Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 82: CHƯƠNG 80: TÁI CHIẾN MA HÓA TƯỚNG

Ma Hóa Tướng lần trước có chữ “Bố” trên trán, còn con Ma Hóa Tướng lần này lại khắc chữ “Đao”.

- Trước là Bố, giờ là Đao, chẳng lẽ sau này còn có Thạch nữa à?

Dù không hiểu tại sao các chữ lại khác nhau, Chu Văn vẫn dùng chiến thuật đã vạch sẵn: triệu hồi Khô Cốt Nghĩ, Ngân Dực Phi Kiến và để Đế Thính dung hợp với nhân vật tí hon, chuẩn bị dốc toàn lực cho trận chiến.

Ma Hóa Tướng dù mạnh, nhưng Ngân Dực Phi Kiến cũng không phải dạng vừa, đặc biệt là về tốc độ, tuyệt đối không thua kém bất kỳ sinh vật cấp Truyền Kỳ nào.

Chiêu thức của Ma Hóa Tướng vẫn y như cũ, ngọn quái thương trong tay bùng lên ngọn lửa lạnh thấu xương quét tới, nhưng đã bị Chu Văn điều khiển nhân vật tí hon lượn vòng né tránh.

Dù đã né được đòn tấn công, Chu Văn vẫn không dám vui mừng, ánh mắt vẫn dán chặt vào tay trái của Ma Hóa Tướng.

Quả nhiên, sau khi vung thương thất bại, Ma Hóa Tướng giơ tay trái lên đúng như Chu Văn dự đoán.

Thế nhưng điều hắn không ngờ tới là, lần này Ma Hóa Tướng không hút nhân vật tí hon của hắn lại, mà xoay chưởng thành đao, chém mạnh về phía nhân vật tí hon đang bay lượn.

Một luồng đao khí màu đỏ nhạt từ lòng bàn tay bắn ra, trong chớp mắt đã chém tới lưng nhân vật tí hon, nhanh đến mức tốc độ của Ngân Dực Phi Kiến cũng không tài nào né kịp.

Đao khí lướt qua hông, nhân vật tí hon lập tức bị chém thành hai đoạn, rơi từ trên trời xuống, màn hình tối sầm.

Nhìn màn hình đen kịt, Chu Văn lẩm bẩm với vẻ mặt kỳ quái:

- Kỹ năng tay trái của chữ "Bố" là lực hút, của chữ "Đao" là đao khí. Nếu còn có chữ "Thạch", chẳng lẽ sẽ là một cú đấm thần sầu từ xa vừa nhanh vừa mạnh à?

Chu Văn không lập tức hồi sinh nhân vật tí hon mà cẩn thận ngẫm lại trận chiến vừa rồi. Hắn nhanh chóng ý thức được, nếu chỉ có Ngân Dực Phi Kiến thì rất khó thắng được Ma Hóa Tướng chữ Bố, nhưng lại có cơ hội hạ gục Ma Hóa Tướng chữ Đao.

Ma Hóa Tướng chữ Bố có chưởng lực mang theo lực hút, Ngân Dực Phi Kiến không thể nào tránh được. Còn Ma Hóa Tướng chữ Đao, nếu Ngân Dực Phi Kiến vận dụng tốt kỹ năng Ngân Dực Thiểm thì có thể né được đao khí, nói cách khác, Chu Văn có cơ hội xử lý Ma Hóa Tướng chữ Đao.

Đây là trong trường hợp để Ngân Dực Phi Kiến chiến đấu một mình, chứ nếu nó ở trong trạng thái dung hợp trên người nhân vật tí hon thì ngược lại sẽ chẳng có cơ hội nào.

Bởi vì dưới trạng thái dung hợp, Ngân Dực Phi Kiến không thể sử dụng kỹ năng thiên phú, mà Chu Văn cũng không có Nguyên Khí Kỹ Ngân Dực Thiểm, không thể tự mình thi triển kỹ năng bay lượn. Do đó, sau khi hợp thể, nó lại trở thành một bất lợi.

- Trời phù hộ, cho con gặp lại con Ma Hóa Tướng chữ Đao đi mà!

Chu Văn lại vào game, nhưng có vẻ may mắn không mỉm cười với hắn, quét liên tục mấy lần mà không gặp được con Ma Hóa Tướng có chữ nào.

Mấy ngày liền, Chu Văn trốn trong ký túc xá cày game, không thèm đến lớp. Lý Huyền mấy lần tới tìm, rủ hắn cùng đi Hổ Lao Quan làm bài kiểm tra, nhưng đều bị Chu Văn kiếm cớ từ chối.

Vương Phi vẫn luôn theo dõi các học viên của mình, phát hiện phần lớn đều đang vô cùng nỗ lực nghiên cứu tài liệu, lập đội đi thử sức với Ma Hóa Tướng.

Cả lớp chỉ có Lý Huyền và Chu Văn là im hơi lặng tiếng, ngoài lần đầu đi tham quan một vòng, sau đó không ai thấy bóng dáng hai người họ đâu nữa.

- Lý Huyền thì thôi đi, nhưng Chu Văn rốt cuộc đang làm gì? Tại sao không đến Hổ Lao Quan làm nhiệm vụ?

Vương Phi đặc biệt hiếu kỳ về Chu Văn.

Nàng có quan hệ rất tốt với Âu Dương Lam, cũng biết bà là người kiêu ngạo và cưng chiều con cái đến mức nào. Vậy mà ngay cả một người phụ nữ như Âu Dương Lam cũng đánh giá Chu Văn rất cao, hơn nữa còn giao cả tư cách của An Tĩnh cho cậu ta, điều này đủ khiến Vương Phi vô cùng tò mò về Chu Văn.

Lần trước, khi chứng kiến Chu Văn tham gia tiêu diệt Phật Tâm Liên biến dị, biểu hiện của cậu ta quả thực không tầm thường, càng khiến Vương Phi thêm tò mò.

Nếu Chu Văn ngoan ngoãn đến Hổ Lao Quan hoàn thành nhiệm vụ thì không nói làm gì, đằng này cậu ta mấy ngày liền không ra khỏi cửa, càng khiến lòng hiếu kỳ của Vương Phi dâng cao.

Vốn không phải người kiên nhẫn, đã tò mò thì phải tìm cho ra nhẽ, nàng lập tức định đến ký túc xá của Chu Văn xem rốt cuộc cậu ta đang làm gì trong đó.

Tại một căn phòng nào đó ở Lạc Dương, Lệ Tư phấn khích cầm lệnh bắt giữ đưa tới trước mặt Kiều Tư Viễn:

- Cục trưởng Kiều, có lệnh bắt rồi, có cần hành động ngay không ạ?

Kiều Tư Viễn khẽ gật đầu:

- Cậu dẫn người đến Học viện Tịch Dương, nhưng đừng vội đưa lệnh bắt ra. Cứ lấy danh nghĩa hỗ trợ điều tra, nhờ nhà trường gọi Chu Văn tới trước. Nếu Chu Văn chịu hợp tác thì đưa cậu ta về, còn nếu không chịu hợp tác, lúc đó đưa lệnh bắt ra cũng chưa muộn. Trong lúc làm việc, tuyệt đối không được kinh động quá nhiều người, đặc biệt là người của An gia.

- Cục trưởng cứ yên tâm, tôi biết phải làm thế nào. Lần này nhất định sẽ đưa được Chu Văn về.

Lệ Tư quả quyết.

- Đi đi, đi nhanh về nhanh, chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Phải hỏi cho xong trước khi An gia can thiệp, nên nhất định phải làm thật nhanh.

Kiều Tư Viễn liên tục dặn dò.

Lệ Tư nhận lệnh rời đi, dẫn người tới Học viện Tịch Dương, sau đó dùng danh nghĩa hỗ trợ điều tra để gặp phó hiệu trưởng thường trực của học viện.

Nếu là cảnh sát bình thường, e là đến mặt phó hiệu trưởng thường trực cũng chẳng được gặp, nhưng người tới lại mang danh nghĩa của Cục Giám sát Đặc biệt, nên Lệ Tư mới có thể gặp được vị phó hiệu trưởng này.

Trong Liên bang, Cục Giám sát Đặc biệt chính là một tồn tại thần ghét quỷ hờn. Vị phó hiệu trưởng kia dù không muốn dính dáng đến Lệ Tư, nhưng vẫn không thể không ra mặt đối phó.

Toàn bộ Liên bang, không biết đã có bao nhiêu quan chức cấp cao vì Cục Giám sát Đặc biệt mà thân bại danh liệt. Bị cái cục này để mắt tới, dù không chết cũng phải lột một lớp da.

- Hiệu trưởng cứ yên tâm, chúng tôi chỉ hy vọng gặp vài nhân chứng để thu thập chút thông tin, sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của học viên quý trường đâu.

Lệ Tư cười nói.

Trên bàn là một bản danh sách, tổng cộng có sáu cái tên, đều là học viên của Học viện Tịch Dương. Tuy nhiên, ngoài Chu Văn ra, năm cái tên còn lại chỉ để tung hỏa mù mà thôi.

- Được rồi.

Phó hiệu trưởng thường trực không muốn vì chuyện nhỏ mà đắc tội với người của Cục Giám sát Đặc biệt, liền bảo thư ký đi gọi các học viên trong danh sách tới.

Chu Văn đang ở trong ký túc xá chơi game, vừa nhận được thông báo đến tòa nhà hành chính, cũng không biết hiệu trưởng tìm mình có việc gì.

Gõ cửa bước vào văn phòng, vừa vào đã thấy Lệ Tư đang ngồi uống trà, Chu Văn lập tức biết có chuyện không hay. Nhưng giờ có chạy cũng vô ích, đành phải giả vờ không quen biết Lệ Tư, bình tĩnh bước vào phòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!