- Hay là thôi, chúng ta hủy kèo cược này đi? Ban đầu tôi chỉ đùa chút thôi mà.
Lý Huyền nói với Độc Cô Trùng.
- Đùa cái gì mà đùa? Độc Cô Trùng ta nói một là một, hai là hai. Nếu không bắt được Băng Tằm Cổ Vương, ta sẽ bái cậu làm sư phụ.
Độc Cô Trùng vừa vuốt râu vừa trừng mắt.
Lý Huyền cười đáp:
- Bản lĩnh của ông tôi đã được chứng kiến rồi, nếu chỉ có một con Băng Tằm Cổ Vương, ông chắc chắn bắt được. Nhưng giờ lại lòi ra cả một cặp, chuyện này ai mà ngờ được. Coi như kèo cược của chúng ta huề, không ai thắng không ai thua, thế có phải công bằng hơn không?
- Không được! Đại trượng phu nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy! Nếu ta không bắt được Băng Tằm Cổ Vương thì sẽ bái cậu làm sư phụ, tuyệt đối không nuốt lời.
Nói rồi, Độc Cô Trùng quay sang Chu Văn, tỉnh bơ:
- Nếu Lý Huyền là sư phụ của ta, vậy cậu, Chu Văn, chính là sư thúc. Sư thúc dạy cho cháu chút bản lĩnh chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?
Chu Văn trợn mắt há mồm nhìn Độc Cô Trùng, không tài nào tin nổi một nhân vật tầm cỡ của Lục đại gia tộc anh hùng lại có thể mặt dày đến thế.
- Hay lắm! Có phải ngay từ đầu ông đã tính cả rồi không?
Lý Huyền nghe xong thì ngớ người, một lúc sau mới bừng tỉnh, nhận ra mình đã bị lão già này cho vào tròng.
Độc Cô Trùng cười hì hì, đáp:
- Độc Cô Trùng ta sống theo chủ nghĩa thực dụng, ta bái cậu làm sư phụ thì đã sao? Cậu vẫn phải nhờ ta dạy cách nuôi Cổ đấy thôi. Danh nghĩa cậu là thầy, nhưng thực tế ta mới là thầy của cậu, cái xưng hô có quan trọng gì. Nếu Chu Văn có thể dạy ta cách nuôi Phượng Hoàng, đừng nói là sư thúc, gọi bằng sư tổ ta cũng cam lòng!
Chu Văn và Lý Huyền đều cạn lời. Đây là lần đầu tiên họ gặp một người trơ trẽn đến mức này, đúng là được mở mang tầm mắt.
- Tôi không biết nuôi Phượng Hoàng đâu. Con chim ngốc đó cứ tự mình sống chết bám theo tôi thôi, bình thường tôi cũng chẳng biết quản nó thế nào, có gì cho ăn nấy.
Chu Văn nói.
Độc Cô Trùng lập tức lắc đầu:
- Không phải chuyện đó. Tập tính và thói quen ăn uống của Phượng Hoàng, ta đã nghiên cứu kỹ từ lâu, nếu ta có một con Phượng Hoàng, ta tự biết cách nuôi nó, không cần cậu dạy!
- Vậy ông muốn học gì ở tôi? Chẳng lẽ ông muốn tôi tìm giúp một con Phượng Hoàng khác à? Tôi không có bản lĩnh đó đâu.
Chu Văn nghi hoặc hỏi.
- Ta biết chứ. Chính vì ta không có Phượng Hoàng, nên mới muốn đi theo cậu để học hỏi, xem làm thế nào để một con Phượng Hoàng cam tâm tình nguyện đi theo mình.
Độc Cô Trùng nói.
- Tôi đã nói rồi, con chim ngốc đó tự nguyện bám theo tôi, chẳng có bí quyết gì sất. Chắc là do nhân phẩm của tôi tốt quá thôi.
Chu Văn đáp.
- Lão Chu nói không sai đâu, lúc trước ba đứa bọn tôi gặp con chim đó, chỉ có mình lão Chu được nó chọn.
Lý Huyền xen vào.
- Mọi chuyện trên đời đều có nhân quả, không thể nào không có nguyên nhân được. Nếu nói không có, chẳng qua là do các cậu chưa tìm ra mà thôi. Có thể do cậu tu luyện Nguyên Khí quyết đặc thù, hoặc có thể chất đặc biệt, hoặc trên người cậu có thứ gì đó hấp dẫn nó. Tóm lại, chắc chắn phải có nguyên nhân, và ta chỉ cần biết nguyên nhân đó là gì!
Độc Cô Trùng vừa nghiêm túc được vài câu lại quay về bộ dạng cợt nhả, nói với Chu Văn:
- Dù sao thì lần này khả năng cao là ta không bắt được Băng Tằm Cổ Vương rồi. Sau này cậu chính là Chu sư thúc của ta, cậu thích thì dạy, không thích thì thôi, chỉ cần cho ta đi theo là được…
Chu Văn lười nói chuyện với Độc Cô Trùng, bèn quay sang Lý Huyền:
- Ngày mai tôi sẽ giúp hai người bắt Băng Tằm Cổ Vương, nhưng sau khi bắt được, tôi muốn mượn nó dùng hai ngày.
- Mượn? Mượn kiểu gì? - Độc Cô Trùng bĩu môi. - Cổ trùng một khi đã nhận chủ thì sẽ không thay đổi, cậu mượn rồi trả lại bằng cách nào?
- Tôi không cần nó nhận chủ, chỉ mượn nó làm một việc thôi. Xong việc sẽ trả lại cho hai người.
Chu Văn giải thích.
- Đương nhiên là không thành vấn đề! Đừng nói là mượn, cậu cứ lấy luôn cũng được.
Lý Huyền cười nói.
Độc Cô Trùng đứng bên cạnh nghe mà có chút khó chịu:
- Nếu cậu định dùng Phượng Hoàng để bắt Băng Tằm Cổ Vương thì ta khuyên cậu nên bỏ ý định đó đi. Phượng Hoàng tuy lợi hại, nhưng nó vẫn còn là ấu thể, Băng Tằm Cổ Vương sẽ không sợ nó đâu. Lỡ xui khiến Phượng Hoàng toi mạng thì đúng là mất nhiều hơn được.
- Cứ để mai đến xem tình hình rồi tính.
Chu Văn biết Băng Tằm Cổ Vương chắc chắn không dễ đối phó. Tuy nhiên, ngày mai người của nhà họ Tiêu cũng sẽ đến bắt nó, hắn muốn nhân cơ hội này cướp Băng Tằm Cổ Vương từ tay họ, sau đó dùng nó để đổi lấy Cổ Nữ.
Dùng hai con Băng Tằm Cổ Vương để đổi lấy Cổ Mạn Lệ, chỉ cần Tiêu Thiên Phóng không phải kẻ ngốc thì chắc chắn sẽ đồng ý.
Dù sao thì gã vốn đã định hủy diệt linh thức của Cổ Nữ, khi đó năng lực của Cổ Mạn Lệ sẽ suy giảm nghiêm trọng, e rằng còn không bằng một con Băng Tằm Cổ Vương. So sánh như vậy, kẻ nào cũng biết nên chọn ra sao.
- Được thôi! Ngày mai ta sẽ chống mắt lên xem cậu bắt Băng Tằm Cổ Vương thế nào. Nếu cậu bắt được, Độc Cô Trùng ta sẽ bái cậu làm sư thúc ngay lập tức!
Độc Cô Trùng nói, rõ ràng là không hề xem trọng Chu Văn.
- Thôi đi ông ơi, làm sư phụ của ông, tôi thấy chẳng có cảm giác thành tựu gì sất.
Lý Huyền nói.
- Này, nói thế là không đúng rồi. Bây giờ cậu không thấy có thành tựu, nhưng cứ thử đi dạo ở Nam khu, gặp người của nhà Độc Cô rồi bảo cậu là sư phụ của Độc Cô Trùng ta xem, lúc đó cậu sẽ biết thế nào là oai phong.
Độc Cô Trùng tủm tỉm cười.
Chu Văn và Lý Huyền cùng lườm hắn một cái đầy khinh bỉ. Với cái tính này của lão, ai biết bên ngoài đã nhận bao nhiêu sư phụ với sư thúc rồi, nhà Độc Cô mà chịu thừa nhận mới là chuyện lạ.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Chu Văn đã gọi Độc Cô Trùng và Lý Huyền dậy, bảo họ dẫn đường đến nơi có cặp Băng Tằm Cổ Vương.
Lần trước hắn đã nghe được cuộc nói chuyện giữa Tiêu Thiên Phóng và Tiêu Lục Kỳ, biết rằng giờ này nhà họ Tiêu cũng đã xuất phát. Nếu đi muộn, có lẽ sẽ bị họ nhanh tay hớt mất.
Nhưng đi quá sớm cũng không ổn. Nếu người nhà họ Tiêu chưa đến mà họ đã bắt được Băng Tằm Cổ Vương, vậy thì nhà họ Tiêu sẽ không biết nó đang nằm trong tay Chu Văn.
Tuy Độc Cô Trùng có chút nghi hoặc, không hiểu tại sao Chu Văn lại muốn đi sớm như vậy, nhưng ông vẫn dẫn hai người đến Âm Phong Lĩnh.
Đi phía trước Tiêu Lục Kỳ là một con Cổ trùng to bằng quả bóng bầu dục, toàn thân tỏa ra ánh sáng màu xanh băng. Bất cứ nơi nào nó bò qua, mặt đất đều ngay lập tức bị một lớp băng sương bao phủ, có thể thấy nhiệt độ trên người nó thấp đến mức nào.
“Hèn gì Độc Cô Trùng nói con chim nhỏ không khắc chế được Băng Tằm Cổ Vương. Với sức mạnh hệ Băng khủng khiếp thế này, ngọn lửa Phượng Hoàng của nó đúng là chẳng có chút uy hiếp nào,” Chu Văn thầm nghĩ.
Tiêu Lục Kỳ cũng phát hiện ra nhóm Chu Văn. Khi nhìn thấy Độc Cô Trùng, sắc mặt gã hơi biến đổi, rõ ràng là lo sợ ông ta đến để tranh giành Băng Tằm Cổ Vương.