Tốc độ của ca nô hơn hẳn thuyền gỗ, lướt trên mặt sông nhanh như tên bắn. Chu Văn cảm nhận được mình đang ngày càng gần Thái Cổ bào tử, cảm ứng cũng trở nên mãnh liệt hơn.
Với người nuôi cổ, Long Thi hà là một nơi cực kỳ nguy hiểm, nhưng chẳng có gì ở đây uy hiếp được Chu Văn. Hắn cứ thế lao thẳng một mạch, chẳng mấy chốc đã cảm ứng được vị trí của Thái Cổ bào tử.
Chu Văn cảm nhận được vị trí của Thái Cổ bào tử ở ngay bên dưới ca nô, đồng thời cũng cảm nhận được con quái vật khổng lồ Long Vương Cổ đang ở đó.
Vì khoảng cách rất gần, lần này Chu Văn cảm nhận rất rõ ràng: Thái Cổ bào tử vẫn luôn ký sinh trên người Long Vương Cổ và đang cố gắng khống chế nó.
Nhưng Long Vương Cổ khác với sinh vật cấp Thần Thoại thông thường. Cơ thể nó vốn là một thể hợp nhất, linh hồn cũng vậy, được ngưng tụ từ vô số linh hồn khác để tạo thành một tổng thể. Thái Cổ bào tử muốn ký sinh lên linh hồn của Long Vương Cổ, nhưng phát hiện ra nó chỉ có thể khống chế được một phần linh hồn. Bất kể nó ký sinh vào phần nào, cũng không thể hoàn toàn kiểm soát được Long Vương Cổ. Đó là lý do Long Vương Cổ cầm cự được lâu đến vậy.
Hoàn thành ký sinh linh hồn thì rất dễ, nhưng để khống chế hoàn toàn Long Vương Cổ thì lại không thể. Trừ phi Thái Cổ bào tử có thể phân liệt thành hàng nghìn vạn bào tử nhỏ hơn để tiến hành ký sinh toàn diện, nó mới có thể thực sự khống chế được Long Vương Cổ.
“Nha Nhi, con có thể khống chế Long Vương Cổ dưới Long Thi hà không?”
Chu Văn đặt hết hy vọng vào Nha Nhi.
Nhưng Nha Nhi lại lắc đầu, ngay cả cô bé cũng không thể khống chế được Long Vương Cổ.
“Vì nó quá mạnh sao?” Chu Văn hỏi.
Mặc dù Nha Nhi có năng lực khống chế Cổ trùng, nhưng vẫn có giới hạn. Long Vương Cổ đã là cấp Thần Thoại đỉnh cao, nên việc Nha Nhi không thể dùng tinh thần lực để khống chế nó cũng là điều dễ hiểu.
Nào ngờ Nha Nhi lại lắc đầu nguầy nguậy, lần này cô bé nói: “Không cách nào giao tiếp.”
“Ý con là, con khống chế được Cổ trùng vì con có thể giao tiếp với chúng, còn nếu chúng không chịu giao tiếp hoặc không muốn hợp tác thì con chịu, đúng không?” Chu Văn lập tức hiểu rõ năng lực của Nha Nhi.
Nha Nhi gật đầu, xem ra hắn đã đoán không sai.
Chỉ là không biết tại sao Nha Nhi lại không thể giao tiếp với Long Vương Cổ. Hy vọng nhờ Nha Nhi khống chế và thu phục Long Vương Cổ của Chu Văn cũng vì thế mà tan thành mây khói.
“Còn cách nào khác không?”
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn không tìm được cách nào hay ho. Kể cả có để Thái Tuế biến thành một con cá xuống sông thì cũng chỉ ăn được một phần cơ thể của Long Vương Cổ chứ không thể giết chết nó.
Nghĩ đến đây, trong đầu Chu Văn chợt lóe lên một ý: “Nếu không thu phục được, không biết có thể nhốt nó vào hồ lô không nhỉ? Nếu nhốt được vào trong đó, dù không dùng được thì cũng có thể làm thức ăn cho Thái Tuế. Nhưng làm thế nào để thu một con Long Vương Cổ khổng lồ như vậy vào hồ lô đây?”
Sau khi được hái từ Dây Hồ Lô, chiếc hồ lô đã mất đi năng lực chủ động thu thập Cổ trùng. Tuy nhiên, Cổ trùng cũng không kháng cự việc tiến vào hồ lô, chỉ là chúng sẽ không tự mình chui vào.
“Xem ra phải dùng chiêu lùa chó vào ngõ hẻm rồi.”
Chu Văn dùng năng lực Đế Thính dò xét đáy Long Thi hà một lượt, sau đó triệu hồi Thái Tuế.
Đầu tiên, Chu Văn để Thái Tuế dùng năng lực mô phỏng, biến thành một con Nòng nọc Cổ Chủng nhỏ xíu. Có điều, con nòng nọc mà Thái Tuế biến thành lại có màu trắng, khác với màu sắc thực sự của Nòng nọc Cổ Chủng, nhưng ngoại hình thì không khác gì.
Thái Tuế vừa lao xuống sông đã bơi thẳng về phía đáy.
Bản thân Chu Văn cũng mặc bộ giáp Long Lân do Yêu Huyết Chân Long biến thành, khoác thêm Áo Ẩn Hình bên ngoài, cầm hồ lô rồi cũng lặn xuống sông, nhưng hắn lại đi theo một hướng khác.
Long Vương Cổ từng bị Thái Tuế cho ăn hành, nếu nhìn thấy chắc chắn sẽ sợ hãi.
Có điều, trước kia Thái Tuế biến thành một chú chim nhỏ, còn bây giờ lại biến thành Nòng nọc Cổ Chủng, nên Long Vương Cổ không nhận ra.
Thấy một con nòng nọc bé tí cũng dám lân la lại gần, Long Vương Cổ liền đại phát long uy, há miệng đớp gọn Thái Tuế.
Vừa vào trong cơ thể Long Vương Cổ, Thái Tuế lập tức cắn bên trái một miếng, gặm bên phải một miếng, bắt đầu ngấu nghiến cơ thể của Long Vương Cổ.
Long Vương Cổ phát hiện con nòng nọc mà nó nuốt vào không những không chết mà ngược lại còn đang thôn phệ cơ thể mình, nó lập tức giật nảy mình, vội tìm cách đẩy Thái Tuế ra ngoài.
Nó không phải là rồng thực sự, mà bản thân được ngưng tụ từ vô số Cổ trùng siêu nhỏ, nên cơ thể có thể khống chế một cách tự nhiên. Một lỗ hổng nứt ra dưới bụng nó, và Thái Tuế, vốn đang cắn nuốt cơ thể nó, lập tức bị đẩy ra ngoài.
Sau khi bị đẩy ra ngoài, Thái Tuế lập tức dùng năng lực ngụy trang, thoáng chốc đã biến thành hình dạng của Long Vương Cổ. Hai con Long Vương Cổ xuất hiện dưới đáy sông, gần như khó phân thật giả.
Có điều, Long Vương Cổ có thể thay đổi màu sắc, còn Thái Tuế thì lúc nào cũng một màu trắng toát, người tinh ý có thể dễ dàng phân biệt.
Đáng tiếc, năng lực ngụy trang của Thái Tuế chỉ được cái mã bên ngoài. Dù nó có biến hình đẹp đẽ đến đâu, sức mạnh vẫn nhỏ bé như cũ, cũng không có năng lực tương tự Long Vương Cổ, chỉ được cái ngoại hình hơi dọa người một chút mà thôi.
Nhưng Long Vương Cổ lại bị dọa cho sợ mất mật. Thái Tuế vốn là khắc tinh của nó, bây giờ lại biến thành to như vậy, Long Vương Cổ sợ mình sẽ bị Thái Tuế nuốt chửng nên lập tức phát cuồng bỏ chạy.
Tốc độ của Thái Tuế không theo kịp Long Vương Cổ, chỉ có thể đuổi theo phía sau. Còn Long Vương Cổ thì bị dọa cho hồn bay phách lạc, hoảng hốt chạy thục mạng, chỉ muốn cách Thái Tuế càng xa càng tốt.
Chu Văn lợi dụng Thái Cổ bào tử để tác động lên một phần linh hồn của Long Vương Cổ, hy vọng có thể gây chút ảnh hưởng, lái hướng chạy trốn của nó.
Đây cũng là con đường mà Chu Văn đã tính toán sẵn, và cũng là con đường có khả năng Long Vương Cổ sẽ chọn nhất. Chu Văn chỉ đang đặt cược vào lựa chọn đáng tin cậy này mà thôi.
Hắn ẩn mình chờ sẵn ở một khe hẹp dưới đáy sông. Thấy Long Vương Cổ lao tới, hắn đợi nó đến gần rồi đột nhiên lấy hồ lô ra, đồng thời rót Nguyên khí vào để mở nắp.
Long Vương Cổ lập tức đâm sầm vào miệng hồ lô, nửa cái đầu đã chui tọt vào trong.
Vốn dĩ Chu Văn còn sợ Long Vương Cổ sẽ phản kháng, nhưng ai ngờ sau khi phát hiện bên trong hồ lô có một không gian rộng lớn, nó lại chủ động chui tiếp vào. Chẳng mấy chốc, toàn bộ thân thể khổng lồ của Long Vương Cổ đã lọt vào trong. Chu Văn đóng nắp hồ lô lại, nhốt chặt nó ở bên trong.
Long Vương Cổ dường như cũng không có ý định thoát ra. Nó chiếm cứ không gian trong hồ lô, không thấy Thái Tuế đuổi vào nên cứ ngoan ngoãn ở yên trong đó.
Chu Văn không ngờ lần này lại thuận lợi đến vậy. Thấy Thái Tuế trong hình dạng Long Vương Cổ bơi tới, Chu Văn có chút tò mò, bèn cưỡi lên lưng nó, để nó đưa mình trồi lên mặt nước.
Nhóm người nuôi cổ từng gặp Chu Văn lúc trước vừa hay cũng đến gần đó. Bọn họ thấy ca nô của Chu Văn đang đỗ trên mặt sông, cô bé kia vẫn ngồi trong thuyền nhưng lại không thấy bóng dáng Chu Văn đâu. Cứ ngỡ hắn đã gặp nạn, họ đang định qua cứu cô bé thì đột nhiên nghe một tiếng “soạt”.