- Bây giờ con đã tự do, con có thể đi bất cứ đâu con muốn, làm bất cứ điều gì con thích.
Chu Văn nói với Nha Nhi.
Nha Nhi chỉ im lặng nhìn Chu Văn. Rõ ràng cô bé biết nói, nhưng không hiểu tại sao lại không chịu mở lời.
- Con có nơi nào muốn đến, hay có việc gì muốn làm không?
Chu Văn lại hỏi.
Nha Nhi khẽ lắc đầu. Cô bé còn chưa kịp chào đời đã bị anh em nhà họ Tiêu luyện thành Cổ Mạn Lệ, có lẽ chính cô bé cũng không biết mình nên đi đâu, làm gì.
- Vậy thì tạm thời cứ đi theo ta. Nhưng nếu muốn đi theo ta, con phải đồng ý mấy yêu cầu. Làm được thì ở lại, không làm được thì đành phải tự mình đi thôi.
Chu Văn nhìn Nha Nhi nói.
Nha Nhi không nói gì, chỉ im lặng nhìn Chu Văn.
- Thứ nhất, khi đi theo ta, nếu không có lệnh của ta thì tuyệt đối không được ra tay làm hại người khác. Thứ hai, không được tự ý dùng Cổ trùng tấn công bất kỳ ai nếu ta chưa cho phép. Thứ ba, con có thể tranh luận với ta, nhưng quyết định cuối cùng phải nghe theo ta. Thứ tư, không được tùy tiện thể hiện sức mạnh của mình trước mặt người khác... Con làm được không?
Chu Văn nhìn Nha Nhi hỏi.
Nha Nhi nhìn Chu Văn rồi khẽ gật đầu, không chút do dự, cũng không biết cô bé có thật sự hiểu hết không.
Thấy Nha Nhi gật đầu, trong lòng Chu Văn dấy lên một cảm giác kỳ lạ, vừa có chút vui mừng, lại vừa có chút lo lắng.
Ngay cả Chu Văn cũng không rõ, liệu Nha Nhi bây giờ có thật sự giống một đứa trẻ bình thường hay không. Nếu trên người cô bé vẫn còn những cấm kỵ của Cổ Mạn Lệ, e rằng sau này sẽ có không ít phiền phức.
Có điều chuyện đã đến nước này, Chu Văn chỉ có thể đưa cô bé về trước.
Chu Văn dắt Nha Nhi đi mua vài bộ quần áo. Dù không nói lời nào, nhưng cô bé rất ngoan ngoãn, bảo gì làm nấy. Trông cô bé hệt như một đứa trẻ bình thường, không hề có chút dáng vẻ nào của Cổ Mạn Lệ đã quyết tâm diệt sạch Tiêu gia trước đó.
- Lão Chu, ông lừa đứa nhỏ này ở đâu về thế?
Lý Huyền thấy Chu Văn bế một đứa bé trở về thì hơi kinh ngạc hỏi.
- Nhặt trên đường.
Chu Văn đáp.
- Bị lạc à?
Lý Huyền hỏi.
- Chắc không phải đâu. Nơi tôi gặp con bé là một vùng dị thứ nguyên, chẳng ai dại gì mang trẻ con đến đó.
Chu Văn nói.
- Ai mà nhẫn tâm thế, vứt một đứa bé đáng yêu như vậy vào vùng dị thứ nguyên chứ?
Lý Huyền thương hại nhìn cô bé.
- Không biết nữa, nhưng tôi định sẽ nuôi con bé, đưa nó về nhà.
Chu Văn lấy Cổ hồ ra, kín đáo đưa cho Lý Huyền:
- Hai con Băng Tằm Cổ Vương đều ở trong này.
- Nhà họ Tiêu sao rồi?
Lý Huyền cầm Cổ hồ, vẻ mặt có chút kỳ quái hỏi.
- Bị Cổ Mạn Lệ diệt rồi.
Chu Văn không kể chi tiết, vì cảnh tượng lúc đó thật sự quá thảm khốc.
- Đúng là quả báo mà. Giết mẹ cướp con, làm ra chuyện thất đức như vậy, bị trời phạt là đáng đời.
Lý Huyền nói.
- Đứa nhỏ này tên là gì?
Lý Huyền xoa đầu Nha Nhi hỏi.
- Nha Nhi, là tên tôi đặt cho con bé.
Khi Chu Văn thấy Lý Huyền xoa đầu Nha Nhi mà cô bé không có phản ứng gì đặc biệt, hắn mới yên tâm phần nào.
- Ông đặt tên kiểu gì thế? Một cô bé đáng yêu thế này mà lại đặt cái tên như vậy? Ít nhất cũng phải gọi là Tiểu Nguyệt, hay Tiểu Nhã gì đó, nghe còn hay hơn cái tên Nha Nhi cả vạn lần! Không được, không được, ông phải đặt lại tên cho con bé đi.
Lý Huyền nghe tên Nha Nhi liền lắc đầu nguầy nguậy.
- Sau này đổi tên khác sau. Cứ coi Nha Nhi là tên ở nhà của con bé đi.
Chu Văn thật sự không biết đặt tên, nghĩ nhiều chỉ thêm đau đầu.
Chẳng bao lâu sau, chuyện nhà họ Tiêu bị diệt tộc chỉ trong một đêm đã bị người ngoài phát hiện. Rất nhiều người đã đến xem xét, phát hiện nơi đó có vô số dấu vết của Cổ trùng, suy đoán rằng nhà họ Tiêu đã bị Cổ trùng tiêu diệt, nhưng tình hình cụ thể ra sao thì không ai có thể nói rõ.
Gia tộc họ Tiêu, vốn được mệnh danh là đệ nhất Thanh Lai, bị xóa sổ chỉ trong một đêm. Chuyện này về sau đã trở thành một truyền thuyết ở Thanh Lai.
Lý Huyền định cùng Độc Cô Trùng đến nhà họ Độc Cô một chuyến để học hỏi thêm kiến thức về Cổ trùng. Chu Văn thì ở lại, vì Thái Cổ Bào Tử vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ, hắn muốn đợi thêm một thời gian nữa.
Thái Cổ Bào Tử vẫn chưa ký sinh thành công, nhưng cũng chưa chết. Hiện giờ Chu Văn cũng không rõ rốt cuộc nó đang ở trong tình trạng nào.
Lý Mặc Bạch đã đưa Điệp và Câm từ Mãnh Rải trở về Lạc Dương. Cốc Sơn Thủy cũng gọi điện tới, báo rằng ông đã tìm được cách khống chế Thi Trùng và bảo Chu Văn đến lấy hồ lô.
Chu Văn tạm thời không thể đến Mãnh Rải, nên Cốc Sơn Thủy đã nhờ Cốc Lâu mang hồ lô đến cho hắn.
Chu Văn vừa chờ tin tức của Thái Cổ Bào Tử, vừa tiếp tục cày phó bản.
Cổ Kiếm Mộ và Bất Hồi Cốc đều là những phó bản xịn, rớt ra không ít đồ ngon. Hiện tại, Chu Văn chủ yếu cày hai phó bản này, ngoài ra cũng đi thêm vài phó bản có sinh vật Thần Thoại và các sinh vật quý hiếm khác, mỗi nơi một lượt.
Bên phải Bất Hồi Cốc là Tuyết Cốc. Chu Văn đã thử vào đó vài lần, nhưng lần nào nhân vật tí hon trong game cũng chết yểu. Bay lượn trên trời thì không sao, nhưng từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy tuyết trắng xóa, chẳng có dấu hiệu gì của Cổ trùng cả.
Cho đến bây giờ, Chu Văn vẫn không hiểu tại sao nhân vật tí hon lại chết trên mặt tuyết.
"Với năng lực của Đế Thính và Ngục Vương Tôn, nếu có Cổ trùng ẩn trong tuyết, dù nhỏ đến đâu mình cũng phải phát hiện ra chứ. Mệnh Hồn Thái Thượng Khai Thiên Kinh cũng không có phản ứng, chứng tỏ đây không phải sức mạnh cấm kỵ. Rốt cuộc thứ gì đã giết chết nhân vật tí hon?"
Chu Văn nghiên cứu một lúc lâu mà vẫn không tìm ra bí mật của Tuyết Cốc.
Chu Văn đoán rằng, hầu hết những người tiến vào Bất Hồi Cốc đều bỏ mạng trong Tuyết Cốc.
Dù sao thì những người dám vào đó đều là cao thủ nuôi Cổ, kiểu gì cũng có cách đối phó với đám Cổ trùng ở khu vực đầu, nhưng Tuyết Cốc này lại không phải là nơi chỉ cần hiểu biết về Cổ trùng là qua được.
Khi Chu Văn chơi game, Nha Nhi ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh im lặng nhìn hắn, không quấy cũng không làm ồn.
Tuy Nha Nhi không có nhịp tim, nhưng cô bé cũng không khác trẻ con bình thường là mấy. Cô bé cũng cần ăn để lớn lên, và Chu Văn có thể cảm nhận được rằng Nha Nhi đang dần trưởng thành, tốc độ phát triển cũng tương tự như những đứa trẻ khác.
Trong một thế giới tựa như bí cảnh, một tòa cung điện nguy nga sừng sững trên đỉnh núi. Trên đỉnh cao nhất của cung điện, có một pho tượng khổng lồ trông như rắn lại như rồng đứng uy nghiêm.
Trên ngọn núi cao chọc trời ấy, chỉ có một con đường đá duy nhất uốn lượn từ chân núi lên đến đỉnh.
Lúc này, một người mặc áo trắng, toàn thân có những luồng điện lấp loáng, bước đến trước con đường đá.
- Vương Minh Uyên, ngươi không ở lại canh giữ Thần Thụ, lại dám tự tiện rời đi, còn mò đến Long Thần Sơn? Ngươi không biết đây là lãnh địa của Long Thần Chúng, không phải nơi cho thứ tạp chủng như ngươi bén mảng tới hay sao? Chán sống rồi à?
Trước con đường đá, một sinh vật thân người đuôi rắn đã chặn đường Vương Minh Uyên.
- Từ nay về sau, ta chính là vua của Long Thần Chúng.
Vương Minh Uyên bình thản nói.