Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 821: CHƯƠNG 817: LẠI ĐẾN KỲ SƠN

- Còn một thứ nữa tôi muốn cho cậu xem.

Sau khi rời khỏi phòng thí nghiệm, An Sinh lại dẫn Chu Văn đến quân doanh của quân đoàn Lạc Nhật.

An Sinh đưa Chu Văn tới một phòng khách, trong đại sảnh trưng bày rất nhiều thiết bị thực tế ảo VR.

- Thử xem sao.

An Sinh đưa một chiếc mũ VR cho Chu Văn, cười híp mắt nói.

Chu Văn hơi nghi hoặc đội mũ lên, sau đó tiến vào trò chơi, và gần như ngay lập tức, hắn suýt nữa kinh ngạc thốt lên.

Trò chơi này giống hệt trò chơi của Hoàng Cực, có điều trò chơi của Hoàng Cực là phiên bản di động, còn thứ này cao cấp hơn nhiều. Trải nghiệm thị giác mang lại một khung cảnh y hệt phó bản Hổ Lao Quan, những Ma Binh và Ma Hóa Tướng kia trông như thật.

Tuy nhiên, mọi thiết lập và hình thức đều giống hệt bản trên điện thoại.

- Trò chơi này trông quen thật.

Chu Văn tháo mũ xuống, nhìn An Sinh nói.

- Trò chơi này cũng có phần của cậu đấy, bản thân nó là trò chơi mà cậu hợp tác với Hoàng Cực. Đốc quân đã tìm Hoàng Cực hợp tác, đây là thành quả mới nhất, dùng để huấn luyện tân binh.

An Sinh giải thích.

- Hóa ra đại gia lắm tiền nhiều của mà đàn anh Hoàng Cực nói tới chính là An Thiên Tá!

Chu Văn thật không ngờ An Thiên Tá lại đầu tư cho Hoàng Cực làm trò chơi.

Chu Văn nhớ rõ An Thiên Tá cực kỳ ghét việc cậu chơi game, không biết vì lý do gì mà ông ta lại đầu tư vào trò chơi này.

- Đốc quân đại nhân thực ra không phải người xấu, chẳng qua ông ấy có chút cố chấp hơn người thường mà thôi.

An Sinh nói.

- Ông ta là người thế nào, thật ra cũng không quan trọng. Dù sao thì chúng tôi không phải người cùng một thế giới, sau này cũng vậy.

Chu Văn nói.

An Sinh lắc đầu, không tiếp tục chủ đề này. Chu Văn bèn kể cho An Sinh nghe chuyện Trương gia muốn bán Trứng phối sủng Thổ Hành Thú.

- Trương gia muốn bán Trứng phối sủng Thổ Hành Thú ư? Tin này có chính xác không?

An Sinh nghe xong thì giật mình.

- Trương Ngọc Trí nói cho tôi biết, chắc là không giả đâu.

Chu Văn đáp.

- Nếu là Trương Ngọc Trí nói thì chắc chắn không thể giả được. Không ngờ Trương gia lại đem Thổ Hành Thú ra bán đấu giá, xem ra buổi đấu giá lần này, mấy nhà tài phiệt và năm gia tộc lớn còn lại trong Lục đại gia tộc anh hùng đều sẽ tham gia.

Vẻ mặt A Sinh biến ảo khôn lường, dường như đang suy tính điều gì.

- Cậu biết lai lịch của Thổ Hành Thú à?

Chu Văn thấy bộ dạng của An Sinh, dường như đoán được gì đó.

An Sinh nói:

- Biết một chút. Thực ra, Thổ Hành Thú chỉ là một trong Ngũ Hành Thú. Mấy loại Trứng phối sủng này đều được lấy từ lăng mộ Tần Thủy Hoàng, gồm Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, tổng cộng có năm quả. Trương gia lấy được Thổ Hành Thú, còn bốn quả Trứng phối sủng kia thì không biết đã đi đâu.

- Chẳng phải do Lục đại anh hùng mang ra sao? Bốn con còn lại hẳn là đang ở trong tay các nhà khác chứ?

Chu Văn nghi ngờ hỏi.

- Về lý thuyết thì đúng là vậy, nhưng các nhà kia đều nói không có Ngũ Hành Thú, chỉ mỗi Trương gia có một con Thổ Hành Thú. Chuyện này nghe nói đã khiến mối quan hệ giữa Lục đại anh hùng có chút căng thẳng, nhưng sự thật thế nào thì người ngoài không thể biết được. Bây giờ Trương gia đột nhiên đem Trứng phối sủng Thổ Hành Thú ra đấu giá, trong chuyện này ắt hẳn có ẩn tình. Phải rồi, Trương Ngọc Trí có nói tại sao họ lại bán đấu giá Trứng phối sủng Thổ Hành Thú không?

An Sinh trầm ngâm nói.

- Không.

Chu Văn khẽ lắc đầu.

- Nếu cậu có hứng thú thì có thể đi xem, nhưng muốn lấy được Thổ Hành Thú e rằng không đơn giản. Buổi đấu giá lần này tuyệt đối không hề đơn giản.

An Sinh nói.

Chu Văn gật đầu, hắn đúng là có hứng thú. Hơn nữa, hắn đã thấy khu vực dị thứ nguyên lăng mộ Tần Thủy Hoàng, nếu có cơ hội, hắn cũng muốn đến đó xem có hình vẽ nhỏ nào không.

- Phó quan An, Lục Dực Thiên Sứ lại xuất hiện rồi.

Khi hai người đang nói chuyện, một binh sĩ đến báo cáo.

- Ở nơi nào?

An Sinh hỏi.

- Ngay tại khu vực phụ cận Kỳ Sơn.

Người lính lấy thông tin tình báo đưa cho An Sinh.

- Phụ cận Kỳ Sơn? Lục Dực Thiên Sứ đến đó làm gì?

An Sinh khẽ nhíu mày.

Chu Văn lại không cảm thấy kỳ lạ, vốn dĩ Lục Dực Thiên Sứ là do Đế Đại Nhân lừa Ước Hàn thả ra, bây giờ Kẻ Giao Ước của nó đến Kỳ Sơn cũng là chuyện bình thường.

- Có vị trí cụ thể không? Tôi muốn đi xem.

Chu Văn hỏi.

- Theo như tình báo, mấy lần phát hiện gần đây đều ở gần chân núi Kỳ Sơn. Cậu muốn tìm cô ta thì cứ đến đó thử xem, chắc sẽ có cơ hội.

An Sinh đưa bản báo cáo tình báo cho Chu Văn.

- Được, vậy tôi đi xem thử.

Chu Văn nhìn thông tin, quyết định đi qua đó xem sao.

- Bên tôi vẫn còn vài việc cần giải quyết, không tiễn cậu được. Dù sao cậu cũng quen thuộc nơi đó rồi, Phó Đốc thống Tần vẫn còn ở đấy, cậu cứ đến tìm thẳng ông ấy là được.

An Sinh nói.

Rời khỏi quân doanh, Chu Văn lên đường đến Kỳ Sơn.

Hiện tại, phần lớn Thủ Hộ Giả đều chưa có chủ nhân, không có quá nhiều lựa chọn. Trong số đó, Lục Dực Thiên Sứ là một Thủ Hộ Giả mà Chu Văn thấy dễ giết nhất.

Điều duy nhất đáng lo ngại là Đế Đại Nhân, nếu không phải bất đắc dĩ, Chu Văn cũng không muốn gặp bà ta.

Đế Đại Nhân chắc chắn không phải sinh vật cấp Thần Thoại bình thường, Chu Văn nghi ngờ bà ta rất có thể là cấp Thiên Tai, nhưng vì ở Địa Cầu nên đã bị quy tắc của hành tinh làm suy yếu, hạ xuống cấp Khủng Cụ hoặc Thần Thoại bình thường.

Dù vậy, Đế Đại Nhân vẫn mạnh hơn nhiều so với các sinh vật cấp Thần Thoại thông thường.

Nha Nhi cũng được Chu Văn dẫn theo. Bên trong Kỳ Sơn có rất nhiều sinh vật cổ quái, như loại Huyết Tơ Trùng, Chu Văn nghi ngờ chúng là Cổ Trùng, mang Nha Nhi theo hẳn sẽ có tác dụng.

- Y sĩ Chu Văn, cuối cùng ngài cũng đến rồi. Vừa rồi chúng tôi còn đang nhắc đến ngài đấy.

Chu Văn còn chưa tới trụ sở Kỳ Sơn đã gặp phải một đội lính tuần tra, và những người lính này vừa thấy Chu Văn đã vui vẻ chào hỏi.

Trong quân doanh, An Tĩnh đang huấn luyện. Cô đến trụ sở Kỳ Sơn lâu như vậy, mỗi lần chiến đấu đều cố gắng hoàn thành một cách xuất sắc nhất.

Nhưng dù cô làm tốt đến đâu, lập được bao nhiêu chiến công, những người khác đều cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, bởi vì cô là người nhà họ An, lại còn là em gái của An Thiên Tá.

Trong khi đó, Chu Văn chỉ ở quân doanh một thời gian ngắn ngủi lại được rất nhiều binh sĩ cùng các sĩ quan yêu mến và ủng hộ.

Khi người khác nhắc đến tên Chu Văn, họ đều không nhắc đến việc Chu Văn có quan hệ gì với nhà họ An, mà chỉ nói Y sĩ Chu Văn lợi hại ra sao, với giọng điệu đầy sùng bái.

An Tĩnh không hiểu tại sao mình làm không hề kém Chu Văn, mà mọi người lại chỉ xem cô là em gái của An Thiên Tá.

- Rốt cuộc thì mình không bằng hắn ở điểm nào?

An Tĩnh càng luyện tập chăm chỉ hơn, bởi vì cô muốn đánh bại cái tên đó, cô không thể thua.

Đang lúc luyện tập, cô đột nhiên nghe thấy trong quân doanh truyền đến những tiếng reo hò ồn ào. An Tĩnh tưởng đã xảy ra chuyện gì, kết quả khi ra xem, cô chỉ thấy rất nhiều binh sĩ và sĩ quan đang vây quanh một người, chính là Chu Văn, kẻ mà cô muốn đánh bại ngay cả trong mơ.

Trong lòng An Tĩnh chợt căng thẳng, nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại, thầm nghĩ:

- Tới thật đúng lúc, đã đến lúc kết thúc rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!