Có Cốc Sơn Thủy dẫn đường, bọn họ nhanh chóng đến được Thanh Lai.
Cốc Sơn Thủy tìm một nơi để nghỉ chân, vì địa điểm ông muốn đến nằm ngay gần Thanh Lai.
Thanh Lai có đôi chút khác biệt so với vùng Mãnh Rải, ở đây có rất nhiều người xăm trổ và đeo Phật bài trên người.
Sau bữa tối, đám người Lý Mặc Bạch và Điệp ra ngoài dạo một vòng quanh Thanh Lai, còn Chu Văn thì ở lại chỗ nghỉ, không có ý định ra ngoài.
Bởi vì các khu vực dị thứ nguyên của Thanh Lai không nằm trong thành phố, nên dù có ra ngoài cũng chẳng tìm được gì.
- Cậu Chu, ngày mai chúng ta sẽ đi bắt Thi Trùng, có vài lời hôm nay tôi phải nói rõ trước, để tránh lúc đó xảy ra phiền phức.
Cốc Sơn Thủy đi vào phòng Chu Văn và nói.
- Cốc sư phụ, mời ngài nói.
Chu Văn mời Cốc Sơn Thủy vào phòng.
- Nơi tôi muốn đến để bắt Thi Trùng được gọi là Long Thi Hà, truyền thuyết kể rằng đã từng có một con rồng chết ở đó. Thật giả thế nào không rõ, nhưng Long Thi Hà cực kỳ nguy hiểm, Cổ Trùng bên trong ít nhất cũng đạt cấp Sử Thi, thỉnh thoảng còn xuất hiện Cổ Trùng cấp Thần Thoại, ngay cả người của nhà Độc Cô khi vào Long Thi Hà cũng phải hết sức cẩn thận.
Dừng một chút, Cốc Sơn Thủy nói tiếp:
- Thi Trùng mà lần này tôi muốn bắt nằm ở khu vực nguy hiểm nhất của Long Thi Hà, bên trong có rất nhiều điều cấm kỵ. Hơn nữa, Thi Trùng rất đặc biệt, tôi nghi ngờ nó chính là Cổ Trùng cấp Thần Thoại được thai nghén bên trong Long Thi Hà. Đến lúc đó, dù có Phượng Hoàng Thần Điểu tương trợ, e rằng cũng không dễ dàng thu phục, vì vậy tuyệt đối không được chủ quan, lơ là.
Sau đó, Cốc Sơn Thủy lấy ra một tấm bản đồ tự vẽ, giải thích chi tiết tình hình cho Chu Văn.
Người biết đến sự tồn tại của Thi Trùng không nhiều, mà muốn dụ nó ra ngoài cũng chẳng phải chuyện dễ, cần phải dùng đến một vài thủ đoạn đặc biệt.
Cốc Sơn Thủy trình bày rõ ràng kế hoạch và thủ đoạn của mình để Chu Văn có thể dễ dàng phối hợp.
- Cậu Chu, bí mật về Thi Trùng chỉ có hai chúng ta biết, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, nếu không chắc chắn sẽ dẫn đến kẻ khác tranh đoạt.
Cốc Sơn Thủy dặn dò.
- Cốc sư phụ yên tâm, việc này tôi tuyệt đối không hé răng nửa lời.
Chu Văn đáp.
- Vậy thì tốt, tôi không làm phiền cậu Chu nghỉ ngơi nữa.
Cốc Sơn Thủy cáo từ rời đi.
Chu Văn tiếp tục cày phó bản. Thời gian làm mới của phó bản Chín Đầu Hắc Long đã đến, Chu Văn lại vào cày tiếp.
Nhờ có kinh nghiệm từ lần trước, lần này mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi. Sau khi xử đẹp con Hắc Long không có chữ kia, tám con còn lại lập tức tan đàn xẻ nghé, mặc cho đám thú sủng của Chu Văn làm thịt.
Khi giết đến con Hắc Long thứ sáu, Chu Văn nghe một tiếng "ting", chỉ thấy một quả Trứng phối sủng màu đen rơi ra.
- Trứng phối sủng!
Chu Văn mừng như điên, lập tức ẩn thân tiếp cận, nhặt Trứng phối sủng về rồi kiểm tra thuộc tính.
Yêu Huyết Chân Long (Cái): Cấp Thần Thoại.
Mệnh Cách: Yêu Long Huyết Mạch (Tàn khuyết).
Mệnh Hồn: Khôn Long (Tàn khuyết).
Vận Mệnh Chi Luân: Long Vực (Tàn khuyết).
Sức mạnh: 80.
Tốc độ: 80.
Thể chất: 80.
Nguyên khí: 80.
Kỹ năng thiên phú: Long Tức, Yêu Long Biến, Yêu Long Chân Thân, Long Nộ.
Trạng thái phối hợp: Long Lân Giáp (Tàn khuyết).
- Sao lại nhiều thứ tàn khuyết thế này?
Chu Văn nhìn quả trứng Yêu Huyết Chân Long, cảm thấy vô cùng thất vọng. Mệnh Cách, Mệnh Hồn, Vận Mệnh Chi Luân và cả Trạng thái phối hợp đều tàn khuyết, mà thuộc tính cũng chỉ có 80 điểm.
- Chẳng lẽ phải tập hợp đủ chín con Hắc Long mới có thể phát huy hết uy lực của Yêu Huyết Chân Long sao?
Chu Văn ấp nở Trứng phối sủng Yêu Huyết Chân Long, rồi triệu hồi ở trạng thái phối hợp.
Mặc dù Long Lân Giáp ở trạng thái tàn khuyết, nhưng khi thực sự triệu hồi và mặc lên, nó lại là một bộ giáp vảy rồng hoàn chỉnh, bao bọc toàn bộ cơ thể của nhân vật tí hon, hoàn toàn không thấy có điểm nào thiếu sót.
- Dù sao đi nữa, cuối cùng mình cũng có một bộ áo giáp phối sủng cấp Thần Thoại.
Chu Văn nhìn nhân vật tí hon mặc bộ hắc giáp trên người, trông có vẻ lực phòng ngự không tệ.
- Này lão Độc Trùng, tôi nói ông nghe, rốt cuộc lần này có được không đấy?
- Dĩ nhiên rồi, lần này chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi. Lần sau ta lại dẫn ngươi tới, tuyệt đối có thể bắt được con Cổ Trùng cấp Thần Thoại kia.
- Câu này tôi nghe không biết bao nhiêu lần rồi, đổi câu khác được không?
- Ngươi cứ yên tâm, ta tự có tính toán, tin sư phụ ngươi không sai đâu.
- Đừng, ông chưa phải sư phụ tôi đâu nhé!
- Chuyện sớm muộn thôi mà.
- Tôi thật sự nghi ngờ ông có phải người nhà Độc Cô không đấy, bắt một con Cổ Trùng cấp Thần Thoại thôi mà cũng vất vả như vậy. Nếu không phải thấy ông mặt mũi hiền lành, không giống người xấu, tôi đã nghi ông là đồ lừa đảo rồi.
- Độc Cô Trùng và Lý Huyền?
Chu Văn lắng nghe một lúc, lập tức nhận ra hai người đang nói chuyện là ai.
Cậu vội vàng mở cửa đi ra ngoài, quả nhiên thấy Độc Cô Trùng và Lý Huyền đang vừa đi vừa nói, chuẩn bị vào phòng.
- Lý Huyền!
Chu Văn vội gọi Lý Huyền lại.
- Chu Văn? Sao cậu lại ở đây?
Lý Huyền thấy Chu Văn thì vừa mừng vừa sợ, chạy tới ôm vai cậu nói:
- Không hổ là hảo huynh đệ của Lý Huyền ta! Cậu biết ta đến Nam Khu nên không yên tâm, chạy tới tìm ta đúng không?
- Cậu có phải đàn bà không đấy, tôi không yên tâm cái gì? Tôi có việc cần đến Thanh Lai, trước đó còn chẳng biết cậu ở đây.
Chu Văn nói.
- Huynh đệ à, cậu đúng là chẳng biết nói chuyện gì cả! Cứ nói thẳng thừng như vậy làm tổn thương trái tim bé bỏng của tôi đấy, biết không hả?
Lý Huyền đưa tay ôm ngực, làm bộ đau lòng đến không thở nổi.
- Anh hai cậu cũng đến đây.
Chu Văn mặc kệ hắn, nói tiếp.
Vừa nói xong, chính Chu Văn cũng ngẩn ra một chút.
Vốn dĩ Lý Mặc Bạch không cần phải cùng cậu đến Thanh Lai, nhưng hắn lại chủ động xin đi cùng. Chu Văn thầm nghĩ, có phải hắn biết Lý Huyền ở Thanh Lai nên mới cố ý đến không?
Nhưng nghĩ lại, có vẻ không thể nào, Lý Huyền đi theo Độc Cô Trùng đến đâu, căn bản không ai biết được.
Lý Huyền nghe thấy Lý Mặc Bạch cũng tới, nụ cười trên mặt biến mất không còn tăm hơi, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.
- Anh ta đến đây làm gì?
Lý Huyền hỏi.
Chu Văn kể lại chuyện Lý Mặc Bạch mời cậu đến Bất Hồi Cốc tìm Kén Thủ Hộ Giả. Khi nghe đến việc Lý Mặc Bạch khế ước thất bại, vẻ mặt Lý Huyền hơi ảm đạm.
Xem ra hắn vẫn rất để tâm đến chuyện Lý Mặc Bạch chuyển giao Mệnh Hồn cho mình.
- Đúng rồi, còn một chuyện nữa, tôi phải nói cho cậu biết.
Chu Văn định kể cho Lý Huyền chuyện của Hạ Cửu Hoang, rằng rất có thể anh cả của Lý Huyền đã bị Hạ Cửu Hoang hãm hại.
Bây giờ Hạ Cửu Hoang đã chết, chuyện này thực ra không liên quan nhiều đến nhà họ Hạ, nên Lý Huyền không cần thiết phải liều mạng với họ.
- Có phải cậu đã suy nghĩ kỹ rồi, cố ý đến đây nhận ta làm sư phụ không?
Lúc này Độc Cô Trùng lại sáp tới, cười híp mắt nhìn Chu Văn, ánh mắt còn không ngừng liếc qua con chim nhỏ trên vai cậu.
- Không phải.
Chu Văn đáp.
- Khụ khụ, không cần ngại ngùng đâu. Lý Huyền đã đồng ý làm đệ tử của ta rồi, nhưng ta là người rất rõ ràng, trước kia ta đã nhắm trúng ngươi, ngươi chính là đại đồ đệ, bối phận này không thể loạn được.
Vẻ mặt Độc Cô Trùng không đổi, cười híp mắt nói.
- Ông đừng có nói bậy, tôi đã đồng ý làm đệ tử của ông đâu! Ông phải thắng cược đã chứ. Nói không chừng người thua cược lại là ông, lúc đó phải bái tôi làm thầy đấy! Đến khi đó, ông lại phải gọi lão Chu nhà tôi là sư thúc Chu, nghe chưa?
Lý Huyền bĩu môi nói.
- Các người rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Chu Văn nghi ngờ nhìn Lý Huyền hỏi.