Chu Văn dùng ba phút ẩn thân để rời khỏi cửa hàng của Tần Tây Nguyên, hắn không hề nhập mật mã để mở khối kim loại.
Thứ nhất là không có đủ thời gian, thứ hai là những gì Phối Sủng tóc bạc kia nói cũng chỉ là lời từ một phía. Trước khi tìm hiểu rõ ràng, Chu Văn không muốn tùy tiện mở khối kim loại đó ra.
Ít nhất thì hiện tại Chu Văn vẫn chưa biết, đồ án mỏ neo và chân dung người phụ nữ kia rốt cuộc có ý nghĩa gì. Nếu chúng được khắc trên khối kim loại đó thì chắc chắn phải mang một ý nghĩa đặc biệt.
Chu Văn dự định lần sau sẽ tìm cơ hội hỏi lại Phối Sủng tóc bạc kia, làm rõ mọi chuyện trước rồi hẵng mở khối kim loại cũng chưa muộn.
Dù sao thì bây giờ mật mã chỉ có mình hắn biết, người khác muốn mở cũng không thể nào được.
Về đến ký túc xá, thấy Linh Dương, Nha Nhi và Tiểu Điểu đều đang ngồi xem TV cùng nhau, bình an vô sự, Chu Văn mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Điểu thì không sao, Chu Văn chỉ sợ Nha Nhi và Linh Dương xảy ra xung đột, đến lúc đó không chừng lại có chuyện phiền phức.
Chu Văn không muốn chứng kiến cảnh toàn bộ học viện Tịch Dương bị biển Cổ Trùng vây công. Nhưng nghĩ lại thì, Phối Sủng hệ Cổ Trùng phần lớn đều ở Nam Khu, không phải nơi nào cũng có. Nha Nhi chỉ có thể giao tiếp với Cổ Trùng, nên dù nàng muốn triệu hồi một đội quân Cổ Trùng cũng không phải chuyện đơn giản.
Nghĩ đến đây, Chu Văn lại đâm ra lo Nha Nhi bị Linh Dương bắt nạt.
So ra thì Chu Văn vẫn thấy Nha Nhi đáng tin hơn một chút, cái gã Linh Dương kia quá hay chơi khăm, Chu Văn không tin tưởng nó cho lắm.
Có điều Linh Dương có chút cao thâm khó lường, thực lực lại quá mức cường hãn, nhất thời Chu Văn cũng chẳng có cách nào, chỉ đành ngậm ngùi chấp nhận sự tồn tại của nó.
“Nếu Phối Sủng tóc bạc không nói sai, sinh vật mạnh nhất trên Trái Đất cùng lắm cũng chỉ là cấp Khủng Cụ. Chỉ khi nào Thủ Hộ Giả kết hợp với con người thì mới có hy vọng đột phá cấp Khủng Cụ. Thôi thì cứ nghĩ cách tấn thăng lên cấp Thần Thoại trước đã, nếu không thì nói gì cũng bằng thừa.”
Chu Văn mở game, vừa cày quái vừa cố tình chịu đòn, sau đó lại dùng Hỗn Độn Đản để chữa trị.
Vết thương càng nặng, càng kỳ lạ thì tốc độ trưởng thành của Hỗn Độn Đản càng nhanh. Chu Văn toàn tìm thẳng mấy sinh vật cấp Thần Thoại để chiến đấu, đợi đến khi bị trọng thương rồi lại dùng Hỗn Độn Đản chữa trị.
Đáng tiếc là cùng một loại vết thương chỉ có tác dụng thúc đẩy Hỗn Độn Đản trưởng thành một lần duy nhất, chịu thêm lần nữa cũng vô dụng. Vì vậy, Chu Văn phải liên tục đổi cách tự hành hạ mình. Cuối cùng, sau bốn ngày, trong lúc Hỗn Độn Đản đang trị liệu cho Chu Văn, nó đã bắt đầu tiến hóa.
Lúc này, nhân vật tí hon vẫn còn ở bên trong Hỗn Độn Đản. Khi Hỗn Độn Đản tiến hóa, trạng thái này vẫn được duy trì. Chu Văn có thể cảm nhận rõ ràng Nguyên Khí bên trong Hỗn Độn Đản đang nhanh chóng biến đổi, trở nên tinh khiết hơn, cô đọng hơn, hiệu quả trị liệu cũng tăng lên rõ rệt.
Không lâu sau, Nguyên Khí bên trong Hỗn Độn Đản lại ngưng tụ thành sương mù, sương mù hóa thành giọt nước, giọt nước ngày càng nhiều, biến thành một loại chất lỏng tràn ngập toàn bộ Hỗn Độn Đản.
Đến lúc này, Hỗn Độn Đản cuối cùng đã hoàn thành quá trình tiến hóa.
Chu Văn vẫn ở bên trong Hỗn Độn Đản, nhưng có thể dễ dàng cảm nhận được chất lỏng bên trong là một loại Nguyên Khí cao cấp hơn, mọi phương diện đều mạnh hơn Nguyên Khí bình thường rất nhiều.
Nhưng khi xem thông tin của Hỗn Độn Đản, hắn phát hiện nó đúng là đã trở thành Tiến Hóa Thể, chỉ có điều tên không thay đổi, vẫn là Hỗn Độn Đản, khác với những Mệnh Hồn khác.
Chu Văn lại bị thương lần nữa, chui vào trong Hỗn Độn Đản trị thương, tốc độ quả nhiên nhanh hơn rất nhiều.
“Chẳng lẽ năng lực của Hỗn Độn Đản chỉ là trị liệu thôi sao?”
Chu Văn không khỏi có chút thất vọng, dù sao năng lực trị liệu biến thái này cũng có thể so sánh với tốc độ hồi phục của Lý Huyền.
Có điều Lý Huyền có thể vừa chiến đấu vừa tự chữa lành, còn Chu Văn một khi đã sử dụng Hỗn Độn Đản thì không thể làm gì khác, chỉ có thể co ro bên trong dưỡng thương.
Chu Văn cũng chẳng bận tâm nhiều, cứ nâng cấp Mệnh Hồn Hỗn Độn Đản lên Hoàn Mỹ Thể trước đã rồi tính. Thế là hắn bắt đầu điên cuồng tìm đủ mọi cách ăn hành trong game, gần như nếm trải mỗi loại thương tích một lần.
Mặc dù vẫn chưa tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể, nhưng việc này lại giúp Chu Văn hiểu sâu sắc hơn về đủ loại năng lực của các sinh vật dị thứ nguyên.
Dù sao thì việc đích thân trải nghiệm các loại kỹ năng của chúng hoàn toàn khác với việc chỉ đứng nhìn từ xa.
Bây giờ, Chu Văn đã nắm rõ các loại kỹ năng trong lòng bàn tay, biết khi nào chúng đạt đến đỉnh điểm sức mạnh, sau khi đánh trúng người sẽ có phản ứng ra sao, hắn đều biết rõ mồn một.
Dù vậy, Hỗn Độn Đản vẫn chưa đủ để tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể. Chu Văn cảm giác nó đang mạnh lên, chỉ là tốc độ quá chậm.
“Đã không còn gì có thể làm mình bị thương theo cách mới nữa rồi, giờ phải làm sao đây? Lại đi tìm một khu vực dị thứ nguyên mới sao?”
Chu Văn suy nghĩ một lúc, tìm một khu vực dị thứ nguyên mới đâu phải chuyện dễ.
Cuối cùng, hắn nghiến răng:
“Xem ra chỉ có thể vào trong đó…”
Chu Văn mở phó bản Hoàng Tuyền Thành mà hắn không hề muốn vào, sau khi tiến vào thì đợi đến lúc các Hình Phòng mở cửa, rồi bước vào Hình Phòng đầu tiên.
“A… A… A…!”
Không lâu sau, Chu Văn lết ra khỏi một Hình Phòng, dùng Hỗn Độn Đản trị thương, rồi lại tiếp tục đi vào một Hình Phòng khác. Tiếng la hét thảm thiết lại vang lên, chỉ một lát sau Chu Văn lại lết ra, tiếp tục trị thương.
Chu Văn đi dọc khắp Hoàng Tuyền Thành, nếm trải đủ loại hình phạt. Mấy thứ như quất roi, thiêu sống vẫn còn là nhẹ. Những hình phạt biến thái như ném vào vạc dầu, đóng đinh xuyên người… toàn là những nỗi thống khổ mà người thường không tài nào chịu đựng nổi.
Có điều Chu Văn đã cắn răng chịu đựng, và hiệu quả đối với Mệnh Hồn Hỗn Độn Đản lại cực kỳ tốt. Mỗi lần trị liệu xong, hắn có thể cảm nhận rõ ràng Hỗn Độn Đản đang trưởng thành nhanh chóng.
Chu Văn vừa đau đớn vừa sung sướng. Nỗi thống khổ về thể xác không thể nào che giấu được niềm vui sướng trong tinh thần.
Nhưng dù là Chu Văn, cũng có mấy loại hình phạt hắn không tài nào chấp nhận được, ví dụ như hình phạt ngựa gỗ mà trước đây hắn từng gợi ý cho Lưu Vân.
Còn có một số hình phạt còn đáng sợ hơn cả ngựa gỗ, Chu Văn không dám bước vào.
Mỗi ngày, Chu Văn đều đợi đến giờ Hình Phòng mở cửa rồi đi vào chịu phạt. Những hình phạt này đừng nói là một ngày, có khi mười ngày nửa tháng người ta cũng không dám thử lại lần thứ hai.
“Thành chủ Hoàng Tuyền Thành nói phải trải qua tất cả các hình phạt mới có thể thấy được Hoàng Tuyền Thành chân chính, không biết rốt cuộc là có ý gì?”
Trong lòng Chu Văn có chút tò mò, nhưng mấy hình phạt kia thực sự khiến hắn không thể chấp nhận nổi, cuối cùng vẫn đành từ bỏ.
Ngày lại ngày trôi qua, Chu Văn đã thử qua phần lớn các Hình Phòng trong Hoàng Tuyền Thành, mơ hồ cảm thấy Hỗn Độn Đản sắp tấn thăng, nhưng vẫn còn thiếu một chút gì đó.
“Không được, mình phải tìm một chỗ khác để ăn đòn mới được.”
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy đi đến các khu vực dị thứ nguyên xa xôi quá nguy hiểm sau khi bị thương, chi bằng đi tìm người đến đánh mình.
“Không biết dạo này đao pháp của Phong Thu Nhạn thế nào rồi, đi tìm hắn làm bao cát cho luyện tập cũng là một ý hay.”
Chu Văn lấy điện thoại ra liên lạc với Phong Thu Nhạn.