu Trảm Tiên chém thẳng xuống gáy nó.
Ma Anh trong lòng gần như cùng lúc lệnh cho Ma Kiếm xuất vỏ, đồng thời chém về phía Thủ Hộ Giả. Hai thanh kiếm, một trái một phải, giống như một chiếc kéo cắt ngang cổ Thủ Hộ Giả. Khoảng cách quá gần, Thủ Hộ Giả căn bản không kịp phản ứng.
Mấy người Lý Mặc Bạch không tìm thấy tung tích của Chu Văn, lại đột nhiên nghe thấy một tiếng hét thảm. Khi quay đầu nhìn lại, họ phát hiện Chu Văn đang lơ lửng giữa không trung, còn cái đầu của Thủ Hộ Giả đã rơi xuống đất.
Bịch!
Thi thể không đầu của Thủ Hộ Giả rơi xuống, ngã lăn ra đất.
Tấm lưới tơ trên người Bạo Quân Bỉ Mông biến mất. Chu Văn cẩn thận lơ lửng trên không, tiện tay ném cái đầu đen ngòm xuống.
Đám người Cốc Lâu và Điệp đã kinh ngạc đến mức không nói nên lời, bởi vì họ không nhìn thấy Hàm Quang Kiếm đang tàng hình, còn tưởng rằng Chu Văn đã dùng một chưởng chém bay đầu Thủ Hộ Giả.