- Nha Nhi, đừng bảo ta không dạy con nhé, người sống một đời, không gì quan trọng bằng chữ "Ăn". Phải biết đối xử tốt với cái bụng của mình, không thì phí cả một đời. Tuy cái thành nhỏ này trông không có gì đặc sắc, nhưng mỳ Hoàng Thánh ở đây ngon bá cháy đấy, ta dắt con đi nếm thử.
Lưu Vân dắt Nha Nhi đi vào trong.
Đến cổng đón khách, hắn như làm ảo thuật, trong tay bỗng xuất hiện một chiếc phong bì trắng rồi ung dung dắt Nha Nhi vào.
Người đón khách cũng không nhận ra hắn. Sảnh tiệc rất lớn, bày hơn trăm mâm cỗ, khách khứa đông đúc, người không quen biết cũng nhiều nên chẳng ai để ý. Rất nhanh đã có người sắp xếp chỗ ngồi cho Lưu Vân.
- Chờ một lát nữa là có đồ ngon ăn rồi. Con đi theo Chu Văn chắc chắn là khổ lắm, món ngon vật lạ gì cũng chưa được nếm qua. Đi theo ta thì khác, sơn hào hải vị, con cứ tha hồ mà thưởng thức. Cứ ngoan ngoãn theo ta, đảm bảo không để con chịu thiệt đâu.
Lưu Vân ghé tai thì thầm với Nha Nhi.
Người ngồi cùng bàn nghe thấy Lưu Vân nói chuyện, tuy không quen biết nhưng vẫn bắt chuyện làm quen:
- Chàng trai trẻ, nghe cậu nói vậy, chắc là đã đi nhiều nơi lắm nhỉ?
- Đương nhiên rồi, không phải tôi khoác lác chứ bốn khu lớn của Liên Bang, thành phố lớn nhỏ nào có chút danh tiếng, về cơ bản tôi đều đi qua hết rồi.
Lưu Vân còn nói hăng hơn cả người kia, lập tức chém gió tưng bừng với những người cùng bàn, đồng thời cũng tìm hiểu được gia thế của người tổ chức tang lễ hôm nay.
Nhìn quy mô thế này, biết ngay gia đình tổ chức tang lễ không phải dạng tầm thường. Nghe nói nhà này có bốn anh em, ba người trong số đó là cường giả cấp Sử Thi, được mệnh danh là "Trần thị tam kiệt". Ở một thành phố nhỏ thế này, họ đích thực là gia tộc trâm anh thế phiệt.
Cách đây không lâu, ông cụ nhà họ qua đời, nên hầu hết những người có máu mặt trong vùng đều được mời đến dự.
Lúc sinh thời, ông cụ giao thiệp rộng rãi, nhân duyên cũng tốt nên có rất nhiều người đến viếng. Bọn họ ngồi ở vị trí khá xa, là những bàn được kê thêm, còn khách quý thực sự đều ngồi ở sảnh chính bên trong.
Chờ không lâu sau, người chủ trì tang lễ bước lên sân khấu phát biểu.
- Kính thưa các vị gia bằng quyến thuộc, các vị khách quý. Hôm nay, chúng ta vô cùng đau đớn và thương tiếc trước sự ra đi của Trần lão gia tử, ba phút mặc niệm bắt đầu…
- Ha ha…
Người chủ trì trên sân khấu đang mang vẻ mặt bi thương đọc lời điếu, tất cả mọi người đều trang nghiêm cúi đầu, thì giữa không khí bi ai đó, đột nhiên có người bật cười thành tiếng.
Trong phút chốc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về nơi phát ra tiếng cười.
Mặt Lưu Vân tái mét. Hắn cũng không hiểu sao mình lại đột nhiên bật cười, rõ ràng hắn không hề muốn. Hắn vội lấy tay che miệng, gương mặt lộ rõ vẻ vô tội.
Lão đại nhà họ Trần ra hiệu cho người chủ trì tiếp tục. Lúc này không tiện gây sự, có chuyện gì cũng phải đợi tang lễ xong xuôi rồi tính.
- Chúng ta cùng tưởng nhớ về Trần lão gia tử, một con người khẳng khái trượng nghĩa, luôn vui vẻ giúp đỡ người khác, một người chồng tốt, một người cha có trách nhiệm…
- Ha ha…
Tiếng cười lại vang lên lần nữa. Lần này, tất cả mọi người đều nhanh chóng quay sang nhìn chằm chằm vào Lưu Vân, ánh mắt của người nhà họ Trần như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Lưu Vân chỉ muốn khóc. Hắn thật sự không muốn cười, nhưng cơ thể lại không nghe lời. Vừa rồi che miệng còn đỡ, bây giờ dù có bịt chặt miệng, tiếng cười vẫn không ngừng phát ra, ngược lại còn khiến vẻ mặt hắn trông càng thêm khả ố, giống hệt kiểu đang che miệng cười trộm, cười khằng khặc.
- Mẹ kiếp, mày đến đây để phá rối à?
Ba anh em nhà họ Trần không thể nhịn được nữa, bạn bè thân hữu của họ cũng sôi máu căm phẫn. Trong nháy mắt, hơn trăm người trong sảnh tiệc đều đứng bật dậy, vây chặt lấy Lưu Vân, ai nấy đều mặt đằng đằng sát khí.
- Tôi... ha ha... tôi thật sự không muốn cười... ha ha... tôi... ha ha...
Lưu Vân vừa giải thích vừa cười, hắn thực sự không thể kiểm soát nổi bản thân.
- Đánh chết nó cho tao!
Ba anh em nhà họ Trần nổi giận thực sự, những người khác cũng không nhịn được nữa, đồng loạt xông lên.
- A!
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp sảnh tiệc.
Đến lúc Lưu Vân mặt mũi bầm dập chạy thoát ra ngoài, hắn mới thấy Nha Nhi đã không biết từ lúc nào ra khỏi đó, đang đứng đợi ngay bên ngoài.
Lưu Vân vội ôm lấy Nha Nhi, co cẳng chạy như bay, phía sau là cả một đám người đang gào thét đuổi đánh.
- Ha ha... Ui da... Ha ha... Đánh người không đánh vào mặt chứ... Lũ người này ngay cả quy tắc giang hồ cơ bản... Ha ha... cũng không hiểu...
Sau khi chạy thoát, mặt mũi bầm dập mà Lưu Vân vẫn còn cười. Tiếng cười làm động đến vết thương trên mặt, khiến hắn đau đến nhe răng trợn mắt.
- Gặp quỷ thật rồi, tại sao lại cứ cười không ngừng được thế này?
Lúc Lưu Vân đang lẩm bẩm, hắn bỗng phát hiện mình không còn cười nữa, nhưng trong lòng lại càng thêm nghi hoặc.
- Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Lưu Vân liếc nhìn Nha Nhi, thấy cô bé đang chỉ tay về phía tiệm bánh ngọt bên kia đường rồi nói:
- Đói.
- Con nhóc này mới tí tuổi, không thể nào liên quan đến nó được. Chẳng lẽ lúc ở Học viện Tịch Dương, mình đã phạm phải cấm kỵ gì mà không biết?
Lưu Vân thầm nghĩ.
Đã đến nước này thì ăn chực cũng không thành, Lưu Vân đành phải dắt Nha Nhi vào một tiệm bánh ngọt, mua cho cô bé vài món.
Nha Nhi vừa ăn vừa nhìn Lưu Vân. Hắn cắn một miếng bánh, vết thương nơi khóe miệng lại bị động đến, liền bực bội nói:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Đừng tưởng ta không đánh lại bọn họ nhé. Ta chỉ cần búng một ngón tay là có thể xử lý hết cả đám, nhưng ta là người có đạo đức nghề nghiệp, không phải phường cường đạo, hiểu chưa?
Nha Nhi cúi đầu ăn bánh tiếp, chẳng biết có hiểu hắn nói gì không.
...
Chu Văn biết Lưu Vân mang Nha Nhi đi là để ép mình đến Long Hổ Sơn, nên cậu không lo Lưu Vân sẽ làm hại cô bé.
Vốn dĩ cậu cũng định đến Long Hổ Sơn một chuyến, bây giờ đi sớm hơn một chút cũng không sao.
- Lưu Vân muốn mình đến Long Hổ Sơn tìm hắn, xem ra hắn cũng có hứng thú với Thổ Hành Thú.
Chu Văn vẫn có chút lo lắng, không phải lo cho Nha Nhi, mà là sợ lúc mình tìm được hắn thì Lưu Vân đã biến thành một cái xác rồi.
Lưu Vân không biết lai lịch của Nha Nhi, chỉ coi cô bé như một đứa trẻ bình thường, chắc chắn sẽ không đề phòng. Mà Nha Nhi lại không phải là một đứa trẻ thật sự, đắc tội với cô bé là có thể mất mạng như chơi.
Suy nghĩ của Chu Văn quả thật không sai. Nếu không phải cậu đã đặt ra quy tắc cho Nha Nhi, và cô bé cũng rất nghe lời cậu, tuyệt đối không giết người, thì e rằng tình cảnh của Lưu Vân lúc này đã thê thảm lắm rồi.
Nhưng cho dù Nha Nhi không muốn giết người, tình hình của Lưu Vân vẫn chẳng khá hơn là bao.
Vốn dĩ Lưu Vân nghĩ rằng mình chỉ cần ung dung đến Long Hổ Sơn ngồi chờ Chu Văn là được, nhưng ai ngờ đâu chuyến đi này lại chẳng hề nhẹ nhàng chút nào.
Lần trước ăn chực không thành, Lưu Vân vẫn chưa cam lòng. Sau khi đến một thành phố khác, hắn quyết định đi ăn chực tiệc cưới.
Lưu Vân thầm nghĩ: "Mình đột nhiên mắc cái tật cười vô cớ quái quỷ này. Nếu đến tiệc cưới thì chắc sẽ không sao, lỡ có phát tác thì cùng lắm cũng chỉ làm mọi người thêm vui vẻ thôi."
Lưu Vân thấy suy luận của mình quá hợp lý. Nhưng khi đến tiệc cưới, ngay khoảnh khắc cô dâu chú rể trao nhẫn, hắn lại đột nhiên không kiềm chế được mà gào khóc nức nở. Vẻ mặt hắn trông đau thương tột độ, người không biết chuyện còn tưởng hắn có tình ý gì với cô dâu, không nỡ nhìn cô đi lấy chồng.
Trong phút chốc, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Lưu Vân.
- Hu hu... Tôi... tôi thật sự không muốn khóc mà... Hu hu... Đừng đánh vào mặt...